Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 19

0
47

Chương 19

Đám thiếu niên bình thường lớn lên bên nhau, sẽ xen lẫn vào nhau một cách tự nhiên, trở thành bằng hữu, nhưng mấy tên nhãi trên Phù Dao sơn rõ ràng đều không phải là thiếu niên bình thường, phiền phức khác thường, sinh ra ý nghĩ xấu khác thường, không ưa để ý đến người ta một cách khác thường, lôi thôi lếch thếch một cách khác thường… Song qua một chuyến đến Yêu cốc, bầu không khí lạnh băng và sự ngăn cách giữa bốn sư huynh đệ bất tri bất giác lại tan đi, và dần lộ ra tính tình thật của mỗi người.

Đối với việc này, Mộc Xuân chân nhân thoạt đầu vui mừng khôn xiết, nhưng ông nhanh chóng phát hiện, kỳ thực chúng đồ đệ cứ tương kính như băng giống trước đây thì tốt hơn.

Một đứa trẻ xui xẻo cũng chỉ là một đứa trẻ, hai đứa tụ lại thì có thể thành một ngàn con vịt, ba xúm vào có thể khiến sông cuộn biển gầm, về phần bốn…

Trên Phù Dao sơn từ đây không còn một ngày yên bình…

Một ngày nọ, Nghiêm Tranh Minh càng càn rỡ hơn chợt nảy sinh kỳ tưởng, nhét một cái lư hương to đùng dưới bàn các sư đệ, khiến Truyền Đạo đường cả ngày sương khói mịt mù, hệt như một cái nồi nước sôi cỡ lớn vậy, còn bản thân y thì hóa thân thành một cái sủi cảo trắng dập dềnh trên nồi nước, vào buổi học mỗi sáng, trong khói hương trắng xóa, ngủ đến không biết trời trăng, chẳng biết thoải mái tới mức nào.

Lý Quân ưa gây chuyện thấy y làm màu như vậy thì rất ngứa mắt, không biết lại lấy từ đâu ra phương pháp phối chế “Ngưng thần hương”.

Không cần phải nghi ngờ, Ngưng thần hương là một loại bàng môn tà đạo, hơn nữa căn bản không trong sạch vô tội như cái tên, nghe nói rắc một dúm bên gối lúc người ta ngủ, có thể gây mộng xuân cả một đêm, hay ho vô cùng.

Lý Quân tìm ra bí phương, Hàn Uyên xung phong phối chế.

Mọi người đều biết, Hàn Uyên là kẻ lộn xộn, đến bây giờ còn chưa học thuộc hết môn quy, một kẻ mà ngay cả sách dạy nấu ăn còn không hiểu, thì có thể phối ra cái khỉ gì đây?

Huống chi tiểu khiếu hóa này còn rất khoái sáng tạo, vung tay thêm cả ý kiến của riêng mình – tự tiện bỏ thêm hai gia vị trong nhà bếp, phối chế “Ngưng thần hương” đàng hoàng thành thứ mê huyễn hương gà mờ, sau đó hào hứng chờ mong đến khi đại sư huynh bắt đầu “ngủ sáng”, đem nhét vào lư hương của mình.

Hôm đó, từ chim cá cho đến hoa cỏ sâu bọ lân cận Truyền Đạo đường, tất cả đều điên hết.

Hai con bướm bay múa tung tăng trên đỉnh đầu sư phụ, đuổi cũng không đi, đôi cánh rung rung như cài trâm của nữ nhân cho ông, còn là loại hoa hòe hoa sói nhất nữa chứ.

Mà tân sủng của Lý Quân – một con cào cào bụng bự, lảo đảo bò ra vài bước như say rượu, dùng công pháp khinh thân kỳ quỷ nào đó lao đầu vào nghiên mực của Trình Tiềm, tay Trình Tiềm cầm bút muốn chấm mực nhất thời cứng đờ giữ nguyên đó, trên tay áo loang lổ nét mực như một mớ hoa mai màu đen vậy.

Sư phụ đời này chưa từng trêu hoa ghẹo bướm như thế, kinh cũng chẳng đọc nổi nữa, nhét Thủy Khanh đang bắt bướm trên đầu mình về lại cái gùi, hổn hển dùng chất giọng của vai bà già, biến răn dạy thành hát, bắt Hàn Uyên dập lư hương.

