Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 2

0
113

Chương 2

Edit: Yển

Trình Tiềm đi theo Mộc Xuân chân nhân.

Mộc Xuân chân nhân gầy gò tiều tụy, y như ba cọng gân đỡ một cái đầu, trên đầu đội cái mũ lắc lư muốn rơi, một tay dắt Trình Tiềm, như một bầu gánh sơn dã lang thang giang hồ bán nghệ dẫn đứa hầu mới lừa được.

Tướng mạo còn là nhi đồng song bên trong Trình Tiềm lại có một trái tim thiếu niên.

Nó đi rất trầm mặc, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được ngoảnh đầu nhìn lại.

Nó nhìn thấy mẹ địu một cái gùi sau lưng, trong đó là tiểu đệ đang ngủ say, ngoài gùi là mẹ khóc sướt mướt, khuôn mặt mơ hồ, mà cha thì cúi đầu đứng im bên cạnh, không biết là thở dài hay áy náy, chẳng chịu ngẩng đầu nhìn nó lần nào, chỉ đứng đó thành một cái bóng xám xịt.

Trình Tiềm chẳng hề lưu luyến thu tầm mắt lại. Con đường phía trước mịt mù như bóng đêm vô biên, mà nó nắm bàn tay gầy đét của sư phụ thì giống như nắm ngọn đèn quý gia truyền của Trình gia – dù cho huênh hoang gắn thêm hai chữ “tiên nhân” đằng trước thì vẫn chỉ có thể chiếu quầng sáng ra mấy tấc dưới chân, nhìn đẹp mà vô dụng.

Xuất hành bình thường có hai cách, một gọi là “du lịch”, còn một là “chạy trốn”.

Trình Tiềm đi theo sư phụ, ăn gió nằm sương vẫn chưa nói, lại còn toàn phải nghe lão kia lải nhải vớ va vớ vẩn, quả thật ngay cả “chạy trốn” cũng không bằng.

Nói tới tu tiên cầu đạo, Trình Tiềm cũng từng nghe qua.

Thế gian muôn vàn những ý tưởng lạ lùng, có một độ, những kẻ muốn vấn tiên môn nhiều như lá mùa thu vậy.

Thời tiên đế, các môn phái lớn nhỏ trên phố như ễnh ương sau mưa, nào Trương Tam nào Lý Tứ nào Vương Nhị, chỉ cần nhà đông con cháu, thì tất cả đều như ong vỡ tổ đổ xô đi tạo dựng quan hệ, đưa đến môn phái nào đó cầu tiên vấn đạo, học một số kỹ năng “đập đá trên ngực” nọ kia, ngoài ra chẳng thấy ai cầu ra trò trống gì hết.

Lúc ấy kẻ luyện đan còn nhiều hơn nấu cơm, kẻ tụng kinh đông hơn cả làm ruộng, thậm chí có một độ bao nhiêu năm cũng chẳng ai chịu đọc sách tập võ đàng hoàng, dẫn đến đám giang hồ lừa đảo vô công rồi nghề chạy khắp nơi.

Nghe nói thời điểm cầu tiên vấn đạo phổ biến nhất, trong một huyện chẳng qua mười dặm tám thôn, mà từ đầu đông tới đầu tây, môn phái tu tiên mọc lên như nấm, mua một quyển tâm pháp chó má dở cũ dở mới từ chỗ quán hàng rong, cũng dám dựng cờ hiệu tu tiên vơ của gom người.

Nếu những người này thật sự đều có thể bay lên trời hết, chẳng biết Nam Thiên môn có chứa nổi từng ấy chó mèo hay không.

Ngay cả bọn sơn phỉ cướp bóc cũng làm trò, đổi tên “Hắc Hổ trại”, “Ngạ Lang bang” thành “Thanh Phong quan”, “Huyền Tâm quán”, lại làm ba cái trò “lấy đồ trong chảo dầu”, “há miệng phun lửa”, trước khi đánh cướp còn biểu diễn một phen, hù người qua đường nhao nhao khẳng khái giúp tiền.

Tiên đế xuất thân binh nghiệp, là người thô lỗ nóng tính. Ngài cảm thấy nếu bách tính còn tiếp tục tu đến chướng khí mù mịt như vậy, thì nhất định quốc không thành quốc, liền ra một chỉ dụ, bắt hết những “thần tiên” lớn nhỏ hoành hành nông thôn này lại, bất kể chân thần hay giả tiên, nhất loạt sung quân tất.

