Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 11

0
60

Chương 11

Edit: Yển

Hàn Uyên mất tích thật rồi.

Buổi học sáng nay phải tạm dừng, sư phụ ngay cả kinh yêu thích nhất cũng chẳng màng đọc nữa, cùng các đạo đồng quật ba thước đất Phù Dao sơn lên, nhưng vẫn không tìm thấy gã.

Kỳ thực Trình Tiềm còn chưa biết sơn huyệt là cái gì, ban đầu cũng không ý thức được sự tình nghiêm trọng đến mức nào, lúc sư phụ hỏi, nó liền thẳng thắn khai rõ chuyện tối qua Hàn Uyên xúi bẩy mình cùng đi thăm dò sơn huyệt.

Kết quả là sư phụ lập tức biến sắc.

“Đêm mười lăm đi thăm dò sơn huyệt?” Nghiêm Tranh Minh vốn èo uột ngồi dựa lên bàn đá như một vũng bùn liền ngồi thẳng dậy, “Nó muốn tự tìm đường chết hả?”

Bắt đầu từ lúc đạo đồng chạy tới báo sư phụ việc Hàn Uyên mất tích, Lý Quân vẫn làm bộ thờ ơ mắt nhìn mũi mũi nhìn miệng, cho đến khi nghe thấy câu này của Nghiêm Tranh Minh, rốt cuộc mới không nhịn được ngẩng đầu lên, hơi cấp bách hỏi: “Đại sư huynh, sơn huyệt đêm mười lăm rốt cuộc có cái gì vậy?”

Kỳ thực “sơn huyệt” là một cái ao nhỏ thiên nhiên hình thành phía sau núi, không có gì hiếm lạ cả, cùng lắm là hơi sâu thôi.

Môn quy chỉ cấm đến đó đêm sóc vọng, chứ không cấm cả thời gian khác, Lý Quân ban ngày từng đến đó đâu chỉ một lần, nhưng chưa bao giờ nhận thấy cái ao đó có huyền cơ gì.

Nghiêm Tranh Minh chuyển hướng sang gã, từ từ nhíu mày: “Lý Quân, ta nhớ không phải là ta chưa từng nói với ngươi nhỉ? Sơn huyệt liền với Quần Yêu cốc phía sau núi. Yêu cốc mặc dù có đại yêu thủ vệ, nhưng đêm sóc vọng nguyệt tướng đặc thù, thạch môn mở rộng, lại thêm đám yêu vật lớn nhỏ tu vi không tinh cùng hung tính chưa trừ đó khó tránh khỏi sẽ nóng nảy. Để phòng bất trắc, bản môn mới cấm đệ tử học nghệ chưa thành đi lung tung ở hậu sơn vào hai đêm này.”

Lý Quân sửng sốt – khi gã mới nhập môn truy hỏi chuyện sơn huyệt, Nghiêm Tranh Minh quả thật từng cho biết, nhưng lúc ấy tên này căn bản không nói có lý và có căn cứ như vậy, chỉ nói là “Ngươi hỏi trong sơn huyệt có cái gì? Đương nhiên là đại yêu quái rồi. Cừu non béo múp như ngươi xơi cũng chẳng bõ dính răng, đừng lượn lờ đến đó tặng đồ ăn cho người ta.”

Trời ơi, chuyện ma quỷ giống như kiểu “không ngủ ngoan coi chừng sói bắt” thế này, ai có thể nhận ra nó lại là thật!

Chỉ một khắc sau, sắc mặt Lý Quân chợt trắng bệch.

Là gã xúi Hàn Uyên đến sơn huyệt, gã quả thật không chịu yên phận, cố ý dụ dỗ Hàn Uyên dò đường cho mình, nhưng gã chỉ nghĩ, vạn nhất bị bắt vì tội vi phạm môn quy, Hàn Uyên sẽ thay gã bị sư phụ phạt chép môn quy vài lần mà thôi.

Gã chưa từng muốn hại chết Hàn Uyên, chưa từng mảy may có ý nghĩ đó!

Mộc Xuân chân nhân đi vài vòng như chân không chạm đất, khom lưng nắm vai Trình Tiềm: “Nó có nói tại sao lại muốn đến đó hay không?”

Trình Tiềm còn chưa kịp định thần lại khỏi sự kinh hoàng – trong lòng nó tuyệt không dễ chịu hơn Lý Quân bao nhiêu, bởi vì nó hiểu rõ, mình không chỉ là người biết chuyện, mà còn là một kẻ chờ xem náo nhiệt.

