Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 16

0
86

Chương 16

Edit: Yển

Ba con chuột, ban đầu không hẹn mà cùng tránh né Trình Tiềm cả người đẫm máu, hai chạy tới Nghiêm Tranh Minh, con cuối cùng thì lao đến trước mặt Lý Quân.

Lý Quân giống như chỉ là một kẻ qua đường, lục tìm toàn thân trên dưới một phen, phát hiện cả ngày hôm nay tâm phiền ý loạn, thành ra quên mang binh khí theo… Tuy rằng mang theo chưa chắc đã hữu dụng.

Dưới tình thế cấp bách, Lý Quân lôi cái lông chim giắt trên cổ áo xuống, màu mè giằng co với con chuột tinh nọ.

Tử Bằng chân nhân là yêu trung đại năng, ngay cả lông rụng cũng không tầm thường, con chuột kia nhìn thấy nó rõ ràng hơi co rúm lại, trừng đôi mắt ti hí tinh quang lóe sáng, lượn vòng quanh Lý Quân, giảo hoạt đánh giá xem rốt cuộc là gã đang phô trương thanh thế, hay là thực sự không dễ chọc.

Lý Quân bị nó xoay cho kinh hồn táng đảm, bắp chân bất hạnh rút gân, lại biết mình không thể lộ ra sự sợ hãi, đành phải cố gắng chịu đựng, miệng hùm gan sứa gắng gượng khiến vẻ mặt y như nhịn tè vậy.

Cũng may Trình Tiềm nhanh chóng ôm cái răng tới giúp gã.

Trình Tiềm chẳng tốn bao nhiêu thời gian, đã định thần lại khỏi cuộc sát sinh, nó cho là mình đương nhiên nên chấn kinh và khó chịu, nhưng lại phát hiện là kỳ thực không hề.

Khi nó dùng hai tay giơ cái răng to đùng dính đầy máu kia, trong lòng bình tĩnh như chỉ cắt một cây cải thôi vậy, mà sự bình tĩnh ấy nằm trên mặt, khiến nó cơ hồ như một tiểu quỷ đòi mạng.

Trình Tiềm nhanh chóng phát hiện, không phải nó sợ chuột tinh, mà là chuột tinh sợ nó, nó tiến lên một bước, con chuột cống kia liền lui một bước, đồng thời nhe răng hù dọa.

Địch nhân vừa yếu thế, thì nó càng vững lòng hơn, không lùi còn tiến, trái lại con chuột kia, vừa phát giác đe dọa vô hiệu, lập tức phán đoán đối phương không dễ chơi, lại tè ra quần mà chạy mất.

Vạn vật có linh, tu hành không dễ, khó khăn lắm mới thành tinh, ai mà không tiếc mạng?

Thấy một con chạy mất, hai con kia tuy chưa rõ chuyện là thế nào, cũng cẩn thận chạy theo luôn.

Đám chuột tinh này ôm đầu chạy như chuột, binh bại như núi lở.

Lý Quân ngồi phịch mông xuống đất, rốt cuộc đã được nhàn hạ, liền hết sức chuyên chú vào việc rút gân.

Nhưng ngay vào lúc họ đánh bại tốp địch nhân đầu tiên, còn chưa kịp thở phào một hơi, Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên nghe thấy phía sau truyền đến động tĩnh kỳ quái, Trình Tiềm ở đằng xa giống như nhìn thấy cái gì, cao giọng bảo y: “Cẩn thận!”

Nghiêm Tranh Minh theo bản năng nhào về phía trước, lưu loát sử dụng chiêu “Chu nhi phục thủy” trong thức thứ hai.

Y vung mạnh bội kiếm, đánh trúng ngay món lợi khí nào đó, lập tức liền vang lên một tiếng gầm khàn khàn.

