Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 15

0
80

Chương 15

Edit: Yển

Đúng lúc này, đại xà chuyển động, lắc lư đầu trườn về phía ba người.

Cái đuôi dài kia không biết là cố ý hay vô ý cuốn qua cổ thụ, nơi đi qua, thân cây hai cánh tay ôm mới hết nghiêng ngả đổ rạp cả dải, trong khu rừng nho nhỏ này, nó uốn éo mông không gì cản nổi.

Nghiêm Tranh Minh một tay nắm vai Trình Tiềm, tay kia thì cầm kiếm, trên cánh tay còn phải quắp cả Lý Quân cơ bản không đỡ dậy nổi, hao hết tâm lực mà thầm nghĩ: “Con mẹ nó phải làm sao đây?”

Hai chân còn đang nhũn ra, nhưng đầu óc y đã bình tĩnh trước một bước, Nghiêm Tranh Minh biết, trước mắt bỏ trốn là không có hi vọng gì. Giữa lúc sinh tử nguy ngập, vừa nghĩ đến họ cũng sẽ bị súc sinh này xé thịt từng miếng, rồi phải dầm nước dãi, y liền cảm thấy trời đất mịt mù.

Phán đoán ghê tởm vô cùng này khiến y nổi khùng lên giữa lúc trời đất mịt mù, chỉ chớp mắt đã chẳng màng sinh tử, tay cầm kiếm lại như kỳ tích không run rẩy nữa, Nghiêm Tranh Minh hạ quyết tâm, vô luận thế nào y cũng phải đấu một trận với con giun to này, chí ít phải khoét được hai cái vảy, đợi đến khi đấu không nổi nữa thì sẽ tự mình kết thúc – tuyệt không thể để mùi tanh hôi này độc hại trước khi nhắm mắt.

Những chiêu kiếm nhiều năm không thể thông hiểu tất cả đều cuộn dâng trong ngực, giữa lúc nguy cấp tựa hồ xâu chuỗi lại bằng cách thức kỳ diệu nào đó, thế cho nên trong mắt y, tốc độ đại xà bò cũng chậm hơn không ít.

Cổ tay Nghiêm Tranh Minh vững như Thái Sơn xoay một chút, nhắm ngay mắt đại xà.

Y biết kiếm thứ nhất của mình tuyệt đối không thể thất thủ.

Đại xà yêu càng lúc càng gần, Nghiêm Tranh Minh trong chớp mắt đã ngừng hô hấp-

… Sau đó con rắn đi lướt qua họ.

Đuôi rắn lắc lư chỉ cách không đến một bàn tay là quét tới cổ chân Trình Tiềm, mà súc sinh kia lại phảng phất như không nhìn thấy họ, trong tiếng sột soạt đáng sợ, lập tức trườn đến hướng khác.

Ba người vẫn giữ nguyên tư thế không hề động đậy, rất lâu, không biết tiếng tim ai đập phá tan sự vắng lặng, lộn xộn như vừa sống sót sau tai nạn vậy.

Nghiêm Tranh Minh định thần thoát khỏi trạng thái hoàn toàn chuyên tâm vừa nãy, lúc này mới chậm rãi buông bội kiếm, nhất thời cảm thấy tứ chi nặng hơn ngàn cân, suýt nữa không kham được trọng lượng bản thân. Sau lưng y đã ướt sũng mồ hôi, những giọt mồ hôi lạnh lẽo xuôi theo cột sống trượt thẳng xuống hông.

Mà trong mồ hôi lạnh như thế, Nghiêm Tranh Minh nhìn chằm chằm bội kiếm trên tay, phát hiện mình nhất thời lại có thu hoạch, như là ngộ đạo vậy.

Nếu để Mộc Xuân chân nhân biết sự cố này, nhất định ông sẽ bóp cổ tay tiếc nuối vì nhiều năm qua mình không thể tùy người mà dạy, nếu vào lúc Nghiêm thiếu gia luyện tập phù chú, bỏ nguyên một đàn cóc ghẻ lở đầy đầu lên góc bàn, hễ thất thần một lần là l**m tay một lần, thế thì tu vi của Nghiêm thiếu gia phỏng chừng đã sớm tiến triển một ngày ngàn dặm rồi.

Mộc bài lúc này lại mở miệng, thái độ hết sức thoải mái tự tại: “Ta đã nói rồi, có ta ở đây, các ngươi không cần sợ tiểu yêu như vậy.”

