Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 18

0
49

Chương 18

Đêm càng khuya, thì nơi gần nước càng âm u lạnh lẽo hơn, Trình Tiềm kéo quần áo sát lại, nhìn lướt qua Hàn Uyên chỉ khoác ngoại bào, đang lạnh đến mức run lên bần bật, cảm thấy thật đáng đời.

Vừa nghĩ đến đó, thì Nghiêm Tranh Minh đã thay nó nói ra lời trong lòng.

Nghiêm Tranh Minh khoanh tay trước ngực, nghiêm khắc nhìn Hàn Uyên, quăng bội kiếm của mình ở đằng xa, chỉ chờ sư phụ an toàn trở về, là y sẽ đạp bội kiếm xa hoa vô cùng này xuống hồ nước – đó chính là thanh kiếm từng chém chuột và đâm cóc.

Y lạnh lùng nói: “Nhập môn chưa đến một tháng đã dám xông vào sơn huyệt, tương lai ngươi còn tính hóa Phù Dao sơn thành bột phấn hay sao? Ta thấy không bằng để ngươi bị chuột nướng ăn cho rồi!”

Hàn Uyên mặt mũi bầm dập nghe quở mắng không khách khí như vậy, thoạt đầu biến sắc, đang định trợn mắt nổi giận, lại lập tức nhớ là các sư huynh không ngại gian nguy cứu mình ra, thế là nghĩa phẫn tràn lòng tức khắc tắt ngóm, ủ rũ cúi đầu, ngoan ngoãn nghe giáo huấn.

Đại sư huynh đang định chê trách Hàn Uyên một chặp từ đầu đến chân, Lý Quân lại đột nhiên nói xen vào.

Lý Quân lí nhí: “Đại sư huynh, tiểu sư đệ, là lỗi của ta, là ta xúi giục tiểu sư đệ xông vào hậu sơn, ta không biết nơi này nối liền với Quần Yêu cốc.”

Gã vừa nói ra, cả bọn đều sửng sốt.

Hàn Uyên chỉ hơi ngốc, bình thường rảnh rỗi thích trộm gà, làm trò, chứ không hề thực sự thiếu đầu óc, lúc trốn đại yêu quái trong Yêu cốc, bị bọn chuột tinh bắt được đòi ăn thịt, sợ đến phát điên, gã cũng từng oán hận, nhưng chút oán hận này khi nhìn thấy Lý Quân tay không tấc sắt theo các sư huynh tới cứu mình, đã mất gần hết rồi.

Lúc này Lý Quân đột nhiên nói thẳng ra như thế, một chút khó chịu cuối cùng trong lòng Hàn Uyên cũng bị sự thẳng thắn của sư huynh xua tan thành mây khói như kỳ tích vậy.

Tiểu khiếu hóa hơi ngượng ngùng cúi đầu: “Không phải đâu, kỳ thực cũng là đệ tự mình muốn tới, hơn nữa, còn là các sư huynh cứu đệ mà.”

“Không… Ta kỳ thực không có,” Lý Quân giống như mở hộp nhạc, nhất thời những lời khó mà đối mặt, khó lòng mở miệng như hồng thủy trút hết ra, khai thật toàn bộ, “Sau khi vào sơn cốc, biết bên trong có cái gì, kỳ thực ta sợ muốn chết, năm lần bảy lượt muốn bỏ cuộc giữa chừng, nếu không phải đại sư huynh với tam sư đệ…”

Trình Tiềm nghe gã nói vậy, tự dưng cảm thấy Lý Quân cũng hơi dễ thương, họ ngả nghiêng ngồi ở chỗ này, tuy ai nấy dáng vẻ đều thảm hại, lại hài hòa bình tĩnh chưa từng có bao giờ, nó cười nói: “Ai mà không sợ chứ, đệ cũng sợ muốn chết đó.”

“Ta lại không nhìn ra là ngươi sợ muốn chết,” Nghiêm Tranh Minh hừ một tiếng, “Nhất là khi ngươi Thập bát mô(1) trên xác cẩu hùng tinh.”