Nghiêm Tranh Minh chật vật cầm chuôi kiếm lui về sau, quay người lại nhìn chăm chăm, chỉ thấy một con xá lợi(1) khổng lồ nhẹ nhàng đáp xuống cách y vài bước, ngay tại chỗ hóa thành một nửa hình người – yêu quái nọ thân hình cao lớn, ngoại trừ vuốt nhọn thì cơ hồ đều biến thành hình người hết, thậm chí còn âm trầm mở miệng cười cười, dùng cái lưỡi màu đỏ tươi l**m môi.

Chẳng trách mấy con chuột tinh kia chạy nhanh vậy, bọn họ bị chơi trò bọ ngựa bắt ve chim sẻ đứng sau rồi!

Nghiêm thiếu gia da mỏng thịt mềm, thoạt nhìn rất ngon miệng, xá lợi tinh hưng phấn dùng mũi chân cọ cọ mặt đất, ngay sau đó, nó lao tới như chớp giật, chân trước hữu lực gần như đao thương bất nhập, đón lấy lưỡi bội kiếm, ngay cả sợi lông cũng không rụng.

Xá lợi dùng sức mạnh lấy móng vuốt sắc bén đè kiếm của y xuống.

Nghiêm Tranh Minh bị vấp thứ gì đó, loạng choạng ngã ngửa ra sau, xá lợi tinh thấy thế mừng rỡ, ngay trên không hóa thành nguyên hình, đè một vuốt lên người y, ngoác cái miệng đáng sợ ra.

Lý Quân và Trình Tiềm vốn ở cách khá xa, bên này giao thủ vội vàng lại thêm động tác mau lẹ, nên hai người hoàn toàn không kịp giúp đỡ.

Dưới tình thế cấp bách, Lý Quân thò tay vào lòng mò tìm, chưa nhìn rõ mình tìm được cái gì, đã ném đại tới hướng xá lợi tinh kia.

Trình Tiềm liếc thấy: “Nhị sư huynh đừng…”

Nhưng nó ngăn cản đã chậm, cái lọ nhỏ chuẩn xác đập ngay vào đầu xá lợi, hơn nửa lọ nước còn lại rơi hết vào người, làm cho xá lợi lông sáng bóng cứ thế bị biến thành một con cóc khổng lồ ngay tại chỗ.

Nhất thời, ngay cả chính xá lợi cũng ngớ ra.

Xá lợi vừa sợ vừa tức, tựa hồ muốn mở miệng gầm lên, kết quả là chỉ phát ra một tiếng “Ộp” lằng nhằng, nó thậm chí không tự chủ được thè lưỡi ra, bị đầu lưỡi dài nhỏ đó dọa cho giật nảy mình, quên luôn cả cách rụt lại.

Đầu lưỡi buông thõng trước ngực xá lợi cóc, kề ngay cần cổ non mềm mịn màng của Nghiêm thiếu gia, khiến Nghiêm thiếu gia tìm được đường sống trong chỗ chết đương trường nổi điên, gầm lên một tiếng không giống tiếng người: “Ta thực sự phục ngươi rồi đấy Lý Quân!”

Lập tức, y phảng phất như đột nhiên có sức mạnh vô cùng, một cước đá lật con cóc to đùng trên người mình, ném phăng hết “mộc kiếm pháp” với “thiết kiếm pháp” gì đó, chẳng hề có chương pháp, như một mụ đàn bà chanh chua chuẩn bị nắm tóc người ta, không phân tốt xấu vung kiếm tới xá lợi tinh kia.

Xá lợi đã biến thành cóc hiển nhiên không còn lợi trảo cứng như sắt thép lúc trước, cũng còn chưa kịp học cách dùng bốn chân cóc để nhảy đi, bị Nghiêm Tranh Minh vô cùng thù hận đâm xuyên bằng một nhát kiếm, sau một cơn giãy giụa như tâm thần, xá lợi rốt cuộc khôi phục diện mạo ban đầu, sau đó chết thẳng cẳng không nhắm nổi mắt.

