Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 12

0
76

Chương 12

Edit: Yển

Bái nhập Phù Dao phái còn chưa đầy một tháng, Trình Tiềm đã gặp phải nguy cơ lớn nhất trong cuộc đời – phải đi theo đại sư huynh ẻo lả chỉ biết đỏm dáng và gây chuyện, nhị sư huynh tiểu bạch kiểm tâm thuật bất chính, làm đệ tử của một con chồn, vào chuồng gà cứu tứ sư đệ có thể đã bị ăn mất nửa người rồi.

Vạn nhất thần kê chân nhân kia không chịu thả người thì phải làm thế nào?

Vạn nhất lúc họ đến, tứ sư đệ đã biến thành thức ăn trong đĩa của người ta thì phải làm sao?

Trình Tiềm cúi đầu nhìn phù chú trong tay. Sư phụ khắc mộc bài xong liền ném luôn cho họ, không nói dùng làm gì và nên dùng như thế nào, nhưng lúc ấy đại sư huynh cầm lấy đi luôn, cũng không thấy mở miệng hỏi, chẳng lẽ trong lòng y đã nắm được?

Trình Tiềm trù trừ mãi, thủy chung không dám tin trong lòng dạ rộng lớn của đại sư huynh ngoại trừ xông hương thì vẫn còn cái gọi là “nắm được”, vì thế lại cố gắng chịu đựng Nghiêm Tranh Minh trào phúng, khiêm tốn hỏi: “Sư huynh, huynh có biết phù chú sư phụ đưa rốt cuộc là dùng làm gì không?”

Nghiêm Tranh Minh đáp luôn không hề nghĩ ngợi: “Dẫn lôi.”

Thấy y trả lời dứt khoát như vậy, Trình Tiềm không tự chủ được thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên, đại sư huynh dù sao cũng có khí cảm, từng học phù chú, bằng không cũng chẳng có khả năng tính trước kỹ càng như vậy.

Đáng tiếc, nếu Trình Tiềm có thể hiểu rõ hơn về trình độ “gà mờ còn ưa khoe khoang” của đại sư huynh nhà mình, thì nó sẽ không yên tâm sớm như vậy – kỳ thực Nghiêm Tranh Minh chỉ nhìn lướt qua đại khái, cho rằng thứ này trông không khác dẫn lôi phù là mấy, liền kiên định cho Trình Tiềm một đánh giá như vậy.

Nghiêm Tranh Minh vốn chẳng kiên nhẫn để mỗi ngày ngồi đó học mấy cái phù chú bỏ đi, lần nào cũng ghi nhớ qua loa hình dạng đại khái của vài phù chú thường thấy để ứng phó sư phụ kiểm tra, căn bản không có khái niệm sai một ly đi một ngàn dặm trong môn này.

Ba sư huynh đệ nhanh chóng cùng nhau đến hậu sơn, ngoại trừ Trình Tiềm, hai người kia đều đã quen đường.

Hậu sơn có một vách núi dốc đứng, qua khe đá có thể nhìn thấy vực sâu vạn trượng bên dưới, âm phong thốc lên chính từ giữa những tảng đá đó.

Trình Tiềm không cầm được lòng liếc nhìn xuống, lập tức cảm thấy tim mình chợt hụt một nhịp, bên dưới quá cao và quá sâu. Nó chưa bao giờ đi đến nơi nguy hiểm như vậy, sắc mặt bắt đầu trắng bệch, vô thức rụt đầu lui lại. Nhưng một lát sau bình tĩnh lại, vực sâu ấy phảng phất sinh ra sức hấp dẫn khó tả, Trình Tiềm hít sâu một hơi, cố nén cảm giác buồn nôn, cẩn thận thò đầu nhìn xuống lần nữa.

Có lẽ do bình thường theo khuôn phép đã quen, Trình Tiềm lần đầu tiên phát hiện mình hơi thích hiểm địa cận kề vực sâu như thế này.

“Nhìn cái gì? Muốn ngã thành cái bánh thịt lòi cả nhân luôn hả?” Thấy Trình Tiềm nhô hết nửa người ra, Nghiêm Tranh Minh không thể nhịn được nữa, giơ tay nắm vai lôi nó lại.