Chỉ dụ vốn nên kinh thiên động địa này chưa kịp ra cửa cung, thì trọng thần cả triều đã nghe thấy phong thanh, nguyên một đám sợ tới mức hồn bay phách tán, ngay đêm ấy lăn khỏi ổ chăn chạy tới đại điện xếp hàng – quan nhỏ xếp trước, quan to làm trục, dự bị đâm đầu vào cột đại điện lấy cái chết can gián, chỉ sợ Hoàng thượng đắc tội với tiên nhân mà mất quốc tộ.

Hoàng thượng chung quy không thể để cả triều văn võ thật sự máu chảy đầu rơi, vả lại cây cột bàn long kia cũng đâu chịu nổi.

Tiên đế bất đắc dĩ, đành phải thu hồi mệnh lệnh đã ban, hôm sau liền lệnh cho khâm thiên giám phân ra “Thiên diễn xứ”, Thái sử lệnh trực tiếp giám quản, vòng vo mời vài vị chân nhân hàng thật giá thật tọa trấn, quy định sau này tiên môn lớn nhỏ đều phải báo cho Thiên diễn xứ thẩm tra, sau khi xác minh thật giả sẽ ban phát thiết quyển, mới có thể tuyển nhận đệ tử, cấm dân gian tự lập môn phái.

Đương nhiên, đại quốc rộng lớn trải khắp chín châu, đông tây ngàn dặm, nam bắc không thông, kỷ luật nghiêm minh cơ bản không khả thi, pháp lệnh áp đặt vẫn có kẽ hở để lợi dụng, huống chi chính lệnh chó má lỏng lẻo này.

Triều đình ngay cả trộm cướp lừa đảo còn chẳng dẹp sạch nổi, thì quản thế nào được tiên môn nhận đệ tử hay không?

Tiên môn thật căn bản chẳng coi lão Hoàng thượng ra gì, việc ta ta cứ làm, bọn giang hồ bịp bợm chột dạ ít nhiều biết điều hơn, nhưng cũng rất có hạn – quyển sắt quyển đồng chi đó làm giả cái một.

May mà nỗi khổ tâm của tiên đế cũng không hoàn toàn uổng phí, qua năm lần bảy lượt thanh tra, chỉnh đốn, tuy hiệu quả rất thấp, nhưng đã làm lòng nhiệt tình tu tiên trong dân gian yếu đi rất nhiều, lại thêm chưa từng nghe nói ai thật sự tu được trò trống gì, dần dà mọi người liền yên phận trồng trọt chăn nuôi, không còn mơ mộng hão huyền nữa.

Đến kim thượng lên ngôi, tập tục tu tiên ở dân gian chỉ còn lay lắt, sự điên cuồng đã qua, kim thượng biết rõ nước quá trong ắt không có cá, đa phần mắt nhắm mắt mở với đám lừa đảo mượn danh tu tiên, dân không nói quan cũng chẳng truy.

Những tiền nhân hậu quả này, Trình Tiềm từng nghe lão học trò giảng qua một lần, bởi vậy trong mắt nó, cái chày gỗ(1) dắt mình chính là một cây chày gỗ thuần túy… cùng lắm là chày gỗ nuôi cơm, chứ chẳng có gì đáng để đặc biệt kính trọng.

Mộc Xuân như chày gỗ vuốt hai chòm râu rung rung, vẫn còn lảm nhảm: “Phái ta tên là ‘Phù Dao’, nhóc, con biết phù dao là gì không?”

Lão học trò ghét cay ghét đắng mấy thứ này, đương nhiên không chịu giảng, Trình Tiềm căn bản ít nhiều bị ảnh hưởng từ lão ta, bởi vậy hết sức khinh thường, nhưng vẫn phải miễn cưỡng ra vẻ rửa tai lắng nghe.

Mộc Xuân liền đưa tay chỉ trước mặt Trình Tiềm, giống như có cảm ứng, chỉ đến đâu là chỗ đó tự dưng nổi gió, cuốn cỏ khô dưới đất bay lên không, phiến lá lõm vào có một đường khô vàng sắc bén, bị tia chớp trời giáng chiếu sáng lên, cơ hồ lóa mắt Trình Tiềm.

Ngón tay linh thông quái lực loạn thần này khiến cậu nhóc há hốc mồm.

Kỳ thực, chính Mộc Xuân cũng không liệu được biến cố này, ngay lập tức sửng sốt, có điều thấy mình hù được nhóc con cả mặt lẫn lòng đều lạnh tanh này, lại thuận dốc xuống lừa thu tay về.