Trình Tiềm ngẩn người, nửa câu sau không hiểu lắm, liền mù mờ biện giải: “Đệ đâu có sờ nhiều như vậy, đệ chỉ muốn lấy cái răng nanh kia để phòng thân thôi, nhị sư huynh tay không tấc sắt mới to gan đó.”

Nghiêm Tranh Minh nghe câu trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia của sư đệ tuổi nhỏ, mới ý thức được là hình như mình lỡ miệng rồi – tỷ như bại lộ thú tiêu khiển dung tục thường ngày của mình, mặt lập tức ửng hồng lên.

Lý Quân hơi sửng sốt, sau đó nhanh chóng cúi đầu như che giấu điều gì, đủ thấy cũng chẳng cao nhã hơn ai.

Hàn Uyên thì thẳng thắn hơn mấy kẻ “đạo mạo trang nghiêm” này, cười ngặt nghẽo một cách xấu xa, làm tiểu thiên yêu đang ngủ phải hầm hừ muốn tỉnh.

Chỉ có Tiểu Trình Tiềm “ngây thơ” vẻ mặt ù ù cạc cạc.

Nghiêm Tranh Minh thẹn quá hóa giận, nhặt một hòn đá nhỏ muốn ném gã, Hàn Uyên vừa ôm đầu chạy như chuột vừa tìm tấm mộc cho mình, chỉ thiên yêu mà nói: “Đệ có chính sự, chính sự! Sư huynh thủ hạ lưu tình! Ở đây còn có một nữ yêu quái này, chúng ta phải thu lưu nó sao?”

Lý Quân nói: “Phải xem ý sư phụ trước – bên Yêu cốc chẳng biết thế nào rồi, dù sao thì họ chắc chắn không cần nó đâu.”

Câu này khiến cả bọn đều im lặng.

Không ai cần cô bé…

Lời này chọc nhẹ vào lòng Trình Tiềm, nó nhìn lướt qua tiểu thiên yêu hừ hừ hai tiếng rồi lại ngủ không biết trời trăng, không tự chủ được sinh ra một chút thương xót khi đồng bệnh tương lân.

Nghiêm Tranh Minh nói: “Chắc hẳn sẽ lưu lại, sư phụ thích nhất là nhặt linh tinh mà. Có điều ta thấy tốt nhất là chúng ta nhân lúc sư phụ chưa về đặt cho nó cái tên trước đi, bằng không…”

Y ẩn ý liếc Hàn Uyên một cái, Hàn Uyên nhớ tới cái tên xúi quẩy của mình, mí mắt tức khắc giật giật.

Nghiêm Tranh Minh cười khẩy: “Vạn nhất sư phụ đặt tên cho nó là Hàn Thủ Chỉ, ta sợ lớn lên nó sẽ không muốn sống nữa đâu.”

Cả bọn thương lượng tới thương lượng lui, lôi hết nhã hiệu phong hoa tuyết nguyệt cùng năm mươi khuê danh thường dùng của thôn cô ra tranh luận một phen.

Cuối cùng, Nghiêm Tranh Minh quyết định: “Nó đã được chúng ta vớt khỏi vũng nước sơn huyệt này, thì cứ gọi là ‘Đàm’ cho rồi, theo họ Hàn của sư phụ, Hàn Đàm.”

Hàn Uyên vội vẽ vời bổ sung: “Tên hay lắm, còn có thể lấy nhũ danh là ‘Thủy Khanh’ nữa.” (Đàm là đầm nước, còn thủy khanh là vũng nước)

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Lần này thì ngay cả đánh Hàn Uyên y cũng lười, bởi vì thật sự rất mất phẩm giá.

Chẳng biết bao lâu sau, Trình Tiềm vừa mệt vừa buồn ngủ, bất tri bất giác lòng không khúc mắc dựa lên một tảng đá ngủ thiếp đi ngay trong tiếng tán gẫu và đùa giỡn của các sư huynh đệ, cho đến khi sương sớm buông xuống, trời đã sắp sáng, mới bị người ta nhẹ nhàng lay tỉnh.

Trình Tiềm giật mình tỉnh dậy, ra sức dụi mắt, nhìn thấy Mộc Xuân chân nhân dọc đường vất vả không còn tiên phong đạo cốt khi hoành kiếm lúc trước, vẻ mặt sầu khổ nhìn cả bọn.

