Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 13

0
58

Chương 13

Edit: Yển

Câu trả lời của người trong động là một tiếng quát, đâm vào tai vang ong ong, Trình Tiềm tức khắc thấy ngực ngột ngạt, cảm giác buồn nôn khiến nó suýt nữa thì nôn ra luôn.

Mà thông qua tiếng vọng, Trình Tiềm mới nhận ra đối phương đã nói gì một cách khó khăn.

Bà ta lời ít mà ý nhiều, lạnh lùng đuổi: “Cút!”

Đó là một giọng nữ già nua, nghe ồm ồm khàn khàn, thậm chí có vài phần ác độc âm trầm, phù hợp với hình tượng lão yêu bà ăn thịt moi tim người trong truyền thuyết hương dã một cách hoàn mỹ.

Trình Tiềm xoa tai, không biết trong hai từ “Phù Dao phái” với “gia sư” này, từ nào chọc giận bà ta.

Không phải đại sư huynh nói y từng phụng mệnh đến chúc tết Tử Bằng chân nhân này à? Chẳng lẽ lúc ấy y chỉ đứng cách ba dặm mà vái một cái?

Trình Tiềm kinh nghi quay đầu nhìn Nghiêm Tranh Minh.

Nói tới thì hai tên nhãi Trình Tiềm và Lý Quân này một tự đề cao mình, một toàn là tà tâm lạn phế, đều không chịu thừa nhận đại sư huynh có gì tài ba.

Nhưng tạm không lo xa từ góc độ tổng quát cả đời, chỉ nhìn nguy cục trước mắt, bọn Trình Tiềm đều phải đồng ý – vạn nhất động thủ, thì đại sư huynh là người duy nhất còn miễn cưỡng có thể trông cậy.

Y lớn tuổi nhất, vóc dáng cao nhất, học kiếm thời gian dài nhất, lại còn có khí cảm nữa.

Tiếc thay, kẻ có sức chiến đấu mạnh nhất trong bọn họ kiếm còn chưa ra khỏi vỏ, thì đã bị lão yêu quái kia dùng một sợi lông gà đánh bay.

Nghiêm Tranh Minh sắc mặt xanh mét, mồ hôi lạnh trên thái dương đã xuôi theo hai má chảy xuống, nhưng y không biết là vì sĩ diện hay là thế nào mà nửa bước cũng không lui, thậm chí gượng ra một nụ cười mỉm hơi ngạo mạn.

… Có điều, tuy rất anh dũng, Trình Tiềm vẫn hi vọng y đừng cười nữa, đại sư huynh cười khiến người ta chỉ muốn lấy đế giày nện cho một trận, lỡ chọc giận đại yêu kia thật thì không ổn đâu.

“Chân nhân không tiện gặp khách, bọn tiểu bối vốn cũng không nên đến quấy rầy, chỉ là đêm qua, bản môn có một tiểu sư đệ chưa hiểu chuyện vào lầm sơn huyệt, đã mất tích cả đêm rồi.” Nghiêm Tranh Minh dừng một chút, gian nan chịu đựng áp lực cực lớn trước huyệt động của lão yêu, muốn để mình nói chuyện nghe lý lẽ và có căn cứ hơn, “Ta nghe gia sư nói, từ khi phái ta khai sơn, chư vị tiền bối trong sơn huyệt vẫn luôn làm láng giềng, bao năm qua vẫn an ổn vô sự, chân nhân đại nhân đại lượng, chắc hẳn cũng không muốn vì một đứa trẻ mà ảnh hưởng đến hòa khí song phương nhỉ?”

Những lời này tuy không lưu loát lắm, nhưng cũng khiến Trình Tiềm phải than rằng xem thế là đủ.

Một mặt, nó không ngờ đại sư huynh ngồi cũng không yên lại có gan đối mặt với đại yêu, mặt khác, nó phát hiện thì ra thiếu gia nhà giàu này không phải là không biết nói chuyện, mà bình thường biểu hiện như cái chày gỗ sống, đó hoàn toàn là y cố ý cậy sủng rồi kiêu thôi.