Hàn Uyên cười hì hì lôi cái lư hương to dưới gầm bàn lên, cầm một bát nước trà muốn giội lên, trong khi Lý Quân đang cười trộm vì hình tượng mới của sư phụ, Trình Tiềm nén cười dùng hai cây bút khéo léo gắp con cào cào nọ ra, khoát tay ném vào lư hương: “Sư đệ, ta giúp đệ.”

Lý Quân: “Ôi chao, đừng!”

Nhưng đã muộn, con cào cào không rõ giống và nửa bát trà của Hàn Uyên cùng hắt xuống lư hương, trên lư hương Nghiêm thiếu gia mang tới đều có phù chú tị thủy, cho dù muốn giội nước thật, cũng phải theo đường và lỗ hổng đặc thù mới được. Phù chú tị thủy bị gây hấn, lập tức phản kích, ngọn lửa bùng lên rõ cao, con cào cào của Lý Quân không biết từ đâu đến mà lại là vàng thật không sợ lửa, toàn thân rực cháy lao ra, xẹt qua không trung thành một tia lửa sắc bén, xông thẳng tới hai túm ria mép của sư phụ.

Mấy gia vị trong hương phát huy tác dụng ngay trong tình huống này – con cào cào lửa nọ đốt ria sư phụ thành hai túm ria nướng thơm phức.

Ngay hôm ấy, Hàn Uyên và Lý Quân bị phạt chép kinh thư hai mươi lần, Nghiêm Tranh Minh là kẻ đầu têu, lại còn công khai ngủ khò khò trong giờ học thật không ra thể thống gì, không cách nào nuông chiều được, tội liên đới chép mười lần, chỉ có Trình Tiềm tuy có tác dụng trợ giúp trọng yếu, nhưng niệm tình không cố ý, mà còn kịp thời nhận lỗi, mới may mắn thoát được.

Vì thế, Nghiêm Tranh Minh kênh kiệu, dày mặt, buổi chiều chặn Trình Tiềm trên đường quay về Thanh An cư, ra vẻ đạo mạo nói: “Tiểu Đồng Tiền, hôm nay vừa vặn rỗi rãi, ta sẽ chỉ điểm kiếm pháp cho ngươi, thấy thế nào?”

Sau thời gian dài ở chung, Trình Tiềm đã nhìn thấu tính nết ẩm ương của tay này – chỉ cần là ăn uống chơi bời, thì Nghiêm thiếu gia nhất định dũng cảm lao tới, mà một khi bảo y ngoan ngoãn ngồi xuống học hành, thì y lập tức có thể biến thành Tây Thi ốm yếu ôm tim, đau từ móng chân cho đến sợi tóc.

Mới ban nãy, Nghiêm Tranh Minh luyện kiếm được một nửa, còn bảo là mình bị cảm nắng kia mà.

Y chủ động muốn chỉ điểm kiếm pháp cho mình? Trừ phi mặt trời mọc đằng Tây!

Quả nhiên, ngay sau đó, đại sư huynh nghi thái vạn phương (dung mạo, tư thái các mặt đều rất đẹp) nói thẳng mục đích: “Ôi chao, ta nhớ ra rồi, hôm nay sư phụ còn phạt ta chép kinh, chậc… việc này, xem ra vi huynh không có thời gian rồi, nhưng nếu ngươi có thể chép giúp ta vài lần…”

Hừ, không có việc dễ gì cú mèo chịu vào nhà!

Thế là Trình Tiềm chẳng buồn ngẩng đầu đã từ chối luôn: “Sư huynh nên chép kinh đi, việc nặng như luyện kiếm đệ không dám làm phiền huynh đâu, sợ lão nhân gia lại đau lưng thì khổ.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Nhân sinh vì sao không thể chỉ như lần gặp đầu? Tam sư đệ tuy làm bộ làm tịch nhưng khách khách khí khí kia rốt cuộc không tìm lại được nữa rồi.

“Khoan đã!” Nghiêm Tranh Minh vẫn chưa chịu từ bỏ, mắt láo liên xoay một vòng, liếc thấy bốn bề vắng vẻ, liền giơ tay túm cổ lôi Trình Tiềm lại, rỉ tai, “Chép giúp ta vài lần, ta cho ngươi biết một bí mật.”