Trong nháy mắt Trình Tiềm cảm thấy giọng người này hơi quen tai, liền nghi hoặc nhìn thoáng qua mộc bài trong tay, nhưng nhất thời không nhớ nổi là từng nghe ở đâu.

Nó nhét mộc bài vào tay đại sư huynh còn chưa định thần lại, đoạn cầm mộc kiếm không hề có tính công kích đi tới trước cái xác gấu.

Mồ hôi lạnh toàn thân Nghiêm Tranh Minh vừa nãy còn chưa bị gió thổi khô, lại bị Trình Tiềm dọa vã ra, thấy tên nhãi to gan lớn mật kia dám dùng cả tay lẫn chân mà leo lên cái xác gấu, vội hạ giọng quát: “Ngươi làm gì đó, lăn xuống mau!”

Trình Tiềm ngay cả đầu cũng chẳng quay lại, chỉ khoát tay, sau đó thành công tìm được mục tiêu – trên lưng gấu đeo một thanh “kiếm”, không biết mài từ răng của dã thú nào, cái răng ấy dài hơn hai thước, phần đuôi có một lỗ thủng, để tiện cầm tay, đỉnh sắc bén như lợi khí, không biết có phải là có độc hay không, mà còn lóe lên ánh sáng u ám.

Trình Tiềm thấp bé cầm cái răng này như nâng một vật khổng lồ, u quang lạnh lẽo ánh lên làm mặt nó nghiêm túc hẳn, giữa cái răng còn dính máu thịt của chủ nhân tiền nhiệm, cảm giác rất xui xẻo.

Nghiêm Tranh Minh và Lý Quân trợn mắt há mồm nhìn Trình Tiềm mặt không đổi sắc lấy dùng cho mình, đồng thời có mới nới cũ thuận tay ném mộc kiếm lại.

Trình Tiềm nhún người nhảy xuống khỏi xác gấu, hai tay cầm cái răng nhọn nọ múa may thử, cảm giác thứ này vừa dài vừa nặng, không tiện tay lắm, nó không kiêng kỵ gì đâm về phía trước, chỉ nghe “Phập” một tiếng, mũi kiếm không hề khựng lại đâm thẳng vào l*ng ngực gấu da dày thịt chắc, ngọt như thái rau vậy.

Lúc này Trình Tiềm cơ bản mới vừa lòng – tuy rất cồng kềnh nhưng được cái sắc bén.

Lý Quân lẩm bẩm: “Tam sư đệ là… là loài gì thế nhỉ?”

Nghiêm Tranh Minh cười khan một tiếng, không biết nên trả lời thế nào.

Tuy rằng vừa nãy con đại xà nhìn mà không thấy họ đã chứng minh mộc bài kia quả thật có chút tác dụng, nhưng Trình Tiềm vẫn không muốn hoàn toàn gửi gắm an nguy của mấy người bọn họ vào thứ này.

Chỉ khi nắm cái răng nhọn nặng trịch ở trong tay, nó mới có một chút cảm giác an toàn chân chính.

Hai đại yêu một chết một rời khỏi, lân cận tạm thời không còn nguy hiểm, khi Lý Quân lại nhỏ “thần thủy” lên hòn đá không tiền đồ kia, con cóc dẫn đường tự nhiên liền nhảy nhót “tỉnh lại”, tiếp tục hồn nhiên vui vẻ dẫn họ lao về phía trước.

Dọc đường, Nghiêm Tranh Minh năm lần bảy lượt muốn nói mấy câu với mộc bài, nhưng mộc bài nọ giống như đột nhiên bị câm, không chịu trả lời bất cứ nghi vấn nào nữa.

Cho đến khi con cóc dẫn cả ba lên một sườn núi nhỏ.

Từ trên đỉnh núi nhìn xuống chỉ một cái, con cóc nọ đã hoàn toàn sững sờ, sau đó nó dứt khoát giở lại trò cũ ngã lăn quay ra đất, làm bộ chết thẳng cẳng.

Lý Quân không rõ nguyên nhân, lập tức đuổi tới, cũng nhìn lướt qua.

Chỉ nhìn qua một cái, gã đã lập tức quay đầu bỏ chạy theo bản năng, lao đầu vào người Trình Tiềm, suýt nữa liên lụy Trình Tiềm lăn xuống núi chung.