Nội tâm Nghiêm Tranh Minh hết sức nghi hoặc, vì sao đám ranh con này đứa nào cũng khoái tìm chết như vậy? Y không nhịn được hồi tưởng lại khi mình lớn bằng này, hình như hết sức ngoan ngoãn, chưa từng nghịch ngợm gây sự, chẳng lẽ lần này sư phụ nhặt về toàn là quái thai?

Đương nhiên, Nghiêm thiếu gia “yểu điệu” quả thật chưa từng gây chuyện bao giờ, ngay cả khi đến buổi học sáng y cũng lười bước đi, phải tìm người khiêng nữa là, thế nên sự lớn bằng trời cũng không đáng để y hạ thấp địa vị tự mình gây.

Lúc này, họ đã nghe thấy tiếng nước chảy, Nghiêm Tranh Minh hung ác đập cục bùn bám ở dưới lòng bàn chân vào một tảng đá lớn, thần sắc thù hận khó hiểu, giống như giày dính bùn là việc đại nghịch bất đạo nhất trên đời vậy.

Đập cục bùn xong, Nghiêm Tranh Minh quay đầu nhìn Lý Quân một cái: “Mau qua đây, bên này.”

Thiếu niên này bị chiều đến mức coi trời bằng vung, hỉ nộ ai lạc bằng cái rắm cũng có thể phơi bày hết lên ngũ quan, không cần biết lớn nhỏ, chẳng mảy may che giấu. Trình Tiềm cảm thấy trong cái nhìn đó của đại sư huynh bao hàm một chút ác ý, miệt thị chán ghét… không nói ra, giống như đang bảo “Không phải ngươi vẫn muốn xem sơn huyệt tròn méo ra sao hả? Lần này thì được mãn nguyện rồi, tha hồ mà xem, xem mù luôn cho rồi”.

Mặt Lý Quân đã trắng đến gần như trong suốt, Trình Tiềm thấy thế không khỏi bắt đầu tính toán, vạn nhất hai vị sư huynh này lao vào cắn xé nhau, đứa nhóc không đáng nhắc tới như nó phải dẹp chiến hỏa làm sao đây?

Nhưng thật bất ngờ, Lý Quân không hó hé tiếng nào, cam tâm tình nguyện chịu mắng, giống như Nghiêm Tranh Minh đâm chọc vài câu, thì trong lòng gã có thể dễ chịu hơn vậy.

Nghiêm Tranh Minh lườm gã một cái, dẫn hai người đi đến cạnh cái ao lớn trên đỉnh núi rồi đứng lại.

“Biết bơi hết chứ?” Nghiêm Tranh Minh hỏi, liền sau đó, chẳng chờ người ta trả lời, y đã nói tiếp, “Không biết cũng không sao, cứ nín thở một hơi, theo sát ta, xuống đó đừng quẫy loạn.”

Nói xong, Nghiêm Tranh Minh với vẻ mặt hết sức căm ghét và bất đắc dĩ, giống như bị ép bốc cứt chó vậy, khinh bỉ túm cổ tay Trình Tiềm.

Trình Tiềm từng này tuổi mà còn chưa bao giờ tiếp xúc với đôi tay như vậy, so với tất cả mọi người nó từng gặp – thậm chí là tay tiểu cô nương chải đầu cho đại sư huynh, chúng được bảo dưỡng tỉ mỉ vô cùng, chỉ có chỗ cầm kiếm và cầm bút mới có nốt chai nhỏ xíu không rõ lắm, không hề dày, đủ thấy tên này bình thường cũng chẳng chăm chỉ lắm.

Ngoài ra, trên tay y ngay cả vết xước nhỏ cũng không có.

Bất quá ngay sau đó, Trình Tiềm bị bàn tay xinh đẹp trắng nõn này lôi xuống nước.

Dòng nước lạnh thấu xương, Trình Tiềm suýt thì không nín thở được nữa, xung quanh toàn là bọt nước bắn lên khi ba người nhảy xuống, nhất thời không tìm nổi phương bắc, Trình Tiềm ôm chặt mộc bài kia trong lòng, không phân nổi nam bắc đông tây, bị Nghiêm Tranh Minh kéo đi.

Rất nhanh, một tảng cự thạch cản đường ba người.

Nghiêm Tranh Minh túm tay áo Trình Tiềm làm giẻ lau, chùi sạch rong rêu trên tảng đá, lúc này mới tìm được một Bắc Đẩu thất tinh nho nhỏ ở trên đó, tay múa may vài cái ở thược khẩu, sau đó nhắm ngay một chỗ, dùng ngón cái ấn xuống.

