Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 17

0
63

Trả nợ A Đình.

Chương 17

Edit: Yển

Hàn Uyên đã một ngày một đêm chưa được tí cơm nước nào, bụng trống trơn là hiển nhiên, vừa thấy quả trứng cao gần hai thước này, tức khắc liền nuốt nước bọt theo bản năng, thèm thuồng hỏi: “Cái… Cái gì đây?”

“Không biết,” Nghiêm Tranh Minh lui về sau nửa bước, liếc Hàn Uyên một cái cảnh cáo, “Đừng động vào! Mấy thứ trong Quần Yêu cốc không thể chạm bừa đâu, lau sạch nước miếng đi, chúng ta phải mau trở về, sư phụ sốt ruột lắm rồi đấy.”

Trời quả thật đã tối đen rồi, trong Yêu cốc nguy cơ khắp chốn, trên đường trở về cũng không có Bắc Minh quân bám lên tấm mộc bài hộ tống, còn hung hiểm hơn lúc đến nhiều.

Mấy sư huynh đệ đều không dám trì hoãn, thận trọng lần theo đường cũ mà trở về, ngay cả Hàn Uyên ồn ào nhất cũng không dám hé răng.

Kẻ lăn lộn giang hồ vốn coi trọng nghĩa khí nhất, món ân tình này của các sư huynh gã đã ghi tạc trong lòng.

Thấy họ muốn đi, quả trứng kia vẫn không chịu buông tha, cố gắng tránh đá và các vật cứng trên mặt đất, vượt qua trùng trùng khốn cảnh, lăn mình thành một cơn lốc xoáy, bám riết không tha.

Lý Quân quay đầu nhìn lại, kinh nghi bất định nói: “Quả trứng yêu quái gì thế này, đi theo chúng ta làm gì?”

Trình Tiềm xách cái răng khổng lồ của cẩu hùng tinh, lạnh lùng nói: “Chắc là muốn biến thành trứng luộc đó mà.”

Không biết là quả trứng hiểu được tiếng người, hay là cảm giác được ác ý trong ngôn ngữ của nó, mà đương trường rùng mình một cái, do dự tại chỗ giây lát, cuối cùng chầm chậm xoay một vòng, cẩn thận tránh né bọn Trình Tiềm, lăn đến dưới chân Nghiêm Tranh Minh, bất động tại đó nom thật tội nghiệp.

Nghiêm Tranh Minh hơi dừng chân, thoạt đầu ý chí sắt đá đi vòng qua, nhưng đi vài bước lại không nhịn được quay đầu nhìn thoáng qua, không biết cớ làm sao, y nhận thấy sự thất vọng và đáng thương ngập tràn trên cái vỏ trứng trơn nhẵn kia.

Vì thế Nghiêm thiếu gia lại dừng bước như ma xui quỷ khiến, do dự giây lát, rồi y chỉ Hàn Uyên nói: “Ngươi đi… Ừm, nhặt nó về đi.”

Hàn Uyên nghệt mặt hỏi ngược lại: “Hả? Không phải huynh mới bảo đệ đừng động vào à?”

Lý Quân cũng ngạc nhiên hỏi: “Tại sao vậy đại sư huynh?”

Vấn đề này phải trả lời thế nào đây?

Nghiêm Tranh Minh chau mày, không thể nói là y thấy quả trứng kia rất đáng thương chứ?

Rồi y lập tức nhanh trí, viện cớ lấy lệ mà như thật: “Chẳng phải Tử Bằng chân nhân kia bảo chúng ta lấy thứ trên Lâm Tiên đài cho bà ta sao? Nghe nói yêu tu đều không lên được Lâm Tiên đài, ta đoán bà ta kỳ thực cũng không biết trên đó có cái gì đâu, thôi cứ lấy cái này đem lừa đi.”

Mấy người họ dọc đường đến đây đều đã quá mệt mỏi, sớm quên khuấy vụ đánh lừa Tử Bằng chân nhân, bị y nhắc mới nhớ ra, liền nhao nhao tán đồng ý kiến này.

Có điều họ đều cảm thấy, đại sư huynh không đầu óc lần này kín đáo đến hơi khác thường.