Trình Tiềm thở dài, chân thành nói: “Đại sư huynh, bí mật lớn như ‘vạt áo buộc làm sao mới bay được’, không cần thiết cho tiểu đệ biết đâu.”

Nghiêm Tranh Minh không nói hai lời, lợi dụng thân thể cao lớn kẹp Trình Tiềm vào nách mà lôi đi một mạch – đi như nổi gió dưới chân, không giống vừa bị cảm nắng chút nào hết.

Trình Tiềm rất ít khi lang thang trên núi, ngày nào cũng chỉ hai điểm một đường từ Thanh An cư đến Truyền Đạo đường, lại từ Truyền Đạo đường quay về Thanh An cư mà thôi.

Đương nhiên, không phải là nó không có lòng hiếu kỳ, mà chỉ là nó rất giỏi tự chủ, cho rằng mình học nghệ chưa thành đã chạy lung tung khắp nơi thì thật không ra sao, bởi vậy tuy biết trên Phù Dao sơn có rất nhiều động phủ do tiền bối lưu lại, song trên cơ bản chưa từng thăm dò.

Nghiêm Tranh Minh lôi nó đi thẳng lên đỉnh núi, gió thổi phần phật, y đưa Trình Tiềm đến bên một tảng kỳ thạch nom rất giống khỉ: “Chính là cái này.”

Trình Tiềm liếc một cái, nghi hoặc hỏi: “Đây… chẳng lẽ là pho tượng sư huynh lập cho tiểu sư đệ?”

Nghiêm Tranh Minh đắc ý dương dương: “Nhóc à, đừng sính miệng lưỡi lợi hại, sẽ có lúc ngươi phải cầu ta đó.”

Nói đoạn, y rút khăn tay trong lòng, lau bụi đất bên ngoài tảng đá, chỉ thấy nơi đó vậy mà lại có một khe hở hình cánh cửa.

Nghiêm Tranh Minh áp tay lên cửa đá nọ, cúi đầu hạ mắt giây lát, sau một tràng “két két”, cánh cửa trên bụng con khỉ đá bị y đẩy ra, bên trong là một sơn động chật hẹp, từ động khẩu có thể nhìn thấy một loạt bậc đá nối thẳng xuống lòng đất, tối om om.

Nghiêm Tranh Minh: “Cánh cửa này chỉ những ai có thể dẫn khí nhập thể mới đẩy ra được, trên núi này trừ phi ngươi đi cầu sư phụ, bằng không cũng chỉ mình ta có thể dẫn ngươi vào thôi – đi theo ta.”

Nói xong, y khom người chui vào.

Trình Tiềm uể oải đi theo sau, mới đầu không hề cảm thấy hứng thú, hỏi cho có lệ: “Đây là nơi nào vậy?”

Nghiêm Tranh Minh vừa dẫn đường ở phía trước vừa nói: “Chưa từng có ai đặt tên cho nó, có điều sư phụ gọi nơi này là kinh lâu.”

Trình Tiềm sửng sốt.

Minh phù khắc trên vách đá ở hai bên phảng phất như có thể cảm giác được có người tiến vào, sau khi hai người đi vào, vách tường vốn u ám lập tức phát ra ánh sáng trắng le lói, không chói mắt, lại vừa vặn đủ chiếu sáng.

“Trong này ghi lại vô số điển tịch mấy ngàn năm qua của phái ta, ngoài số kinh văn bách gia sư phụ chí ái, thì còn có tâm pháp kiếm pháp do các tiền bối tìm kiếm từ khắp nơi,” Nếu Nghiêm Tranh Minh có đuôi, chắc hẳn lúc này đã vểnh lên rồi, “Tiểu Đồng Tiền, về sau khi sư phụ lại bắt ta chép kinh thư môn quy, nếu ngươi có thể san sẻ một phần… Ta có thể đến mở cửa mười ngày một lần cho ngươi, thấy thế nào?”

Trong lúc nói chuyện, cả hai đã đi đến cuối bậc đá, mùi mực của đống sách vở cũ nát hất vào mặt, Trình Tiềm không nhịn được hơi hoài nghi: “Đã lợi hại như vậy, sao đệ chưa bao giờ thấy sư huynh tới?”