Hay thật, đến sơn huyệt một ngày, lúc vào là bốn, mà lúc ra lại thành năm rồi.

Mộc Xuân chân nhân lia tầm mắt nhìn một vòng đại đồ đệ khuôn mặt cau có khi phải thức dậy, nhị đồ đệ cúi đầu ngáp ngắn ngáp dài, tam đồ đệ thần sắc mơ màng, tứ đồ đệ không dám ngẩng đầu đối mặt với mình, sau cùng than thở: “Vi sư trẻ hơn Tử Bằng chân nhân kia ba trăm tuổi, nhưng thoạt nhìn lại giống cha bà ta, các con biết là vì sao chứ?”

Không đợi ai trả lời, Mộc Xuân đã nhìn thẳng vào Hàn Uyên mà nói: “Bởi vì bà ta không thu đồ đệ.”

Cằm Hàn Uyên sắp sửa chạm đến ngực luôn rồi.

Nghiêm Tranh Minh giống như không nghe ra sự chỉ trích khó hiểu trong đó, chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn mà nói leo: “Sư phụ, người đã nói gì với mụ gà mái già kia vậy? Mụ ta không quấy rối người chứ?”

Mộc Xuân chân nhân trợn mắt: “Ta đương nhiên nói đạo lý với bà ta rồi – Tranh Minh, người tu hành phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, chú ý lấy đức phục người, con lúc nào cũng nói năng vô lễ với tiền bối là đạo lý gì đây hả?”

Nghiêm Tranh Minh: “Mụ ta suýt nữa quấy rối con đấy! Rồi có một ngày con phải nhổ sạch lông mụ, buộc thành chổi lông gà để quét Truyền Đạo đường!”

Mộc Xuân: “…”

Nghiêm Tranh Minh nói sướng mồm rồi, cảm thấy tâm tình thoải mái hơn, lúc này mới nhớ tới chính sự.

“Đúng rồi, sư phụ,” Y dùng ngữ khí như “thuận tiện nhắc tới”, nói với Mộc Xuân chân nhân, “Bọn con còn nhặt cho người một đồ đệ đó!”

Mộc Xuân chân nhân nhìn tiểu thiên yêu tay chân tròn lẳn, hai tay chắp sau lưng, ngửa đầu nhìn bầu trời đêm vô biên, tang thương vô hạn mà than rằng: “Các đồ nhi à, các con để vi sư sống thêm vài năm đi!”

Trong sự sầu khổ vô hạn của sư phụ, Hàn Đàm trở thành tiểu sư muội của họ.

Ở vô số truyền thuyết dân gian, “tiểu sư muội” trong tiên môn đều khiến người ta nghĩ ngợi miên man, có tuyệt đại giai nhân tựa băng tựa tuyết, có tiểu giải ngữ hoa lúm đồng tiền như hoa… Nhưng chắc hẳn chẳng ai muốn nghe chuyện khi các tiên tử này còn quấn tã đâu.

Mới đầu, Mộc Xuân chân nhân định sắp xếp mấy thị nữ hầu hạ bên cạnh Nghiêm Tranh Minh thay nhau trông nom cô bé, đáng tiếc chưa được một ngày rưỡi, thiên yêu nọ đã khóc sụp ba gian nhà.

Cô nhỏ mà gào lên thì ngay cả động phủ của Tử Bằng chân nhân cũng chẳng ăn thua gì, huống chi là mấy gian nhà ngói rách nát?

Mộc Xuân chân nhân hết cách, đành chuyển Tiểu Thủy Khanh đến động phủ bên sườn núi, nghe nói động phủ đó là nơi lão tổ tông bế quan tu hành, có thể chịu được cửu thiên thần lôi.

Nhưng như vậy thì đám cô nương chải đầu yểu điệu của Nghiêm Tranh Minh không chịu làm nữa.

Việc nặng nhọc nhất mà họ làm trong Ôn Nhu hương của Nghiêm Tranh Minh, chính là chải đầu xông hương chăm sóc hoa cỏ, đâu chịu nổi một đứa bé giày vò như vậy? Huống chi, vị lão tiền bối kia chỉ sợ là một người khổ tu, trong động phủ đến lông cũng chả có, giường là một tảng đá lớn, ghế là một hòn đá nhỏ cứng ngắc… Đây là nơi cho người ở sao?