Nếu có người nắm rõ về tinh tượng, tất sẽ biết, vị trí Nghiêm Tranh Minh ấn chính là chỗ của sao Bắc Đẩu trên bầu trời đêm, kế đó chỉ nghe “Uỳnh” một tiếng, cửa đá mở rộng, Trình Tiềm suýt nữa bị dòng nước lớn cuốn đi, nó dùng cả tay lẫn chân để ôm lấy cánh cửa đá, ra sức lao lên trước.

Lập tức, Trình Tiềm giật mình phát hiện, hai chân nó đã giẫm trên mặt đất.

Sau đại thạch môn có một thông lộ hẹp dài đi xuyên qua nước, giống như có cái gì đó không nhìn thấy cũng không sờ được tách dòng chảy ra, phảng phất như một cái ống trong suốt xuyên thẳng qua đáy nước, giọt nước trên người Trình Tiềm nhỏ xuống, lại im ắng hòa vào dòng chảy một lần nữa, bọt nước bị cách trở ở bên ngoài, không bắn nổi.

Mà dưới chân họ thì là một loạt bậc đá chỉ cho một người đi qua, uốn lượn đến tận dưới sơn cốc không nhìn thấy đáy.

Nghiêm Tranh Minh cầm bội kiếm lòe loẹt trong tay, có thể nhận ra là y đại khái không muốn chọc giận ai, dù hết sức đề phòng nhưng y vẫn không rút kiếm.

Bậc đá phảng phất như vĩnh viễn cũng không đi hết, họ càng vào sâu hơn, thì theo đó xung quanh càng lúc càng âm lãnh khó mà chịu nổi.

Lý Quân dọc đường không nói tiếng nào rốt cuộc không nhịn được mở miệng: “Nó… Tiểu sư đệ rốt cuộc xuống bằng cách nào? Một mình đệ ấy sao có gan đi sâu như vậy ở nơi thế này?”

Đây cũng là nghi vấn Trình Tiềm muốn hỏi, bởi vì trong sự lý giải không sâu của nó, tên Hàn Uyên nhát gan sợ chó kia tuyệt đối không có tinh thần thăm dò anh dũng như vậy, cho dù là vì khí cảm.

“Thừa lời, đêm Sóc Vọng thiên yêu triều nguyệt, cửa đá mở rộng, sơn cốc đương nhiên sẽ không thế này,” Đại sư huynh đanh khuôn mặt như chủ nợ, “Hỏi linh tinh cũng thiếu đầu óc quá đấy!”

Một câu nói vả vào miệng cả hai, Lý Quân và Trình Tiềm “quá thiếu đầu óc” đều không thể đáp trả.

Đột nhiên, Nghiêm Tranh Minh bất ngờ dừng chân, Trình Tiềm đi theo ngay sau không lưu ý liền lao đầu tới.

Đầu nó chỉ mới đến ngực Nghiêm Tranh Minh, bởi vậy Nghiêm Tranh Minh chẳng mất sức lắm đã đưa tay chặn nó bên hông.

Mùi hoa lan trên người đại sư huynh ngay cả làn nước dưới hàn đàm cũng không làm mất được suýt nữa khiến Trình Tiềm phải hắt xì, sau đó nó còn nghe thấy “roẹt” một tiếng, cúi đầu phát hiện đại sư huynh đã xé mất nửa ống tay áo nhem nhuốc dính rong của mình.

Với việc này, đại sư huynh chê bai đúng lý hợp tình: “Sao còn mặc trên người? Ngươi không thấy bẩn à?”

Giống như tay áo của Trình Tiềm không phải là do y làm bẩn vậy!

Tự dưng bị ép làm “đoạn tụ”, Trình Tiềm đột nhiên cảm thấy đại sư huynh cũng không giống đại cô nương lắm – nếu trên đời thực sự có cô nương vô liêm sỉ đến thế, chỉ sợ sau này vô luận thế nào cũng chẳng gả đi nổi.

Bậc đá không biết đã đến cuối từ khi nào, hiện giờ chắn trước mặt họ là một động khẩu cao bằng hai người, hai đại thạch môn vốn nên đóng kín lại để mở, lộ ra một góc âm u lạnh lẽo bên trong.