Nghiêm Tranh Minh nghĩa chính ngôn từ đáp: “Tham nhiều nhai không nổi, nóng vội thì không thành, ta hiện tại chỉ cần luyện mộc kiếm bản môn cho giỏi là được, hiểu biết quá nhiều ngược lại dễ phân tâm.”

Một bộ kiếm pháp nhập môn luyện suốt bảy tám năm, còn không biết xấu hổ mà nói – Trình Tiềm quả thực chẳng có cách gì với y, nhưng ngay sau đó, nó lại hoàn toàn ngây ra.

Con đường nhỏ chật hẹp đã đến cuối, phía trước bỗng nhiên rộng mở sáng sủa, một thạch động cực lớn hiện rõ trước mắt, giá sách từ dưới lên trên nối thẳng tới đỉnh động, từng chồng tơ lụa, thẻ tre, da thú cùng với sách giấy thường thấy nhất, chia thành từng loại, có tâm pháp, kiếm pháp, các loại bàng môn tà đạo, thậm chí du ký kỳ văn về danh sơn đại xuyên… cũng không thiếu, nói chung là rất nhiều sách.

Sau thạch động còn có bậc đá, đi thông xuống tầng dưới nữa.

Nghiêm Tranh Minh chắp tay sau lưng, nói: “Kinh lâu tổng cộng chín tầng, tàng thư vô số kể, mấy phương pháp phối chế lung tung của Lý Quân đều là thừa cơ trộm được lúc cùng ta quét kinh lâu trước kia, chậc, đồ không nên thân này – đúng rồi, Đồng Tiền, ngươi quyết định chép kinh thay sư huynh chứ?”

Trình Tiềm cảm thấy mình là một con chuột sa vào chĩnh gạo.

Nó chưa bao giờ thấy Nghiêm Tranh Minh vừa mắt như vậy, giờ này khắc này, đừng nói là giúp sư huynh chép vài lần kinh thư, dù lấy thân báo đáp cũng được!

Dễ dàng tưởng tượng ra, từ đây về sau, Trình Tiềm sống những ngày càng ru rú trong nhà hơn, việc học của bản thân không lơ là chốc lát, rỗi rãi phải gánh phụ đại sư huynh các loại chép phạt không ngừng tăng thêm, đêm khuya vắng vẻ lại còn phải lén học số sách mình xem ở kinh lâu.

Nghiêm Tranh Minh đúng theo hứa hẹn, mỗi mười ngày đi mở cửa giúp nó một lần, mà Trình Tiềm thì như một con rắn lòng tham không đáy, hận không thể nhét cả kinh lâu vào đầu để mang đi, mỗi lần đều ghi nhớ mấy đại thiên như nuốt chửng, rồi trở về dùng mười ngày còn lại để chậm rãi cân nhắc.

Cuộc sống phong phú như vậy trôi qua nhanh chóng, chớp mắt đã là xuân qua thu tới tròn một năm rồi.

Trong lúc này, thiên yêu Thủy Khanh cô nương đã biểu hiện ra một mặt phi nhân loại – học được chạy nhảy, rõ ràng ra khỏi trứng mới có một năm, mà vóc dáng đã đuổi kịp nữ hài phàm nhân ba bốn tuổi.

Trình Tiềm mặc gió giật mưa sa, không gián đoạn chạy tới kinh lâu, đồng thời nét viết cũng ngày càng giống văn tự khắc ở cái bia trên núi, thậm chí tự mình học được nét chữ của Nghiêm Tranh Minh.

Ban đầu Nghiêm Tranh Minh cho rằng Trình Tiềm giống Lý Quân, sẽ trộm mang đi vài quyển sách cổ ghi chép bàng môn tà đạo cùng kỳ văn dị sự, ai ngờ một lần nọ vô ý liếc qua, lại phát hiện nó đang nghiêm túc xem kiếm phổ và công pháp.

Đại sư huynh Nghiêm Tranh Minh bùn loãng không thể trát tường từ đây cho ra một kết luận – tiểu tử Đồng Tiền này điên rồi.

Ở trên Phù Dao sơn, đặc biệt là so với Hàn Uyên nhập môn đã hơn một năm mà chữ trên môn quy vẫn chưa biết hết, thì Trình Tiềm tuyệt đối là dị loại.

Một ngày nọ, khi mở cửa kinh lâu cho Trình Tiềm, Nghiêm Tranh Minh rốt cuộc không nhịn được nêu ra nghi vấn trong lòng.