Kể cũng lạ, đường về tuy không có Bắc Minh quân hộ tống, nhưng ngược lại còn yên ổn hơn lúc đến, mấy người căng thẳng cả buổi, mà dọc đường chỉ gặp phải vài tiểu yêu chưa thành hình, đi lại vội vàng, sợ bóng sợ gió một hồi, liền thuận lợi về tới động phủ của Tử Bằng chân nhân.

Cự cầm vẫn nằm sấp ở chỗ cũ trong động phủ, nữ nhân bồng bềnh trên đỉnh đầu lại không thấy bóng dáng đâu, nhất thời cũng chẳng rõ là rốt cuộc đang ngủ hay đã chết rồi.

Nghiêm Tranh Minh quay đầu lại đưa tay ra dấu bảo các sư đệ im lặng, rồi cẩn thận tra xét trên mặt đất phía trước – tư tâm y hi vọng Tử Bằng chân nhân có thể tự giác chết luôn cho rồi, để bớt gây thêm phiền toái cho họ, nhưng y cũng biết, khả năng may mắn trở thành sự thật này không lớn.

Đột nhiên, y nghe thấy phía sau truyền đến tiếng “Rắc”, cả bọn thần hồn nát thần tính tìm kiếm khắp nơi, sau đó ánh mắt dừng ở Hàn Uyên… trên quả trứng không thể khuất phục trong lòng gã, chỉ thấy trên lớp vỏ trứng xuất hiện từng vết rạn, đang từ đỉnh lan ra xung quanh.

Rốt cuộc, ở trung tâm vết rạn, một miếng vỏ trứng rơi xuống, Hàn Uyên trợn tròn mắt, gã nhìn thấy thứ vươn ra từ trong quả trứng lại không phải một cái mỏ chim, mà là một cái tay.

Một cái tay em bé.

Hàn Uyên cuống quýt thả quả trứng xuống đất, ngay trước mặt đại yêu không biết còn sống hay đã chết nằm ở đằng sau, cả bọn há hốc mồm chứng kiến một đứa trẻ bò ra khỏi trứng.

Thứ đó là một cục thịt tròn quay, thoạt nhìn tựa hồ không có gì bất đồng với trẻ con phàm nhân, ngoại trừ việc mới sinh ra đã có hình dạng của phàm nhân một tuổi, cùng với phía sau lưng có hai cái bớt không rõ lắm.

Hàn Uyên thò cái tay dính đầy bùn, chọc chọc người đứa trẻ mới nở, nhìn qua nơi không nên nhìn, đánh giá một cách không hợp thời: “Hay quá, hình như là nữ đó.”

Đứa trẻ bị gã chọc ngã sấp, tứ chi trượt dài, phát hiện mình hành động lại còn không tự nhiên bằng lúc ở trong trứng, vừa bi vừa hận, thế là khóc òa lên.

Vừa gào một tiếng thôi mà cả động phủ của Tử Bằng chân nhân đều chấn động theo.

Hàn Uyên đứng gần nhất ngồi phịch xuống đất, kinh hãi nói: “Đây rốt cuộc là cái thứ gì thế?”

Một giọng nói yếu ớt trả lời: “Đó chính là thiên yêu.”

Tử Bằng chân nhân không biết lộ ra mặt người từ khi nào, lơ lửng trên đỉnh đầu cự cầm, mơ hồ như một đám sương mù, cả người lộ ra sự suy sụp khi dở sống dở chết.

Bà ta dường như không còn khí lực dư thừa để chú ý những người khác, trăm mối cảm xúc ngổn ngang nhìn cô bé dưới đất, sau đó thở dài, nói khẽ: “Đây là con của yêu hậu và phàm nhân, nên bị xử tử từ khi sinh ra, yêu hậu toàn thân đẫm máu người, chịu nỗi đau đớn thiên đao vạn quả, nỗi khổ sấm sét giáng xuống thân, xông vào Lâm Tiên đài, đặt nó lên, sau đó thì chết ngay trên đài, mà nó sinh ra đã là bán nhân, nên không bị Lâm Tiên đài quản thúc. Quả trứng này trăm năm qua không hề có động tĩnh, mọi người đều cho là tử thai, chẳng ai ngờ rằng cuối cùng đại kiếp nạn của yêu tộc lại sẽ giáng xuống người nó…”

Hàn Uyên nghe mà căng cả não, lại chuẩn xác bắt được trọng điểm, ngạc nhiên nói: “Cái gì? Yêu vương bị người ta cắm sừng?”