Ông ta rụt đôi tay gầy đét vào tay áo, thản nhiên khoe khoang: “Bằng chi tỷ ư nam minh dã, thủy kích tam thiên lý, đoàn phù dao nhi thượng giả cửu vạn lý, khứ dĩ lục nguyệt tức giả dã(2) – vô hình vô thúc, lượn vòng như gió, bay đến tận vực thẳm, nơi đi cũng vô biên, đây chính là ‘phù dao’ (gió lốc), con hiểu chưa?”

Trình Tiềm đương nhiên không hiểu, sự kính sợ với sức mạnh không rõ cùng sự phản đối với những bàng môn tà đạo này dây dưa khó phân trong l*ng ngực nho nhỏ, cuối cùng, nó ôm sự kính sợ không cho là đúng với sư phụ, đặt Mộc Xuân và cây đèn quèn trên tường nhà lên cùng một vị trí, lơ mơ gật đầu.

Mộc Xuân đắc chí vểnh râu, đang định dựa vào đây phát triển thêm, ngờ đâu ông trời không thèm giữ thể diện cho nữa, chưa kịp mở miệng thì đã lòi đuôi chuột – chỉ thấy sau tiếng sấm là một cơn gió to chợt thốc vào mặt, dập đống lửa trước mặt hai sư đồ tắt ngấm thành một mớ tro tàn, ngay sau đó là cuồng phong gào thét, sấm chớp đì đùng, sắc trời đằng tây đã xấu hẳn.

Mộc Xuân không giả thần giả quỷ nữa, gào lên: “Không hay rồi, có mưa to.”

Nói xong nhảy dựng lên, một tay vác hành lý, một tay xách Trình Tiềm, cất đôi chân y hệt hai que củi, như gà rừng cổ dài, bước nhỏ chạy trối chết.

Đáng tiếc mưa tới quá nhanh, dù là gà rừng cổ dài thì cũng không thể tránh khỏi vận mệnh ướt như chuột lột.

Mộc Xuân ôm Trình Tiềm vào lòng, cởi ngoại sam chớp mắt đã ướt sũng, méo mó có còn hơn không, che cho đứa bé trong lòng, vừa co cẳng chạy như điên, vừa kêu la: “Ôi, hỏng rồi, mưa to quá, ôi, phải trốn đâu đây?”

Trong đời Trình Tiềm từng vô số lần dùng chim bay thú chạy thay đi bộ – nhưng chỉ sợ đây là con xóc nảy nhất, lắm lời nhất.

Mưa gió sấm sét lẫn với tiếng ồn ào của sư phụ, đầu trùm áo bào của người, hai mắt bị che lấp, lại ngửi thấy trên ống tay áo kia thoảng mùi gỗ khó tả rõ.

Sư phụ dùng một tay ôm nó vào lòng, tay còn lại từ đầu đến cuối vẫn che trên đầu Trình Tiềm, ông già này xương xẩu cấn rõ là đau, nhưng vòng tay ôm và sự che chở lại đều là thật.

Không biết vì sao, dù lão cổ gà này ban nãy còn trâng tráo lừa bịp nó, nhưng Trình Tiềm dường như có sự thân cận trời sinh với ông ta.

Trình Tiềm trùm áo ngoài của Mộc Xuân, im lặng nhìn lén sư phụ ướt đẫm dưới màn mưa qua khe hở, từ thuở lọt lòng lần đầu tiên hưởng thụ đãi ngộ nên có của một đứa trẻ. Nó trải nghiệm giây lát, liền cam tâm tình nguyện nhận sư phụ, hơn nữa hạ quyết tâm – cho dù miệng ông sư phụ này chỉ giỏi đánh rắm, bụng đầy bàng môn tà đạo, nó cũng tha thứ được.

Trình Tiềm cưỡi một sư phụ gầy giơ xương, cuối cùng ướt sũng mà đến một đạo quán đổ nát.

“Thanh đạo” quy mô lớn thời tiên đế đã dẹp rất nhiều môn phái rởm, cũng để lại không ít đạo quán của các môn phái này, sau đó đều thành nơi nghỉ chân cho ăn mày không nhà để về cùng lữ khách lỡ mất chỗ trọ.

Trình Tiềm thò cái đầu be bé khỏi ngoại sam của Mộc Xuân, vừa ngẩng lên liền bắt gặp ánh mắt đại tiên cung phụng trong đạo quán, lập tức bị đại tiên bằng bùn dọa mất mật – chỉ thấy vị kia quấn hai búi tóc, mặt mâm không cổ, nét mặt dữ tợn, hai gò má tròn quay đỏ chót, phía dưới là cái miệng như cả một chậu máu, cười nhe hàm răng so le cái thụt cái thò.