Trường thiên đại luận lý lẽ và đầy căn cứ này lay chuyển được Trình Tiềm, lại không thể lay nổi con gà mái già trong sơn động, Tử Bằng chân nhân kia nghe xong, câu trả lời vẫn cố chấp một chữ: “Cút!”

Nghiêm Tranh Minh bị mất mặt hai lần liên tiếp, suýt nữa thẹn quá hóa giận, may mà sau cùng vẫn kiềm chế được – tuy sắc mặt khó coi nhưng chưa đương trường nổi cáu.

Nghiêm thiếu gia chỉ tùy hứng chứ không hề yêu tìm đường chết. Mà một người mười lăm mười sáu tuổi, phàm là trong đầu còn một dây có thể hơi chuyển động, thì sẽ phân biệt được đối tượng mình trêu được và không thể trêu.

Tử Bằng chân nhân bóp chết cả ba cũng chẳng tốn sức hơn giẫm chết mấy con kiến, Nghiêm Tranh Minh cắn răng, trong lòng thực sự vừa hoang mang vừa nôn nóng, trước kia quả thật y từng thay sư phụ qua lại với mụ gà mái già này vài lần, tính nết đối phương tuy chẳng ra làm sao, nhưng cũng sẽ không tự hạ thấp mình, chấp nhặt với một thiếu niên phàm nhân mới nhập môn.

Trước đây, Tử Bằng chân nhân tuy thái độ lãnh đạm song không lạnh lùng với y như vậy.

Trong đầu Nghiêm Tranh Minh chợt lóe linh quang, cho ra một kết luận: chắc chắn trong sơn huyệt có đại sự gì rồi.

Lúc này, Lý Quân ở đằng sau y không nhịn được thấp giọng mở miệng: “Sư huynh, bà ta không cho chúng ta vào, đệ… đệ thấy, chi bằng chúng ta cứ về tìm sư phụ đi?”

Với Tử Bằng chân nhân, Nghiêm Tranh Minh không dám lỗ mãng, nhưng với tên sư đệ như cây gậy chọc cứt này, y lại không khách khí như vậy.

Lập tức, Nghiêm thiếu gia đầu cũng chẳng thèm quay lại đã nói luôn: “Chúng ta đến đây đã mất ngót một canh giờ, hiện tại lại lần theo đường cũ trở về tìm sư phụ, ngươi tính mời sư phụ đến nhận xác hả?”

Sơn môn nguy nga cùng âm khí hiểm ác, trong khoảnh khắc đã thổi khô mồ hôi trên trán Lý Quân, khiến gã rùng mình một cái, Lý Quân lại bước một chân vào cạm bẫy yếu đuối rồi, vừa nghĩ đến phải dùng đao thật thương thật trực diện đấu với một đại yêu – còn là một đại yêu không chào đón họ, lúc này còn có thể giữ hai chân đứng thẳng, đã là không dễ cho gã ta rồi.

Thế nhưng Hàn Uyên…

Cái trống lui trận của Lý Quân gõ từng đợt lên lương tâm, gã trù trừ rất lâu, rốt cuộc vẫn thống khổ nói: “Nhưng chúng ta căn bản ngay cả cửa còn không vào được, nói chi tới đối mặt với đám yêu vật lớn nhỏ bên trong, đệ… đệ nghĩ, tứ sư đệ đêm qua đã vào được, đến bây giờ vẫn không có việc gì, chưa biết chừng chúng ta cũng… cũng không cần nôn nóng nhất thời, chúng ta…”

Đứng ở trước động khẩu ngập ngụa mùi tanh, kỳ thực Nghiêm Tranh Minh cũng đang ra vẻ bình tĩnh mà trộm run rẩy, đồng thời, do Tử Bằng chân nhân không khách khí mà y lại âm thầm nổi cơn tam bành, bởi vậy đang ở trong tình cảnh vừa run vừa nổi trận lôi đình, tiến thoái đều rất xấu hổ.

Nhưng Lý Quân kia vừa mở miệng, liền dễ dàng đập tan sự cân bằng này.