“Đồng Tiền,” Thiếu gia nghiêm mặt nói, “Rốt cuộc ngươi định làm gì, muốn đến Nam thiên môn tạo phản hả?”

Trình Tiềm trả lời lấy lệ: “Sư phụ nói, ‘Đình dữ dinh, lệ dữ Tây Thi, đạo thông vi nhất'(1), đại đạo tuy có vạn biến, nhưng không rời tông, đệ định xem nhiều hơn, để bổ trợ cho công pháp bản môn.”

Nghiêm Tranh Minh ngạc nhiên hỏi: “Ngươi mới nhập môn một năm, gấp gáp xem công pháp làm gì?”

Trình Tiềm nói: “Năm ngoái khi chúng ta từ Yêu cốc trở về, không phải đại sư huynh cũng nói muốn nhổ trụi lông Tử Bằng chân nhân à? Không học công pháp cho giỏi, thì làm sao đấu lại bà ta?”

Nghiêm Tranh Minh càng ngạc nhiên hơn: “Đúng vậy, ta nói ‘rồi có một ngày’, lão tạp mao đó cũng hơn tám trăm tuổi rồi, còn ta mới mười sáu thôi, gấp gì chứ? Chưa biết chừng bảy tám trăm năm nữa, ta còn lợi hại hơn bà ta nhiều.”

Đây tuyệt đối là nằm mơ giữa ban ngày…

Khoảng thời gian này, vóc dáng thiếu niên Nghiêm Tranh Minh từ từ nảy nở, sắp sửa cao to như nam tử trưởng thành rồi, trong động tác giơ tay nhấc chân bắt đầu mất dần sự ngây ngô, thay vào đó là phong hoa, nhiều lúc Trình Tiềm nhìn tay chân gầy đét của mình cùng vóc dáng lề mề mãi chả phát triển, lại nhìn đại sư huynh, trong lòng ít nhiều cũng hơi hâm mộ.

Nhưng một chút xíu tán thưởng và hâm mộ này không đủ để nó khoan dung cho việc Nghiêm Tranh Minh ngày càng bảnh chọe hơn.

Dường như tay này cảm thấy mình đã có thể làm Tống Ngọc Phan An phải chết vì xấu hổ, hết thảy những thứ phản quang – vũng nước dưới đất sau cơn mưa, bội kiếm sáng như tuyết, y đều phải thừa cơ tự soi một chút, theo biểu cảm trên khuôn mặt, Trình Tiềm cho là lúc soi, trong lòng y nhất định còn khen ngợi mình không thôi.

Một kẻ dùng kiếm để soi gương, luyện bảy tám trăm năm, bảy tám ngàn năm nữa – có thể luyện nên hảo kiếm pháp gì sao?

Trình Tiềm không còn lời nào để nói, liền đi sang bên kia giở quyển sách lần trước mới xem được một nửa.

Cảm thấy môn phái này không thể nào khá lên nổi.

“Đình dữ dinh, lệ dữ Tây Thi, đạo thông vi nhất” đến từ Tề vật luận của Trang Tử, mạn phép được trích nguyên đoạn với bản dịch của Thu Giang Nguyễn Duy Cần.

Khả hồ khả, bất khả hồ bất khả. Đạo hành chi nhi thành, vật vị chi nhi nhiên. Ô hồ nhiên? Nhiên ư nhiên. Ô hồ bất nhiên? Bất nhiên ư bất nhiên. Vật cố hữu sở thiên, vật cố hữu sở khả. Vô vật bất nhiên, vô vật bất khả. Cố vi thị cử đình dữ dinh, lệ dữ Tây Thi, khôi nguy quyệt quái, Đạo thông vi nhất.

Dịch: Được là được. Không được là không được. Con đường có đi mới thành đường đi, vật có gọi được tên mới thành là vật. Sao là phải vậy? Phải vậy là vì phải vậy. Sao là không phải vậy? Không phải vậy, là vì không phải vậy. Vật, có chỗ là phải vậy. Vật, có chỗ là được vậy. Không vật nào là không phải vậy không vật nào là không được vậy. Cho nên mới có so sánh cọng cỏ với cột trụ, một người đàn bà xấu xí với Tây Thi khoan đại, kỳ biến, gian trá, quái dị, thảy đều là một.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here