Nghiêm Tranh Minh bất lực nói: “Ngươi câm miệng đi…”

Nhưng Trình Tiềm đã kịp phản ứng được – thì ra phen này đánh bậy đánh bạ mà thật sự mang cái gọi là “món đồ trên Lâm Tiên đài” ra đây rồi.

Chẳng trách, yêu vương bị “thiên yêu giáng thế” đoạt lực, nhưng ngay cả xuống tay diệt trừ trước cũng không làm nổi, bởi vì yêu tu không lên được Lâm Tiên đài.

Nhưng mà… là ai đưa cô bé xuống Lâm Tiên đài?

Bắc Minh quân ư?

Tử Bằng nói: “Bế nó lại đây cho ta xem.”

Nghiêm Tranh Minh lập tức cảnh giác: “Bà muốn làm gì?”

Nói xong, tựa hồ nhận thấy ngữ khí của mình quá cứng nhắc, y vội vàng sửa lại càng cứng nhắc hơn: “Tiền bối à, con gà mái nhép này vừa mới sinh ra thôi.”

Tiểu tạp mao không biết là giống loài gì vừa khoe ra chất giọng, Nghiêm Tranh Minh liền vội vàng tránh xa ba trượng, mà vẫn còn thấy chưa đủ, nhưng dù thế nào thì y vẫn không muốn giao cô bé cho Tử Bằng – dựa theo cách nói của Tử Bằng chân nhân, thì tiểu tạp mao này chính là một cặp sừng sống động trên đầu yêu vương bệ hạ, mà Tử Bằng chân nhân là một viên đại tướng dưới trướng yêu vương, ai biết bà ta định làm gì cô bé?

Vô luận tiểu tạp mao này có xuất thân thế nào, cô tách vỏ trứng mà ra chẳng qua mới chốc lát, chưa từng làm việc tốt, cũng chưa từng làm việc xấu.

Đã không có gì để bình phán, thì người khác làm sao có thể tùy ý quyết định việc sinh tử của cô bé?

Tử Bằng chân nhân không ngờ là mình lại bị phản kháng, cái bóng ốm yếu rõ ràng hơn, giận dữ chuyển hướng sang Nghiêm Tranh Minh: “Ngươi dám…”

Chữ “dám” còn chưa dứt, Tử Bằng chân nhân mặt mũi lẫn giọng điệu đều dữ tợn đã dọa cô bé dưới đất, cô nghẹn ngào một chút, rồi lập tức khuôn mặt như khóc tang dúm dó lại, tựa hồ là co giật mà hít sâu một hơi, cao giọng gào lên: “Oa…”

Uy lực của tiếng khóc này không phải chuyện đùa, chấn động lại kéo đến còn dữ dội hơn ban nãy, đá lớn đá bé rào rào rơi xuống từ đỉnh đầu, động phủ của Tử Bằng chân nhân giống như sẽ bị cô bé khóc sập luôn!

Nghiêm Tranh Minh: “Đi mau!”

Hàn Uyên nghe thế, chân tay luống cuống nhìn cô bé gào khóc không thôi ở trước mắt: “Vậy cái thứ này phải làm sao đây?”

Lý Quân nhảy vọt lên né một tảng đá rơi xuống, suýt nữa đập trúng chân, vung tay múa chân nói: “Xách, xách đi! Nó ngay cả răng còn chưa mọc, chắc chắn sẽ không cắn ngươi đâu!”

Hàn Uyên bạo gan, hai tay nâng cô bé lên bằng một tư thế kỳ dị, chắc là ở trong tay gã còn chẳng thoải mái bằng nằm bò dưới đất, nên tiếng gào khóc thảm thiết quả thực còn khủng khiếp hơn.

Trong cảnh hỗn loạn cát bay đá chạy, Hàn Uyên bị vấp ngoại bào ngã một cú chó gặm bùn – ngoại bào là của Lý Quân, Lý Quân lớn hơn gã, vóc dáng đương nhiên phải cao hơn không ít, nên góc áo cứ lệt xệt dưới đất suốt.

Cũng may Trình Tiềm bên cạnh tay mắt lanh lẹ, trước khi Hàn Uyên ngã sấp mặt đè chết cô bé, đã túm một chân cô, xách ngược lên như nhổ củ cải vậy.