Mấy mỹ nhân như hoa lê đọng mưa, khóc sướt mướt chạy đến trước mặt chưởng môn, tuyên bố thà chết không tới đó.

Mộc Xuân chân nhân trong cơn giận dữ, lệnh cho mấy đồ đệ thay phiên trông nom vị sư muội trời sinh có đại linh thông này – ai kêu tụi nó gây họa rước người ta về làm chi?

Chúng đồ đệ bị phạt, đành phải thay phiên gây họa… Không, chăm sóc Tiểu Thủy Khanh.

Hàn Uyên thì khỏi cần phải nói, bản thân chính là xuất thân khiếu hóa tử chẳng sợ gì, chỉ mất một ngày, đã biến Thủy Khanh sư muội xuất thân bất phàm thành một chuẩn khiếu hóa, khiến cô bé từ đầu đến chân quấn tã thành bộ dáng kì quỷ, lăn lê đen sì cả người.

Do tứ sư huynh tham ăn “hiếu kỳ” xơi hết hơn nửa bình sữa, buổi tối sư phụ đến xem xét, phát hiện Thủy Khanh cô nương chưa được no đang há cái miệng không răng, chuẩn bị cắn một con sâu ú nu.

Ngay cả Trình Tiềm thoạt nhìn khá ổn trọng cũng chẳng đáng tin cậy tí nào, lúc đến phiên mình, Trình Tiềm đem cả bài tập vào động phủ, làm xong bài tập, lại phát hiện nơi này có một số ghi chép bằng tay do tiền bối lưu lại, tuy hầu như không hiểu, nó vẫn hết sức có tinh thần nghiên cứu mà mày mò suốt đêm. Trình Tiềm mà nghiêm túc thì sét đánh cũng bất động, vô cùng chuyên tâm, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tiểu sư muội, chờ đến khi định thần lại, mới phát hiện tiểu sư muội trên mặt toàn sữa khô và nước mắt đã ngủ thiếp đi đầy đáng thương.

Khủng khiếp nhất chính là Nghiêm Tranh Minh, y dẫn mười bảy mười tám đạo đồng, xông đến động phủ của Tiểu Thủy Khanh như trả thù, bản thân đứng ở cửa chỉ huy các đạo đồng quay như chong chóng, không chịu đi vào nửa bước. Mỗi lần đứa trẻ xúi quẩy ỉa đái xong, đại sư huynh đều trưng ra vẻ mặt muốn chết mà cách xa tám trượng, ra lệnh bắt các đạo đồng tắm cho cô nhỏ bốn năm lần từ đầu đến chân, Thủy Khanh cô nương cả ngày bị ngâm mình trong nước, người xông nồng nặc ba cân hương, thành công khiến một con ong mật qua đường phải ngất xỉu.

Lý Quân mới là quái dị nhất – Lý Quân cảm thấy tiểu sư muội tay chân ngắn tũn đi lại không được rất là đáng thương, bèn nhỏ cho vài giọt Kim cáp thần thủy, lại cột dây thừng vào cổ, dắt cóc sư muội đi nửa vòng quanh núi…

Qua đợt này, Mộc Xuân chân nhân không dám giao Thủy Khanh cho bất cứ một đồ đệ nào nữa – đó dù sao cũng là một tính mạng mà.

Đành phải tìm người bện một cái gùi, ngày ngày địu thiên yêu, dùng kinh văn thiên kì bách quái đầu độc tai và mắt cô bé.

Mô tức là sờ mó, Thập bát mô là một bài hát nghe nói truyền xướng trong thanh lâu, Vi Tiểu Bảo trong Lộc đỉnh ký cũng hát, bài này khá là bậy, sờ mông sờ ngực tùm lum cả, Tiểu Tiềm còn nhỏ nên không hiểu. Ở đây đại khái Nghiêm thiếu gia đang giễu Tiểu Tiềm lúc đó sờ mó xác gấu tìm kiếm mà có sợ gì đâu, nhưng lại lòi ra cái vụ thiếu gia toàn nghe mấy cái bậy bạ. :3

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here