Bản thân người hành hung là Nghiêm thiếu gia thoạt nhìn còn chán sống hơn con xá lợi đã chết, y cầm bội kiếm, năm lần bảy lượt múa may ngay cạnh cổ mình, suýt nữa thì nghĩ quẩn mà cắt cổ tự sát rồi.

Trình Tiềm và Lý Quân cùng đỡ “khiếu hóa Hàn Uyên” dậy, ba chân bốn cẳng bóc từng mảng bùn đã khô cứng trên người gã ta, lộ ra thân thể trần truồng loang lổ bùn đất. Trình Tiềm nhìn gã từ trên xuống dưới một phen, đoạn quay đầu lại báo cáo phát hiện của mình cho đại sư huynh đang vừa xấu hổ vừa giận dữ muốn chết.

“Đại sư huynh, chẳng phải huynh hỏi tiểu sư đệ bắt đầu từ ngày chơi cóc, là chưa hề thay quần áo hay chưa hề tắm sao?” Trình Tiềm nói, “Đệ biết rồi, là chưa hề tắm rửa.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Y thu hồi bội kiếm với khuôn mặt không biểu cảm, cảm thấy kẻ càng nên tự sát phải là Hàn Uyên mới đúng.

Hàn Uyên nhìn thấy họ quả thực mừng phát khóc, sụt sùi nói: “Sư huynh… Tiểu Tiềm…”

Gã muốn xông lên cho mỗi người một cái ôm cửu biệt trùng phùng, đáng tiếc ba vị sư huynh không ai muốn thân cận với tiểu khiếu hóa cởi truồng người đầy bùn lầy hôi rình, tất cả đều né đi hết.

Nghiêm Tranh Minh vừa cố gắng quên đi cái cổ bị làm bẩn, vừa thở hổn hển chỉ Hàn Uyên mà nói: “Nếu ngươi không muốn trở về bị thanh lý môn hộ, thì chép kinh cả đời cho ta!”

Hàn Uyên không dám phản bác, mắt láo liên nhìn quanh, định tìm một minh hữu, cuối cùng, ánh mắt cầu cứu của gã dừng lại ở Trình Tiềm.

Trình Tiềm hờ hững dùng tay áo còn sót lại lau khô khuôn mặt đầy máu, lúc này vừa đói vừa khát, quả thực chẳng còn sức làm bộ làm tịch, bởi vậy để lộ bản tính: “Sư đệ, trước khi tu hành, ngươi quả thật nên chữa cái đầu trước đi.”

Hàn Uyên kinh ngạc nhìn tiểu sư huynh “ôn lương cung kiệm nhượng” này, trong vòng một ngày, thân thể và tinh thần đồng thời bị thương tổn nặng nề, cuối cùng vẫn là Lý Quân ra mặt giải vây giúp gã, Lý Quân hơi giơ mảnh gỗ trong tay, đề nghị: “Sư huynh, đệ thấy chúng ta nên đến Lâm Tiên đài trước đi?”

Nghiêm Tranh Minh hừ lạnh một tiếng, dẫn đầu cất bước đi, Lý Quân suy nghĩ qua, rồi cởi ngoại bào chia cho Hàn Uyên, tránh để đệ tử Phù Dao phái lưu lại cái danh không thích mặc quần áo ở Yêu cốc.

Kính Chiếu cốc và Lâm Tiên đài cách nhau không xa, mùi máu tanh nồng nặc nhanh chóng theo gió truyền đến, trên mộc bài trong tay Lý Quân đột nhiên bốc ra một cụm sương đen cao bằng một người, màn sương cuồn cuộn phác họa ra một hình người không rõ lắm, trong nháy mắt gọi dậy ký ức mà Trình Tiềm đã quên mất.

Nó từng mơ thấy người này!

