Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 14

0
71

Chương 14

Edit: Yển

Trình Tiềm mới nhập môn, Nghiêm Tranh Minh học hành dốt nát, thế nên cả hai đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai biết “Bắc Minh quân” này là thần thánh phương nào.

Lúc này, Lý Quân vẫn giả câm vờ điếc bám đuôi ở đằng sau rốt cuộc mở miệng.

Lý Quân lí nhí như muỗi: “Bắc Minh quân không phải một người… Truyền thuyết kể rằng Bắc Minh(1) sâu thẳm vô biên, tăm tối vô cùng, bởi vậy Vạn ma chi tông cũng thường bị người ta so sánh với ‘Bắc Minh’. Rồi dần dà, nó liền trở thành xưng hiệu mà mỗi một kẻ ma tu đều muốn tranh đoạt – Tử Bằng tiền bối, phù chú này là do gia sư khắc, gỗ vụn bên trên còn chưa lau sạch đấy, không phải Bắc Minh quân gì đâu.”

Trình Tiềm nhỏ giọng hỏi: “Vạn ma chi tông là cái gì?”

Nghiêm Tranh Minh kiến thức nửa vời đáp: “Chính là… đại ma đầu lợi hại nhất trong ma tu?”

Vô luận thế nào Trình Tiềm cũng không cảm thấy sư phụ mình có thể đảm nhiệm vai “ma đầu” này, nhưng rồi trong lòng chợt đổi ý nghĩ, cảm thấy việc này nếu nhìn từ góc độ của một con gà… Tựa hồ cũng không hoàn toàn vô lý.

Chợt nghe Tử Bằng chân nhân kia cả giận mắng: “Cái rắm!”

Ngay sau đó, bà ta chuyển hướng sang Trình Tiềm, hư ảnh nữ thể trên không chỉ vào nó, không khách khí nói: “Tiểu tử, ngươi lại đây!”

Trình Tiềm chưa kịp lên tiếng thì Nghiêm Tranh Minh đã cản nó lại.

Nghiêm Tranh Minh âm thầm lắc đầu với nó, đoạn tự mình tiến lên nói với Tử Bằng: “Tiền bối, tiểu sư đệ này mới nhập môn, môn quy còn chưa học thuộc hết đâu, ta sợ nó tùy tiện đụng chạm tới bà, có gì phân phó, cứ để ta là được.”

Y chỉ phát triển mỗi chiều cao, vai và lưng thì vẫn còn sự hao gầy của riêng người thiếu niên, Trình Tiềm nhìn bóng lưng y mà mím môi, lần đầu tiên cảm thấy đại sư huynh không phải phường giá áo túi cơm như trong tưởng tượng.

Tử Bằng lại quát lớn: “Ta gọi chính là nó đó! Liên quan gì tới ngươi?”

Nghiêm Tranh Minh nhíu mày, Trình Tiềm vội thấp giọng nói: “Sư huynh, không sao đâu.”

Nói xong, bất chấp yêu khí ngút trời, nó tiến lên vài bước, chỉ nghe Tử Bằng chân nhân kia ra lệnh: “Ngươi nhặt phù chú đó lên.”

Trình Tiềm theo lời khom lưng nhặt phù chú rơi dưới đất, nháy mắt chạm đến mộc bài ấy, Trình Tiềm rõ ràng cảm giác được trong đó tràn ngập sức mạnh bạo ngược, trong mộc bài phảng phất như giam giữ một con mãnh thú, nhưng mãnh thú tựa hồ nhanh chóng nhận ra Trình Tiềm, chậm rãi thu liễm, yên lặng lại, cường quang nóng rực vừa nãy cũng dần dần tiêu tan, mộc bài trầm tĩnh nằm trong tay nó.

Khi Trình Tiềm cầm mộc bài, có một chớp mắt như vậy, nó nhìn đại yêu hất hàm sai khiến mình, sự sợ hãi trong lòng biến mất không ít như kỳ tích, bỗng nhiên sinh ra một ý nghĩ: “Khi nào ta mới có thể có sức mạnh coi khinh hết thảy như thế này, khi nào ta mới có thể lên trời xuống đất, không đâu không thể tới, mà khỏi cần nơm nớp lo sợ trước mặt một lão yêu?”

Tử Bằng nhìn chằm chằm phù chú nọ, sắc mặt liên tiếp thay đổi mấy lần, rốt cuộc, giọng điệu hơi hòa hoãn hơn: “Các ngươi đến tìm người? Cũng không phải là không được, như vầy đi, trong Quần Yêu cốc có một Lâm Tiên đài, trên có cấm chế, yêu tộc chúng ta không được đi vào, nhưng với con người lại không hề gì. Các ngươi đi lấy thứ trong Lâm Tiên đài mang tới cho ta, ta sẽ trả lại tiểu tử xông vào cho các ngươi.”