Sau lưng Trình Tiềm bị đụng đá núi đau nhói, cái răng nanh cũng suýt nữa tuột tay, bị Lý Quân xô cho váng đầu hoa mắt, rốt cuộc không nhịn được phô miệng lưỡi lợi hại, vừa kiềm chế không rên lên, vừa nói: “Nhị sư huynh, dù muốn đi theo con cóc bảo bối của mình thì huynh cũng đừng kéo đệ theo!”

Lý Quân hai tay nắm lấy áo Trình Tiềm, môi run run không nói ra lời, Trình Tiềm lúc này mới phát giác sự bất thường, ngẩng đầu nhìn bóng lưng Nghiêm Tranh Minh đồng dạng cứng đờ, ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy?”

Nghiêm Tranh Minh đứng ngay chỗ con cóc đá hi sinh vì nhiệm vụ, nhất thời cảm thấy trời đất đảo điên – trong cốc địa khá cạn dưới triền núi kia, có hàng ngàn hàng vạn đại yêu chém giết đang hăng, chim bay thú chạy, đầu người thân thú, máu chảy lênh láng đến mức không nhìn thấy màu mặt đất, thịt bay tung tóe như lò mổ, so ra thì đại hùng tinh với trường xà tinh vừa nãy… thật sự chỉ là hai ba con tiểu yêu mà thôi.

Rốt cuộc, mộc bài ban nãy như bị câm đã mở miệng: “Đừng nhìn nữa, nếu đây là thật thì động tĩnh với mùi máu tanh đã sớm truyền đến bên kia núi rồi, chứ còn cần các ngươi bò lên cao thế này mới phát giác à?”

Y vừa lên tiếng liền như giáng một đòn cảnh tỉnh ngay đầu, ba tên nhãi sợ đến đần ra lập tức định thần lại, nhìn lại lần nữa, thấy tình cảnh trong cốc quả nhiên có một chút hư ảnh.

Lý Quân lừa mình dối người thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hỏi: “Tiền bối, đây là giả ư?”

Mộc bài cười nói: “Sơn cốc này tên là Kính Chiếu cốc, chiếu rọi phong cảnh nơi khác, tự nhiên là thật rồi, chẳng qua không ở nơi đây mà thôi.”

Trong lời nói của người này có sự dửng dưng khi đã nhìn quen đổ máu và chém giết, dăm ba câu đã khiến mấy thiếu niên không tự chủ được phải đề phòng.

Ba người đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều không lên tiếng, mộc bài kia lại giống như vô tri vô giác, hãy còn nói: “Các ngươi xuyên qua sơn cốc này, qua ngọn núi phía trước, là có thể nhìn thấy Lâm Tiên đài, tình cảnh trong Kính Chiếu cốc ở ngay gần Lâm Tiên đài, mấy người các ngươi đưa ta đến nơi đó, rồi tự mình đi tìm tiểu sư đệ là được.”

Nghiêm Tranh Minh khô khan nói: “Chúng ta tới tìm tiểu địa bao thiên kia chứ không phải là kết bạn tự sát – ngươi rốt cuộc là cái gì vậy?”

Mộc bài nghe thế, bốc lên một tầng khói trắng, khói trắng tan đi, hình tượng sư phụ đầu bé cổ dài liền sống động ngay trước mắt, giống như Mộc Xuân chân nhân đích thân tới vậy.

Ai ngờ gặp lão chồn thân thuộc kia, Nghiêm Tranh Minh chẳng những sắc mặt không dễ nhìn, ngược lại ném luôn mộc bài xuống đất, rút kiếm chỉ vào nó mà mắng: “Ngươi dám giả mạo sư phụ ta!”

“Sư phụ” bị y không khách khí quát tháo như vậy, nhưng không hề nổi giận, ngược lại cười tít mắt, sau đó biết điều lắc mình biến thành một bóng đen mơ hồ, như một cây nấm thân nhỏ mũ to vậy.

“Thế thì không biến thành sư phụ ngươi nữa – có điều, ta chính là do sư phụ ngươi tự tay khắc ra mà,” “cây nấm” nọ ôn tồn nói, “Tranh Minh, ngươi không tin ta, chẳng lẽ cũng không tin sư phụ ngươi luôn?”

Nghiêm Tranh Minh có vẻ chần chừ, “cây nấm” vẫn kiên trì nói: “Hơn nữa, chẳng phải con cóc dẫn đường của Tiểu Quân dẫn các ngươi đến đây à, điều đó chứng minh rằng Tiểu Uyên cũng ở phía trước, dù sao cũng tiện đường, đúng không?”