“Kỳ lạ thật,” Nghiêm Tranh Minh thấp giọng nói, “Tử Bằng chân nhân không đóng cửa?”

Người và yêu khác đường, chính bản thân Nghiêm Tranh Minh cũng rất ghét lũ chim bay thú chạy lắm lông, bởi vậy suy bụng ta ra bụng người, cảm thấy kẻ không lông như mình ở nơi này cũng sẽ không được hoan nghênh lắm. Sơn huyệt vốn đã không phải nơi dễ đến, sự bất thường hôm nay càng khiến Nghiêm Tranh Minh xưa giờ luôn vô tâm vô phế cũng phải hơi bất an.

Nghiêm Tranh Minh chần chừ giây lát rồi chui qua khe cửa đá để mở, hất vào mặt là một mùi hương ngòn ngọt, nhưng cái mũi vừa lắm chuyện vừa kiều quý của y vẫn ngửi thấy một chút mùi tanh thoang thoảng.

Trên tường đá bên trong có khắc một cái lông gà, nhưng lúc này, ấn ký ấy có vẻ rất nhạt, phần đuôi cơ hồ không thấy rõ. Chẳng cần là người có thường thức cũng có thể đoán ra tình hình của chủ nhân ấn ký có khả năng không tốt lắm, vấn đề là… rốt cuộc bà ta thọ số sắp tận, hay bị ai hại?

Tử Bằng chân nhân là một đại yêu có hơn tám trăm năm đạo hạnh, thần thông quảng đại, lẽ ra không nên mặc cho mấy sư huynh đệ bọn họ im ắng lẻn vào như thế này, Nghiêm Tranh Minh cẩn thận không lên tiếng.

Y quay đầu lại vẻ chán ghét dùng tay ra hiệu “im lặng” với hai sư đệ phía sau, tự mình rón ra rón rén đi đến trước một thạch môn đóng chặt, thử vặn cơ quan trên đó.

Vặn được một nửa y lại nghĩ tới điều gì, dừng động tác, mặt mũi khinh khỉnh thấp giọng quát Lý Quân và Trình Tiềm: “Trốn xa ra, không có nhãn lực gì hết, đứng đó làm bia hả?”

Trình Tiềm và Lý Quân lập tức lui ra hai bên.

Nghiêm Tranh Minh vặn cơ quan đến cuối, chỉ nghe tiếng “két” muốn ngứa cả răng, cửa đá phát ra một tiếng trầm trầm, da gà đột nhiên nổi đầy trên tay Trình Tiềm, mùi máu tanh xộc thẳng vào não, ngay lập tức, nó nghe thấy tiếng gió mang theo điềm xấu, còn chưa kịp mở miệng cảnh báo, khóe mắt Trình Tiềm đã liếc thấy kiếm quang lóe lên.

Đại sư huynh rút kiếm ra, đó là một thanh kiếm thật, kiếm quang sáng như tuyết, cơ hồ phỏng mắt, một luồng khí âm lãnh theo kiếm quang lướt qua, bị y điều động lên, tạo nên xoáy nước bên trong thạch môn nho nhỏ.

Đáng tiếc, chút sức của người thiếu niên trong mắt đại yêu chỉ là châu chấu đá xe, kiếm của Nghiêm Tranh Minh còn chưa đâm tới, đã cảm thấy hổ khẩu chấn động mạnh, đôi tay non mềm quen an nhàn sung sướng kia vô luận thế nào cũng không chịu nổi va chạm như muốn xé rách này, y chưa kịp phản ứng thì tay cầm kiếm đã không tự chủ được buông lỏng.

“Keng” một tiếng, bội kiếm rơi xuống đất, Nghiêm Tranh Minh lui lại bảy tám bước liền, cánh tay ban nãy cầm kiếm cơ hồ không còn tri giác.

Ba thiếu niên kinh nghi bất định cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy bên cạnh bảo kiếm hàn quang sáng như tuyết kia, chính là sợi lông chim đã đánh bay nó.

Sự yên lặng đáng sợ lan ra, Trình Tiềm nhìn thấy sắc mặt đại sư huynh cực kỳ khó coi.

Rất lâu, Nghiêm Tranh Minh mới cau mày, phủi đất cát dính trên người, mở miệng chào: “Hậu bối Phù Dao phái Nghiêm Tranh Minh, phụng mệnh gia sư, đến bái kiến Tử Bằng chân nhân.”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here