Đối với đại yêu tám trăm tuổi như Tử Bằng thì một con chim sống hơn chục năm sợ rằng cũng chỉ mới bắt đầu tu hành thôi, không chừng còn giữ lại thói xấu ăn sâu nữa cơ, bởi vậy mấy câu này có trăm ngàn chỗ hở, rõ ràng là lừa ba thiếu niên trước mắt như lừa lũ chim non còn ăn sâu mà.

Đáng tiếc không lừa nổi, bởi vì ba vị này là người chứ nào phải chim, cả ba tâm linh tương thông nghĩ thầm: “Xì, nói nhảm!”

Đưa mắt ra hiệu lẫn nhau mấy lần, cuối cùng, Nghiêm Tranh Minh quyết định – vô luận thế nào, cứ lừa mở cửa Yêu cốc trước rồi tính sau.

Còn lúc về phải làm thế nào… Nghiêm thiếu gia không nghĩ nhiều như vậy, xem tình hình mụ gà mái già đó, không chừng lát nữa là ngỏm thôi.

Cả ba nhanh chóng rời khỏi động phủ, Nghiêm Tranh Minh tay mắt lanh lẹ, trước khi đi còn tiện tay nhặt luôn một sợi lông bị rụng của Tử Bằng chân nhân.

Ra cửa lại là thủy lộ, nhưng lần này rất ít trò bịp, bơi một chút là đến, trèo lên bờ là tới ngay chỗ hàng xóm tốt bụng cư ngụ – Quần Yêu cốc.

Ra khỏi nước, Nghiêm Tranh Minh đưa tay cắm sợi lông chim ướt sũng lên ngực Lý Quân, nói: “Xưa có cáo mượn oai hùm, nay có vương bát đản mượn oai gà mái già, ngươi cứ mang theo cái này cho thêm can đảm đi, xem ngươi run như cầy sấy kìa – giờ thì mau nghĩ cách tìm người đi, chúng ta phải trở về trước khi trời tối!”

Lý Quân nghe vậy trong lòng căng thẳng, lập tức lo lắng hỏi Nghiêm Tranh Minh: “Đại sư huynh, Yêu cốc này đến tối lại có gì kiêng kỵ ạ?”

Nghiêm Tranh Minh nổi giận đùng đùng: “Đâu ra lắm kiêng kỵ như vậy! Ta phải về tắm rửa, chân ta bị bùn dính lại với giày rồi!”

Trình Tiềm: “…”

Nó nhận ra đại sư huynh quả thực không hề đùa giỡn, biểu cảm dữ tợn của Nghiêm Tranh Minh giống như thật sự tính chặt chân mình luôn vậy – nếu không phải một người cả đời chỉ có một đôi chân, chắc hẳn y sẽ không tiếc rẻ cái xác bằng máu thịt này đâu.

Lý Quân tinh thông các loại bàng môn tà đạo, dưới sự độc đoán của đại sư huynh, gã gặm móng tay suy nghĩ giây lát, không phụ sự mong đợi của mọi người nghĩ ra một chủ ý tệ hại.

Chỉ thấy gã lấy một cái lọ nhỏ từ trong lòng ra, Trình Tiềm vừa nhìn đã thấy quen mắt, liền buột miệng nói luôn: “Đây không phải là nước rửa chân cóc kia à?”

Lý Quân hai tay nâng kiệt tác cùng trái tim vỡ vụn của mình, u uất nhìn Trình Tiềm một cái: “Sư đệ, đây là Kim cáp thần thủy.”

Ba giọt Kim cáp thần thủy điểm hóa một hòn đá nhỏ thành con cóc biết nhảy nhót, đại sư huynh cũng không biết là sợ thứ này, hay thuần túy là thấy buồn nôn, mà sắc mặt còn khó coi hơn khi bội kiếm bị Tử Bằng chân nhân đánh rơi, nhìn con cóc nọ bằng ánh mắt bất cộng đái thiên.

Trình Tiềm đại khái đã hiểu hai sư huynh vì sao mà trở mặt.

Lý Quân nói: “Đi tìm Hàn Uyên.”

Cóc nghe vậy “ộp” một tiếng, nhảy về một phương hướng.