Nghiêm Tranh Minh cúi đầu nhìn qua phương hướng con cóc trước khi hi sinh vì nhiệm vụ đã chỉ, suy tính giây lát, thầm nghĩ: “Cũng đi đến nơi này rồi, nếu nửa đường bỏ cuộc thì buồn cười quá, vạn nhất tên tiểu sửu bát quái kia ở ngay phía trước thì sao?”

Xuất phát từ sự tín nhiệm tuyệt đối với Mộc Xuân chân nhân, Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng buông thanh kiếm trong tay và nỗi nghi hoặc trong lòng xuống, cúi người nhặt mộc bài lên, sốt ruột nói: “Vậy ngươi dẫn đường đi.”

Mộc bài dẫn họ một mạch xuống Kính Chiếu cốc, trong lòng cả ba đều biết rõ xung quanh toàn là ảo ảnh thôi, nhưng đi qua dưới nanh vuốt quần yêu y như thật vẫn là một loại tra tấn khó lòng tả rõ, đoạn đường xuyên qua sơn cốc này có vẻ đặc biệt dài lâu, qua chuyến này, Trình Tiềm cảm thấy về sau mấy truyền thuyết lệ quỷ như “Dạ mạc hoang thôn”, “Lão quỷ moi tim” nọ kia, e rằng cũng chẳng mảy may làm mình rung rinh.

Trình Tiềm không nhịn được hỏi: “Bọn họ rốt cuộc là thế nào đây?”

Mộc bài thong dong nói: “Thiên yêu sắp sửa giáng thế, đoạt lực của yêu vương, bọn yêu tu vốn bất chấp thiên địa quân thân sư, yêu vương vừa suy yếu, thì quần yêu tất nhiên sẽ thừa cơ phản loạn đoạt vị.”

Trình Tiềm nghe vậy, thầm nghĩ: “Lý nào lại thế!”

Nhưng rồi nó lại nhớ tới Tử Bằng chân nhân lừa bịp đảo điên, ngôn ngữ thô lỗ kia, nhớ tới đại xà yêu không hé răng một tiếng đã giết hùng đoạt yêu đan trong rừng, cảm thấy yêu tu không hổ là một đám súc sinh, quả thật là hoàn toàn không có kết cấu đạo lý gì hết, như vậy xem ra, tựa hồ vô sự tạo phản cũng thông cảm được.

Nghiêm Tranh Minh hỏi: “Đám yêu tu đã có phong tục này, vậy ngươi đến Lâm Tiên đài làm gì? Xem náo nhiệt à?”

Lần này, “cây nấm” trong mộc bài nghiêm túc hẳn, nói: “Khi thiên yêu giáng sinh gặp huyết quang đã là bất tường, nếu còn mặc cho chúng tranh đấu lẫn nhau, sợ rằng thiên yêu đó sinh ra sẽ là hạng tàn nhẫn hiếu sát, tương lai sẽ thành một kiếp nạn cho Phù Dao sơn, chi bằng ta nhân khi kiếp nạn này chưa sinh ra mà ngăn lại trước.”

Nghiêm Tranh Minh như lọt vào sương mù, liền hỏi: “Ý ngươi là sao?”

Mộc bài giống như không nghe thấy câu hỏi, hết sức đơn giản thô lỗ mà chuyển hướng chủ đề, nói: “Dưới cây cầu phía trước có động tĩnh, các ngươi nên tìm người ngay ở đó.”

Sâu trong Kính Chiếu cốc có một chỗ đất trũng đọng toàn nước bùn, trước kia có khả năng là một con sông, sau dù đã cạn nhưng một cây cầu có khắc đầu thú vẫn bảo tồn lại.

Dưới cầu có trụ cùng mấy vòm cầu, Trình Tiềm vừa nhìn đã thấy gần vòm cầu có mấy tiểu yêu đầu hoẵng mắt chuột, toàn thân quắt queo, đám chúng nó kẻ nào cũng mỏ nhọn, râu ria đầy hai má, cái đuôi dài nhỏ còn vểnh lên đằng sau – không cần hỏi cũng nhận ra, đây là đám chuột tinh.