Hàn Uyên giật nảy mình, hét toáng lên: “Ôi mẹ ơi, cái gì đây?”

Bóng đen nọ không trả lời, y đoan chính đứng lơ lửng giữa không trung, thành một cái bóng túc mục, tuy không nhìn thấy mặt, nhưng Trình Tiềm cứ cảm thấy, ở người này phảng phất có sự bình tĩnh và lẫm liệt như chuẩn bị hiến tế vậy.

Nó không nhịn được mở miệng hỏi: “Tiền bối, ông… có phải chính là Bắc Minh quân hay không?”

“Bắc Minh?” Bóng đen cười nhẹ một tiếng, thấp giọng nói, “Người nào xứng danh Bắc Minh? Đó đều là đám phàm nhân tầm nhìn hạn hẹp tự cao tự đại thôi.”

Trình Tiềm không nhịn được cân nhắc câu này ở trong lòng một chút, phân tích ra ý tại ngôn ngoại của đối phương – tức là thừa nhận rồi.

Nhưng “Bắc Minh quân” không phải là ma đầu mạnh nhất trong truyền thuyết ư? Sao lại bám vào một tấm mộc bài?

Rốt cuộc là y bám lên tấm mộc bài bình an vô sự ấy, hay là bám vào trong phù chú của sư phụ đây?

Lẽ nào phù chú sư phụ khắc không phải dẫn thủy cũng chẳng phải dẫn lôi, mà là dẫn đại ma đầu?

Trên thế giới… còn có phù chú như vậy ư?

Với những việc này, Trình Tiềm như bị bôi đen hết hai mắt, lúc này nó mới phát hiện mình biết rất ít về chuyện trong giới tu chân, cái gì cũng chẳng minh bạch, nên không tài nào phỏng đoán nổi hết thảy lạ lùng trước mắt.

Dọc đường có Bắc Minh quân đen sì này hộ giá, đám yêu vật lớn nhỏ không phải căn bản không nhìn thấy họ, thì là nghe hơi mà chuồn – có lẽ tình cảnh “nguy hiểm” đại chiến chuột tinh cùng xá lợi tinh của mấy sư huynh đệ ban nãy, bị vị đại năng này coi là “trẻ con đánh nhau với đám mèo nhép chuột nhắt”, cơ bản không định nhúng tay.

Không chừng trong mắt vị tiền bối này, con chuột cống khiến Lý Quân sợ đến quéo giò kia chẳng khác biệt gì bọn chuột chân chính.

Lâm Tiên đài là một tế đài do con người tạo nên, không biết là ai dựng, nằm ở chỗ sâu nhất dưới đáy Yêu cốc, đột ngột nhô ra.

Trên Lâm Tiên đài trống không, do quần yêu không thể lại gần, nhưng cốc địa vây quanh nó trước mắt đã thành Tu La trường.

Bọn Nghiêm Tranh Minh đã thấy tình cảnh như vậy trong Kính Chiếu cốc, nên đã ít nhiều có chuẩn bị tâm lý, Hàn Uyên thì sợ đến ngây người.

Mãi đến lúc này, Hàn Uyên mới ý thức được mình đã xông vào nơi nào, các sư huynh lại vì gã mà tiến vào hoàn cảnh nguy hiểm đến nhường nào. Gã có thể sống đến bây giờ, hoàn toàn là vì đám đại yêu trong Quần Yêu cốc đều đang bận chém giết lẫn nhau, không có thời gian quản tới gã!

Lúc này, mộc bài trong tay Lý Quân bỗng dưng nứt ra, một tầng quang huy nhàn nhạt chảy qua trên phù chú, sau đó quy về tĩnh mịch, Bắc Minh quân một thân hắc vụ bỗng dưng thoát khỏi sự trói buộc của mộc bài, hình tượng cũng rõ nét hẳn, chỉ thấy đó là một nam tử cao gầy mặc trường bào đen sẫm, ống tay áo bay phần phật trong gió như quạ múa, đôi tay trắng bệch thon dài lộ ra bên ngoài, trên ngón tay còn có thể miễn cưỡng nhìn thấy một cái nhẫn kiểu dáng cổ xưa.