Lý Quân vừa ra hiệu bảo họ đuổi theo nó, vừa giải thích: “Kim cáp thần thủy kỳ thực là trộn nước tiểu kim cáp với ngũ độc thủy mà thành, chỉ cần vài giọt là có thể biến mấy vật nhỏ như lá cây, giấy, đá thành cóc. Mấy hôm trước tiểu sư đệ ôm một con cóc bằng lá cây chơi rất lâu, trên quần áo và trên người dính mùi vị chung nguồn gốc, nó nên tìm ra được.”

Nghiêm Tranh Minh nghe mà muốn suy sụp: “Ý ngươi là, từ mấy hôm trước nó vẫn chưa từng thay quần áo, mấy ngày rồi chưa từng tắm rửa? Còn là người không vậy?”

Ngay cả Trình Tiềm nghe cách phối chế Kim cáp thần thủy, sắc mặt cũng hơi tái đi: “Nhị sư huynh, huynh không cần giải thích kỹ như vậy.”

Tác dụng của nước đái cóc có hạn, con cóc kia nhảy hai ba trượng liền ngỏm củ tỏi, ngay tại chỗ biến về thành hòn đá, Lý Quân đành phải nhỏ vài giọt nữa, than thở: “Đây dù sao cũng chỉ là trò chơi chứ không phải phù chú, nên chỉ có thể duy trì được một lúc thôi, ta cũng chỉ còn lại mỗi một lọ này, sợ rằng trước khi tìm được tiểu sư đệ thì còn phải tiết kiệm.”

Lúc nói lời này, Lý Quân dùng biểu cảm gần như là thương tiếc và không nỡ nhìn con cóc nhảy nhót loi nhoi, Trình Tiềm tức khắc rùng mình, cảm thấy nhị sư huynh này có khả năng không phải là vật trong ao.

Cóc lấy tốc độ nhảy một nghỉ ba, dẫn ba sư huynh đệ đi qua khu rừng ngày càng rậm rạp, không biết đi bao xa, đột nhiên, con cóc vốn khỏe mạnh tứ chi co giật, ngã lăn quay ra đất, chổng vó lên như sắp chết vậy.

Nghiêm Tranh Minh thấy thế nhặt cành cây dài hơn ba thước dưới đất, một mặt nâng tay áo lên che mũi, một mặt dùng cành cây chọc chọc con cóc từ xa, ngạc nhiên nói: “Nó rốt cuộc đã vì thân thế của mình mà xấu hổ và giận dữ đến chết sao?”

Chỉ nghe một tiếng vang nhỏ, con cóc chết vẻ mặt hoảng sợ biến thành hòn đá như ban đầu, vô luận Lý Quân nhỏ bao nhiêu “thần thủy” lên người, nó cũng không chịu sống lại.

Lý Quân vò đầu bứt tai: “Cái này…”

Nghiêm Tranh Minh đột nhiên biến sắc: “Suỵt!”

Y bỗng dưng đứng lên, vứt mộc côn xuống đất, rút bội kiếm bên hông, chỉ về hướng khu rừng rậm.

Trong rừng truyền đến tiếng sột soạt không tốt lắm, ngay lập tức, chỉ nghe một tiếng gầm đầy giận dữ, một con gấu to đùng đầu người thân thú xuất hiện trước mặt cả ba.

Súc sinh nọ cao bằng hơn hai người, đầu to như cái đấu, miệng mở ra toàn thiết xỉ cương nha, mùi tanh trong đó ở bên ngoài cũng nghe thấy, vừa chui đầu ra, liền vung cái tay gấu, hất bay một gốc đại thụ.

Nghiêm Tranh Minh đẩy Lý Quân, quát: “Đần ra làm gì, còn không mau chạy đi!”

Lý Quân tứ chi lạnh ngắt, không thể nhúc nhích, mộc bài trong lòng Trình Tiềm chớp mắt này lại nóng rực lên, ngay sau đó, cả ba đồng thời nghe thấy tiếng một nam nhân.

Người nọ bình tĩnh nói: “Đừng cử động.”

Nghiêm Tranh Minh quay phắt lại: “Ai?”

Người nọ lại mở miệng: “Đừng sợ, đến hết bên này đi.”

Lần này, cả ba đều nghe rõ, thanh âm là từ bên cạnh Trình Tiềm truyền đến, nhưng bọn họ lại không nhìn thấy kẻ nói chuyện, Trình Tiềm dường như hiểu được điều gì, ánh mắt chậm rãi dừng ở tấm mộc bài trong tay.

Lý Quân trợn tròn mắt: “Còn, còn có phù chú biết nói?”

Phù chú nọ hình như vì vậy mà phì cười, rồi lập tức thong dong hạ giọng dịu hơn, nói: “Chẳng qua là hai ba con tiểu yêu mà thôi, không đả thương được các ngươi đâu, không sao.”