Lúc này không còn ai truy cứu việc mộc bài trả lời lấy lệ, một con chuột tinh thò đầu trông chừng, mấy con chuột khác thì đang ở dưới vòm cầu hăm hở bận rộn, mà bị chúng vây vào giữa, chính là “đống” Hàn Uyên sư đệ của họ!

Hàn Uyên nghiễm nhiên đã thành một con khỉ bùn, đang liều mạng giãy giụa, bị hai con chuột cống tinh đè lại, một con khác dùng đôi bàn tay ngắn tũn, vốc từng vốc bùn xoa lên người gã, đống lửa to bên cạnh đã được nhóm lên – rõ ràng là muốn nướng Hàn Uyên thành một con “người nướng đất sét”(1)!

Thiên lý tuần hoàn, báo ứng quả thực không dễ chịu, tiểu khiếu hóa kia giết hại tính mạng vô số gà nhà lành, rốt cuộc bản thân cũng phải quy về một đống đất sét nướng chín.

Có điều lần này, mộc bài không đặc ý che giấu thân hình ba sư huynh đệ, Hàn Uyên và lũ chuột cách đó không xa đều đã nhìn thấy họ.

Hàn Uyên quả thực mừng phát khóc, như trút được gánh nặng rú lên: “Cứu mạng, sư huynh – cứu mạng – thả ta ra, lũ chuột cống các ngươi! Ta nói cho các ngươi biết, sư huynh ta biết hô mưa gọi gió, cách sơn đả ngưu, thiên lôi đánh xuống… lập tức cho các ngươi thành một mâm chuột chết ngoài giòn trong mềm!”

Ba sư huynh đệ biết giáng thiên lôi trong truyền thuyết đều không thể thốt được gì.

Nghiêm Tranh Minh nhìn lớp bùn dày cả tấc trên người Hàn Uyên, vẻ mặt như đau răng hàm: “Ta thấy nên để chúng nướng tên này đi.”

Còn chưa dứt lời thì con chuột trông chừng đã dẫn đầu lao tới. Đã được kiến thức về hùng xà đại chiến, thiên yêu nổi loạn, lũ chuột cống cao không hơn một người, mặt mũi hèn hạ này khó mà khiến họ sợ hãi nữa, Nghiêm Tranh Minh nhét mộc bài vào lòng Lý Quân, rút kiếm nghênh chiến.

Chuột tinh thò vuốt cào tới, Nghiêm Tranh Minh hoành kiếm chặn lại, vuốt chuột đập vào đại bảo thạch nằm một bên bội kiếm, bảo thạch không chút sứt mẻ, móng chuột lại bị chém ra!

Chỉ nghe con chuột tinh bị chẻ móng kêu thảm thiết một tiếng, giận dữ há cái mỏ nhọn cắn bội kiếm của Nghiêm Tranh Minh, Nghiêm Tranh Minh xoay khuỷu tay đập vào mũi nó, khiến chuột tinh rên lên một tiếng, bay sang bên kia, ngã xuống dưới chân Trình Tiềm sớm đã chờ ở đó.

Trình Tiềm hiện tại chỉ có “thức mở đầu” tạm xem như thuần thục, bởi vậy vốn đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng, mắt cũng không chớp nhìn chằm chằm cuộc chiến, con chuột cống kia bị Nghiêm Tranh Minh thụi cho xây xẩm mặt mày, sao vàng lấp lánh ngã xuống dưới cái răng nanh trong tay nó, góc độ y như tặng đến dưới cái răng vậy.

Trình Tiềm theo bản năng hai tay cầm cái răng, dùng tới thức mở đầu đã chuẩn bị sẵn sàng-

Siêu độ thử trung hào kiệt này tới Tây Thiên.

Nó không ngờ mình một kích đắc thủ nên còn đang ngây người, ba con chuột khác thấy sự tình không ổn thì cùng quăng Hàn Uyên ra, chia quân thành ba đường lao tới.

Định quyết một trận tử chiến với lũ người cướp bữa tối này.

Như chương 2 có nói, khiếu hóa kê tức gà ăn mày hoặc gà nướng đất sét là cái món mà người ta đắp bùn vào gà rồi đem nướng ấy, và ở đây tác giả dùng khiếu hóa nhân, ngoài thân phận ăn mày của Hàn Uyên ra thì cũng có thể hiểu thành món người nướng đất sét. Này là quả báo đó, ai kêu Hàm Oan xơi “gà nhà lành” cho lắm vào!

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here