Nghiêm Tranh Minh vừa nghe luận điệu hoang đường thoái thác trách nhiệm của Lý Quân, thì cơn giận lôi đình tức khắc áp chế sự sợ hãi, y lại là kẻ quen hoành hành trong ổ nhà mình, lập tức liền chất thêm cả cơn giận phải chịu từ mụ gà mái già Tử Bằng chân nhân ban nãy, đem trút hết lên gã ta.

“Lý Quân ơi Lý Quân,” Nghiêm Tranh Minh lộ ra nụ cười muốn ăn đòn chiêu bài kia, “Ngươi thật khiến người ta phải coi trọng mà.”

Trình Tiềm biết mình phải tỏ rõ thái độ, lập tức ôm mảnh gỗ của sư phụ tiến lên hai bước, cúi người nhặt thanh kiếm đại sư huynh làm rơi ở bên kia, đi đến cạnh Nghiêm Tranh Minh, nói với Lý Quân: “Nhị sư huynh, huynh tự về tìm sư phụ đi.”

Nghiêm Tranh Minh được ủng hộ, nụ cười khẩy trên mặt tức khắc thăng lên hai cấp. Y thật sự quá giỏi cười khẩy một cách âm dương quái khí, đuôi lông mày nhướng lên, khóe mắt nghiêng đi, thậm chí không cần hừ ra tiếng, cách xa ba trượng cũng cảm giác được sự trào phúng sâu cay trong tuyệt kỹ này.

“Ngươi còn không bằng một đứa trẻ.” Nghiêm Tranh Minh nói với Lý Quân sắc mặt trắng bệch, sau đó quay sang Trình Tiềm, vừa kích động liền quên mất tiêu Trình Tiềm tên gì, “Tiểu… Ừm, à, Tiểu Đồng Tiền, đi theo ta.” (Tiềm và tiền đồng âm)

Tử Bằng chân nhân này chỉ biết lặp đi lặp lại đúng một chữ “cút”, không chừng là miệng hùm gan sứa thôi, có thể bà ta đã bị hạn chế hành động, hoặc là trọng thương không thể nhúc nhích cũng nên – nếu không mụ gà mái già đó hoàn toàn chẳng cần phải như lâm đại địch chặn cửa không cho họ vào.

Để tiểu địa bao thiên(1) không biến thành nhân sủi cảo của đại yêu, Nghiêm Tranh Minh quyết định xông vào xem sao.

Trình Tiềm đuổi tới, bất đắc dĩ nói: “Sư huynh, đệ tên Trình Tiềm, không phải Đồng Tiền.”

Đại sư huynh cười hừ một tiếng, đại khái tỏ vẻ “Đồng Tiền” và “Trình Tiềm” với y mà nói cũng chẳng khác biệt gì, y chìa tay nhận phối kiếm của mình, hơi hất cằm, bảo Trình Tiềm: “Tuy sư phụ không có mặt nhưng dẫn thủy phù của người đang ở trong tay ngươi, ta không tin chúng ta không nhấn chìm được cái sơn môn quèn này!”

Trình Tiềm nghe vậy suýt nữa ngã một cú chó gặm bùn – không… không phải vừa rồi còn nói đây là dẫn lôi à, sao giờ lại thành dẫn thủy rồi?

Chẳng lẽ phù chú bản môn thiên phú dị bẩm, kim mộc thủy hỏa thổ còn có thể tùy ý biến thân phối hợp à?

Ngay sau đó, ánh mắt Trình Tiềm dừng ở trên tay cầm kiếm của đại sư huynh, “kinh hỉ” phát hiện bàn tay ấy đang run rẩy không ngừng được.

“Tốt lắm,” Vị đắng trong lòng Trình Tiềm suýt nữa tràn lên đầu lưỡi, nó nghĩ thầm, “Đại sư huynh sợ đến hồ đồ rồi mà còn không quên phô trương thanh thế.”

Trong lòng cả hai thiếu niên đều hiểu rõ mình và đồng bạn được mấy cân mấy lạng, bởi vậy đều giả anh hùng, nhưng mồ hôi lạnh vã ra lại là thật.

Đúng lúc này, tiếng gió lại vang lên.