Nó tuy hơi lạnh lùng và khắt khe, nhưng còn xa mới đến mức ác độc. Nếu kết cục của Hàn Uyên là bị sư phụ lôi về khẻ tay một trận, thì chắc chắn nó sẽ cười trên nỗi đau của gã ta, nhưng nếu như kết cục của Hàn Uyên là cái chết…

Tay chân Trình Tiềm lạnh ngắt, rất lâu sau, dưới ánh nhìn chăm chú của sư phụ, nó mới tìm lại được giọng nói một cách khó khăn: “Sư đệ nói, người mới vào tiên môn, đêm sóc vọng ở cạnh sơn huyệt có thể sinh ra khí cảm…”

Trình Tiềm không hề khai ra Lý Quân, bởi vì nó cảm thấy mình cũng bỉ ổi như Lý Quân vậy, nếu lúc này mà còn lôi nhau vào, vậy thì quá là vô sỉ rồi.

Đáng tiếc không như mong muốn, Trình Tiềm chưa dứt lời, Nghiêm thiếu gia hơi vô tâm kia đã tự động bổ sung cho.

“Tên tiểu sửu bát quái đó ngay cả khí cảm là gì cũng không biết,” Nghiêm Tranh Minh bất cận nhân tình nói, “Chuyện kiểu này ta chẳng cần hỏi cũng biết, chắc chắn là do Lý Quân bảo nó.”

Lý Quân bị nói trúng tim đen, trong cơn hoảng loạn theo bản năng đứng thẳng hơn, biện hộ: “Đệ… Đệ chỉ nói ra phỏng đoán của mình thôi, chứ có bảo đệ ấy đến sơn huyệt đâu, ai biết đệ ấy mới nhập môn vài ngày mà đã dám công nhiên vi phạm môn quy…”

Nghiêm Tranh Minh lạnh lùng ngắt lời: “Ngươi còn mặt mũi mà ở đây nói nhảm, Lý Quân, ngươi tâm thuật bất chính không phải mới một hai ngày, đừng tưởng rằng núp ở đằng sau xúi bẩy, là người khác sẽ không biết ngươi đã những làm gì – về phần tên tiểu sửu bát quái đó, ta thấy khỏi cần tìm nữa, nếu như nó bị kéo vào Quần Yêu cốc một đêm, hiện giờ nhặt xác cũng muộn rồi, không chừng ngay cả bột xương cũng đã bị l**m sạch sẽ.”

Nửa câu đầu còn chưa có gì, dù sao thì hai người ngứa mắt lẫn nhau không phải mới một hai ngày, nhưng nửa câu sau của Nghiêm Tranh Minh lại khiến sắc mặt Lý Quân càng nhợt nhạt hơn.

Lý Quân đứng bật dậy, suýt nữa đụng đổ bút mực trên bàn: “Sư phụ, con… con… con…”

Gã nói “con” ba tiếng liền, nhưng chẳng thốt được gì thêm.

Trong đầu Lý Quân trống rỗng, nhất thời không còn chủ ý gì. Đôi mắt nặng nề của Mộc Xuân chân nhân dừng trên người gã, Lý Quân không tự chủ được né tránh – gã vừa không có dũng khí thừa nhận là mình xúi bẩy Hàn Uyên đến đó, cũng không có dũng khí đối mặt với sự thật là mình có thể đã hại chết tiểu sư đệ.

Nếu gã thực sự có dũng khí như vậy, muốn xem sơn huyệt đã tự mình đến đó từ lâu rồi, chứ còn cần đi khắp nơi tìm kẻ chết thay sao?

Song hèn nhát có lẽ là cạm bẫy trong một thời khắc nào đó, vừa sảy chân bước vào, thì sự chán ngán sau đó cơ hồ lại là điều mà một thiếu niên không thể chịu nổi.

Ánh mắt trốn tránh của Lý Quân chẳng biết nhìn vào đâu, cuối cùng dừng lại ở Trình Tiềm, như bệnh nặng chạy chữa bừa vậy, gã cơ hồ đã hoảng loạn không còn biết chọn đường, nói với Trình Tiềm: “Tam sư đệ, đệ nghe thấy, ta… ta hôm qua không có ý lừa đệ ấy đến sơn huyệt, đúng không? Ta chưa từng bảo đệ ấy đến sơn huyệt, ta còn bảo, làm vậy là trái với môn quy mà.”

Trình Tiềm cúi gằm đầu xuống, không lên tiếng, chuyện này quá nặng nề, đè lên lương tâm, khiến nó muốn ngạt thở.