Tiểu thiên yêu quả nhiên trời sinh không may mắn, đứa trẻ xúi quẩy này vừa sinh ra thì đã sắp bị mấy vị này giày vò chết rồi.

Thanh âm phẫn nộ của Tử Bằng chân nhân xen lẫn ở trong đó: “Chạy đi đâu!”

Khi nói chuyện, cự cầm vốn xụi lơ dưới đất tựa hồ hấp hối chợt như hồi quang phản chiếu, hư ảnh nữ nhân trên đầu bỗng dưng tan đi, cự cầm đứng dậy, một cái vuốt cực lớn giơ lên rồi chụp thẳng xuống.

Trình Tiềm theo bản năng muốn dùng cái răng nanh trong tay để đỡ, nhưng răng thật sự quá to và nặng, một tay nó còn miễn cưỡng xách một tiểu nữ hài, tay kia vô luận thế nào cũng chẳng vung nổi thứ binh khí bất tiện này.

Mãi đến lúc này, Trình Tiềm mới hối hận vì đã vứt mộc kiếm lại bên cạnh xác gấu, nó thậm chí không kịp đổi tư thế khác cho cô bé kia, chỉ có thể cố hết sức xách cô nhóc lui về sau.

Với nó mà nói, móng vuốt cự cầm quả thực là che lấp cả bầu trời, tránh cũng không thể, ngay đến Lý Quân cũng không lấy ra được thêm nửa lọ Kim cáp thần thủy.

Nó thậm chí cảm thấy móng vuốt sắc bén kia đã chụp xuống đỉnh đầu mình, da đầu Trình Tiềm căng lên, cảm giác mệnh mình thôi xong rồi.

Song đau nhức trong dự đoán không hề đến, Trình Tiềm ngẩng phắt đầu lên, kinh hỉ phát hiện cự trảo của Tử Bằng chân nhân đã bị một thanh mộc kiếm chặn lại.

Mộc kiếm nọ rộng chẳng qua hai tấc, chính là loại bình thường họ vẫn dùng để luyện tập, bàn tay cầm kiếm càng gầy đến trơ cả xương, cổ tay gân guốc lởm chởm.

Trình Tiềm: “Sư phụ!”

Nó chưa bao giờ cảm thấy thân hình lắc lư của Mộc Xuân chân nhân vĩ ngạn đến thế.

Mộc Xuân chân nhân nhìn nó một cái, dường như thoáng nở nụ cười, ánh mắt đảo qua chúng đồ đệ tuy thảm hại nhưng vẫn nhảy nhót được, dùng giọng nói thều thào thường ngày: “Các con… ôi, đi trước đi, trở về chờ vi sư.”

Nói xong xoay cổ tay, dễ dàng giảm lực đẩy bay cự chưởng Tử Bằng chân nhân lăng không chụp xuống, “Ầm” một tiếng, động phủ vốn đã lắc lư bất ổn lại rung ba lần liền.

Trình Tiềm hơi chần chừ, vốn không muốn đi, Lý Quân lại đẩy nó, thấp giọng nói: “Sư phụ sẽ đấu không lại mụ gà mái già đó sao? Mau đi thôi, đừng ở đây cản trở.”

Lần này, ngay cả đại sư huynh cũng không phản bác, bốn người thêm một bán yêu nối đuôi ra khỏi động phủ của Tử Bằng chân nhân, men theo bậc đá dài lê thê lúc đến mà quay về bên kia sơn huyệt, chờ đến khi bò lên khỏi thủy đàm, thì trời đã hoàn toàn tối đen, mặt trăng đương lơ lửng giữa trời.

Trình Tiềm buông bàn tay lúc ở dưới nước đã bịt miệng và mũi cô bé, thả thiên yêu bé tí khóc muốn hết hơi qua một bên, thở phào nhẹ nhõm, kết thúc cuộc tra tấn lẫn nhau.

Bốn người không hẹn mà cùng không nhắc đến chuyện quay về, lúc này, kẻ mắc bệnh sạch sẽ chẳng màng đến sạch sẽ nữa, tên đói bụng cũng quên luôn cơn đói, cùng nhau ngồi ngổn ngang cạnh sơn huyệt, chờ Mộc Xuân chân nhân.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here