Nhưng y còn chưa dứt lời thì đại cẩu hùng tinh kia đã lao đến, chỗ “tiểu yêu” này đi qua quả thực là đất rung núi chuyển, khó trách con cóc nhát gan y như chủ nhân của Lý Quân phải giả chết!

Ba thiếu niên hai chân tuyệt đối không chạy lại đại súc sinh này, hiện giờ muốn trốn cũng chẳng còn kịp, đã nghèo còn gặp cái eo, lại nghe một tiếng gầm thê lương vang lên ở cách đó không xa.

Ngay sau đó, thắt lưng đại cẩu hùng kia bị một con rắn màu sắc lòe loẹt cuốn lấy, đại hùng như ngọn núi nhỏ chợt bị tung lên trời, sau đó lại ngã phịch xuống, tạo thành một cái hố sâu trên mặt đất, tất cả cổ thụ hoa cỏ chung quanh đều gặp tai ương, đổ rạp hết, chướng khí mù mịt.

Ngay cả đại sư huynh cũng chẳng có thời gian bận tâm đến bạch y dính bùn đất.

Đây mà là hai ba con tiểu yêu? Bất kể phù chú biết nói hiếm gặp đến nhường nào, ba thiếu niên ở đây đều cảm thấy y chỉ giỏi nói mồm thôi.

Đương nhiên mộc bài thì không chết nổi rồi!

Tiếp đó, xà yêu lộ ra toàn bộ, nửa mặt trên là mặt người, đôi mắt lồi ra, nửa mặt dưới toàn là vảy, thè cái lưỡi rắn, trong lúc đi lại cuốn lên một trận tinh phong dữ dội hơn cả ban nãy, bao quanh khu rừng chướng khí mù mịt, cơ hồ sắp thành một tàn ảnh, Trình Tiềm chỉ nghe được tiếng vảy ma sát mặt đất muốn ê cả răng, chứ hoàn toàn không thấy rõ đầu rắn ở chỗ nào.

Cho đến khi nó nghiêng đầu cắn cổ đại hùng tinh một phát, máu nóng hổi bắn cao ba thước, tạo thành một dòng suối.

Trên khuôn mặt đã có bảy tám phần giống người của đại hùng tinh là vẻ kinh sợ cực độ, giây lát sau nó ngã rầm xuống, cơ thể to đùng liều mạng lăn lộn co giật dưới đất, liều chết giãy giụa, xà thì hung tợn cuốn thân thể đại hùng, cùng nó lăn qua lăn lại trên mặt đất.

Trong tiếng kêu thảm thiết và sự giãy giụa khó lòng hình dung, đại cẩu hùng chết.

Trình Tiềm vừa vặn bắt gặp đôi đồng tử xám xịt rã rời kia, cả l*ng ngực như bị băng nhét đầy.

Đại xà thả xác đại hùng ra, co người lui về sau vài bước, Trình Tiềm cho rằng nó muốn xác định xem con mồi đã chết hay chưa, chỉ thấy đại xà nọ chợt lấy tốc độ nhanh đến mức không nhìn thấy cắm đầu vào cơ thể cẩu hùng tinh, cái đầu phảng phất hóa thành lưỡi dao sắc bén, đâm xuyên từ bụng ra sau lưng cái xác nọ, sau đó ngậm một viên yêu đan còn nhỏ máu phá bụng chui ra, thân trên đứng lên cao tới một trượng rưỡi.

Lý Quân đương trường nôn ra, quả tình không dám tin mình lại làm hàng xóm với mấy con này đã hơn một năm, còn năm lần bảy lượt muốn nhân mùng một và mười lăm đến thăm dò cho tới cùng.

Nghiêm Tranh Minh cảm thấy toàn bộ máu ở ngực liều mạng dồn hết lên tứ chi, khiến y trong một lúc cơ hồ không cảm nhận được chân mình ở phương nào, nếu không phải có bội kiếm chống xuống đất, e rằng giờ này khắc này y đã ngồi phịch xuống rồi.

Chỉ riêng Trình Tiềm, đối mặt với máu me lênh láng dưới đất, tim đập dồn, đôi mắt nhìn chằm chằm xác gấu cùng xà quái đang nhai ngấu nghiến, trong lòng lại trỗi lên cảm thụ khó tả.

Nếu như đạo pháp khôn cùng, cũng có thể… nắm quyền sinh sát trong tay như vậy sao?

Bắc Minh theo truyền thuyết là vùng biển mặt trời không chiếu sáng tới được, ở tận cùng phía bắc của thế giới.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here