Chỉ có mặt không thấy rõ, mặt y ẩn trong hắc vụ, lộ ra mỗi một khuôn cằm, màu sắc nhợt nhạt không khác gì đôi tay cả.

Trình Tiềm tự dựng nhận thấy ở y một cảm giác thân thiết khó tả, nhưng nó chưa kịp nhìn cho rõ, trên thân thể nam nhân kia đột nhiên có kim quang lóa mắt lướt qua, ngay sau đó, y hóa thành một đám sương đen, đầu cũng không quay lại mà xông thẳng đến sơn cốc, chỉ để lại một câu “mau về đi” nhẹ tênh, rồi không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Trình Tiềm bỗng có cảm giác kỳ lạ – y sẽ không trở về nữa.

“Ta biết rồi!” Lý Quân tinh thông các loại bàng môn tà đạo đột nhiên mở miệng, “Ta biết rồi! Kim quang trên người y chính là ám phù!”

Ngay cả Nghiêm Tranh Minh cũng hơi sững sờ, thì thào: “Nước chảy mây trôi cũng có thể thành ám phù, nhưng mà… cũng có thể khắc vào cả thân thể người ư?”

“Đó chắc chắn không phải là người,” Lý Quân nói như đinh đóng cột, “Mà là hồn phách, đệ từng thấy trên một quyển kỳ văn dị chí ghi chép lại, rằng thuở trước có một ma tu đại năng là cao thủ phù chú, có thể khắc ám phù không nhìn thấy trên ba hồn bảy phách người ta, y hạ ám phù trên hồn phách rất nhiều người, khiến họ đời đời kiếp kiếp đều không thể thoát khỏi tay y sai sử, Bắc Minh quân khẳng định cũng có thủ đoạn như vậy…”

“Lý Quân,” Nghiêm Tranh Minh rốt cuộc định thần lại, khóe mắt liếc thấy Hàn Uyên và Trình Tiềm đang nín thở chăm chú nghe chuyện ma tu, lập tức quát gã dừng lại, “Câm miệng – chúng ta đi thôi!”

Cả Lâm Tiên đài và cốc địa bị hắc vụ bao phủ toàn bộ, hắc vụ cách ly chỗ giết chóc này với xung quanh, mấy người họ đứng ở đỉnh núi bên kia, phát hiện tiếng hét hò và mùi máu tươi ban nãy lại không cảm giác được chút nào nữa.

Đột nhiên, ánh lửa chậm rãi chiếu sáng một góc Lâm Tiên đài mù mịt sương đen, sau đó lan ra một bên bằng tốc độ khó tin.

Nghiêm Tranh Minh giật mình, quát: “Nhắm mắt!”

Mấy người họ khoảnh khắc này vô thức tuân theo y chỉ huy, nhưng cường quang ấy phảng phất như cách mí mắt cũng có thể thiêu đỏ tròng mắt người ta, cả thế giới tựa hồ bị kéo hết vào biển lửa.

Cường quang và liệt hỏa không biết bao lâu sau mới ngừng lại, chỉ có màn sương đen dày đặc chiếm cứ trên Lâm Tiên đài phảng phất như mãi mãi không sứt mẻ chút nào.

Trình Tiềm thử mở mắt đầu tiên, trước mắt còn hơi hoa, ra sức chớp vài cái mới miễn cưỡng nhìn thấy.

Nó trông thấy trước mặt có một quả trứng, đang chầm chậm… lăn về phía họ.

Xá lợi là một loại mèo rừng, tại truyện này bối cảnh tu chân nên mình quyết định để nguyên và chú thích cho màu mè thay vì dịch hẳn ra luôn.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here