Sư phụ hiển nhiên cũng nhìn thấy, vội đưa tay che mắt Trình Tiềm, giận dữ mắng: “Áo hồng đào bào xanh lá, cách ăn mặc d*m tà như vậy mà vẫn không biết xấu hổ nhận cung phụng ở đây, thật là lố lăng!”

Trình Tiềm bé tí do kiến thức có hạn, một mặt không rõ nguyên do, một mặt lại hơi kinh hãi.

Mộc Xuân chính trực nói: “Người tu chân thanh tâm quả d*c, phải luôn luôn chú ý lời nói và việc làm, ăn mặc như hát tuồng thế này, còn ra thể thống gì!”

Ông ta lại còn biết thể thống là gì… Trình Tiềm quả thật phải lau mắt mà nhìn.

Chính lúc này, mùi thịt thoang thoảng từ đằng sau đạo quán đổ nát bay ra, cắt ngang sự căm ghét thế tục của ông sư phụ “thanh tâm quả d*c”.

Họng Mộc Xuân không tự chủ được động nhẹ, tức khắc hết nói nổi, vẻ mặt cổ quái dẫn Trình Tiềm ra đằng sau pho tượng d*m tà kia, nhìn thấy một thằng nhỏ ăn mày chỉ hơn Trình Tiềm một hai tuổi là cùng.

Tiểu khiếu hóa không biết dùng thứ gì đào ra một lỗ ở hậu đường đạo quán để nướng một con gà ăn mày(3), nó đập lớp đất sét, mùi thơm tỏa ra ngào ngạt.

Mộc Xuân lại nuốt nước miếng.

Nếu một người gầy gò đến mức nhất định thì có một số việc sẽ rất bất tiện, thí dụ như lúc thèm ăn, cái cổ quắt queo sẽ không dễ che giấu phản ứng bản năng.

Mộc Xuân chân nhân thả Trình Tiềm xuống đất, kế đó tự mình biểu diễn cho tiểu đồ đệ xem “người tu đạo phải luôn luôn chú ý lời nói và việc làm” là thế nào.

Đầu tiên ông ta lau nước mưa trên mặt, nặn ra nụ cười cao nhân tiên phong đạo cốt, rồi mới lắc lư cất bước hoa sen, bay tới bên cạnh tiểu khiếu hóa, ngay trước mặt Trình Tiềm, đĩnh đạc tuôn ra một tràng lời ngon tiếng ngọt thao thao bất tuyệt, miêu tả một tòa tiên môn dát vàng được ăn no mặc ấm ngoài khơi xa, khiến tiểu khiếu hóa đần thối ra.

Mộc Xuân nhiệt tình lừa gạt tiểu khiếu hóa đầu to người teo kia: “Ta thấy con tư chất rất tốt, tương lai có thể đằng thiên tiềm uyên, chưa biết chừng có đại tạo hóa – hài tử, con họ gì tên chi?”

Trình Tiềm cảm thấy câu này nghe hơi quen.

Tiểu khiếu hóa tuy lưu lạc thiên nhai khá giảo hoạt, xét cho cùng vẫn còn nhỏ, bị sư phụ lừa chảy nước mũi, ngốc nghếch đáp: “Tiểu Hổ, không biết họ gì.”

“Thế thì theo vi sư, họ Hàn đi,” Mộc Xuân vuốt chòm râu dê, xác định danh phận sư đồ, y như lặng lẽ dâng hiến vậy, “Vi sư còn ban cho con cái tên – tên một chữ Uyên, được không?”

Trình Tiềm: “…”

Hàn Uyên, hàm oan(4)… Quả là vừa may mắn vừa đáng mừng.

Chắc sư phụ đói tới hồ đồ rồi, nên đối mặt với con gà ăn mày thơm nức mũi mới ít nhiều không thể lựa lời.

Chày gỗ chỉ những người dốt đặc, thẳng tuột hoặc là đơn giản.

Chim bằng dời xuống biển Nam, nó đập nước tung tóe lên ba ngàn dặm rồi nương gió lốc cuốn lên cao chín vạn dặm. Nó xuống biển Nam vào tháng 6, lúc gió nổi lên. – Nguyễn Hiến Lê dịch.

Đoạn này trích từ Tiêu dao du của Trang Tử, có thể đọc thêm ở https://www.hoasontrang.us/trungvan/?tag=nam-hoa-kinh, hoặc có bản dịch khác của Nguyễn Duy Cần tại https://quanghon77.violet.vn/entry/show/entryid/4025752.

Gà ăn mày tức gà nướng đất sét, là món ăn nổi tiếng của Chiết Giang. Có thể xem thêm wiki để hiểu rõ hơn về nguồn gốc cái tên.

Hàn Uyên và hàm oan đồng âm.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here