Nghiêm Tranh Minh đang sợ bóng sợ gió, gân xanh trên mu bàn tay cầm kiếm cơ hồ bục khỏi da, thì cửa đá kia “két” một tiếng, chậm rãi mở vào bên trong.

Vậy mà cũng bị lừa mở ra!

Mụ gà mái kia lại tin mấy lời nói càn của đại sư huynh!

Trình Tiềm quen làm bộ làm tịch còn đỡ, Nghiêm Tranh Minh lại mất sức của chín trâu hai hổ, mới dằn được khóe miệng đắc ý dương dương chuẩn bị nhếch lên, y làm bộ phủi bụi đất, phong độ nhẹ nhàng lau mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay lên người, mặt mày hớn hở nói: “Đa tạ tiền bối.”

Lý Quân không rõ chân tướng, bị sự “can đảm” của sư huynh và sư đệ chấn nhiếp, thấy cả hai đều bỏ gã lại đi vào cửa đá, nhất thời không biết nên làm thế nào, gã sợ hãi cực kỳ, nhưng lại không thể quay đầu bỏ chạy, cứng đờ giây lát, rốt cuộc cắn răng thật mạnh, rồi cũng cất bước đi theo.

Bên kia cửa đá là một động phủ, trong động thì ra không có Hắc Sơn lão yêu bà ăn thịt moi tim gì, mà chỉ có một con gia cầm to đùng xụi lơ trong một góc thôi.

Nó đương nhiên không phải “mụ gà mái già” gì, lông vũ rực rỡ như kim phượng rũ rượi dưới đất, trông thật u ám, một bức họa nữ tử hư hư thực thực treo trên đỉnh đầu đại điểu nọ, giọng tuy khàn nhưng diện mạo lại không già chút nào, nếu chỉ nhìn dáng dấp thì có khả năng còn tính là đương độ thanh xuân nữa cơ.

Ánh mắt Tử Bằng dừng lại ở tấm mộc bài trong tay Trình Tiềm, hỏi: “Đó là phù chú của ai? Cầm lại đây ta xem.”

Nghiêm Tranh Minh đang định mở miệng tiếp tục nói nhảm, Tử Bằng chân nhân đã lớn tiếng cắt ngang: “Câm mồm, đồ ranh con, ngươi thực sự cho là giở trò khôn vặt cũng lừa được ta sao? Đem qua đây!”

Bà ta vừa dứt lời, Trình Tiềm liền cảm thấy một cỗ lực hút thật lớn ập thẳng vào đầu, chưa kịp phản ứng thì đã không cầm được lòng bước về phía đại điểu nọ, Nghiêm Tranh Minh tay mắt lanh lẹ đưa tay cản lại, ngực Trình Tiềm đập mạnh lên khuỷu tay đại sư huynh, tay ôm mộc bài không tự chủ được buông ra, mảnh lụa trắng rơi xuống đất, mộc bài thì bị Tử Bằng chân nhân cách không túm lấy.

Có câu lạc đà gầy còn to hơn ngựa, Nghiêm Tranh Minh lúc này mới phát hiện, dù y đoán không sai chút nào, Tử Bằng chân nhân quả thật bị thương nặng, hành động bị hạn chế, nhưng giết chết cả ba vẫn dễ như ăn cháo vậy.

Người đàn bà đó cách không thò một tay đón lấy mộc bài, trong huyệt động tối om chợt bùng lên một luồng sáng mạnh, ba thiếu niên chưa ai thấy rõ đã xảy ra chuyện gì, đều không tự chủ được nhắm mắt lại, chỉ nghe một tiếng thét kinh hãi vang lên, mở mắt lần nữa thì tấm mộc bài ấy đã vững vàng đáp xuống mặt đất rồi.

Tử Bằng chân nhân phảng phất như bị cái gì đó đả kích, bóng dáng càng hư nhược, sợ hãi rụt lại, miệng lẩm bẩm: “Không phải y… đây, đây là Bắc, Bắc Minh quân!”

Địa bao thiên là người cằm nhô ra phía trước, giống mấy cô mà hay lên tin tức về PTTM ở HQ ấy.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here