Mộc Xuân chân nhân đã đứng dậy, Lý Quân luống cuống kêu: “Sư phụ…”

Nhưng gã còn chưa kịp nói gì thì Mộc Xuân chân nhân lại nặng nề ngã ngồi về ghế, giống như bị cái gì đó kéo một phát vậy.

Động tĩnh hơi lớn, ngay cả Nghiêm Tranh Minh đang bận cãi nhau với Lý Quân cũng ngơ ngác quay đầu lại: “Sư phụ, người làm sao vậy?”

Nhưng Mộc Xuân chân nhân không lập tức trả lời, ông giống như không biết đau mông, thản nhiên thuận thế điều chỉnh dáng ngồi, khoát tay nói: “Tất cả bớt nói vài câu đi – Trình Tiềm, con lấy miếng gỗ đàn hương treo bên kia đến cho ta.”

Trình Tiềm không dám chậm trễ, chạy đến lấy tấm mộc bài bình an vô sự vuông vức tầm nửa thước treo ở một góc Truyền Đạo đường đưa cho sư phụ, đồng thời không nhịn được nhìn Mộc Xuân một chút.

Chỉ thấy Mộc Xuân chân nhân hạ tầm mắt xuống, ngồi ngay ngắn trước Truyền Đạo đường, tựa hồ không có gì khác với thường ngày, nhưng Trình Tiềm rất nhạy cảm, người khác thở dài thở ngắn một tiếng cũng nghe ra hỉ nộ ai lạc, lúc này nhìn sư phụ, tuy không nói được đạo lý gì, nhưng nó trước sau vẫn cảm thấy sư phụ hình như có chỗ nào không thích hợp lắm.

Dù rằng gương mặt và tư thế ngồi đều quen thuộc, cả người ông lại bao phủ một tầng tối tăm nghiêm túc khó tả.

Sư phụ bị chuyện Hàn Uyên chọc tức đến phát điên rồi, hay là vừa rồi đụng trúng xương đuôi?

Trình Tiềm không kịp nghĩ kỹ hơn. Chỉ thấy Mộc Xuân chân nhân bỗng nhiên tịnh chỉ như đao, chém xuống mảnh gỗ cũ, tay ông tái nhợt mà già nua, nhăn nheo khô nứt, gầy đét như cái chân gà, đầu ngón tay lại phảng phất như hàn tuyền lãnh thiết, ngưng tụ lệ khí bức người.

Lúc này Trình Tiềm mới hiểu, người không có khí cảm vẫn cảm giác được uy lực của phù chú như thường, có điều phải xem phù chú ấy xuất từ tay ai. Nó thình lình lui lại một bước, da gà nổi lên đầy người.

Mọi người ở đây đều tiếp xúc đến sức mạnh khó tin trong quá trình thành hình phù chú, cả Phù Dao sơn như bị kinh động, run rẩy không thôi, khoảnh khắc phù thành, Mộc Xuân chân nhân thu chỉ, lại không một mẩu gỗ vụn nào dính vào ngón tay, ông chăm chú cúi xuống nhìn phù chú mới thành, sắc mặt hờ hững không nói nên lời.

Đó không phải là thần sắc khi nhìn một vật chết như gỗ, ông quả thực như là đang nhìn một người, còn là người mang theo vài phần quá khắt khe và khinh bỉ.

“Tranh Minh lại đây.” Mộc Xuân chân nhân gọi đại đồ đệ, ngữ khí kéo dài bình nhật không còn sót lại chút gì, ngắt từng chữ dứt khoát như một người ở thượng vị đã lâu, khiến bản năng người ta không sinh ra nổi ý muốn phản kháng.

Ông giao mộc bài cho Nghiêm Tranh Minh đã sợ ngây người vì sức mạnh chân chính của phù chú, dặn dò: “Con cầm cái này, xuống sơn huyệt tìm Tử Bằng chân nhân, nói rõ chân tướng với bà ấy, nhờ giúp đỡ tìm người – yên tâm, tiểu sư đệ con hiện tại huyết mạch vẫn chưa đứt hẳn, vị tất đã bị yêu quái trong sơn huyệt ăn thịt, nhưng con phải nhanh lên đấy.”

Tuy bình thường Nghiêm Tranh Minh lười đến phát rồ, nhưng lúc này mạng người quan trọng, y cũng phân được nặng nhẹ, biết sư phụ không còn ai khác để sai phái, nghe vậy, hiếm khi không nói gì, không gây sự cũng chẳng liếc hai người bình nhật khiêng ghế cho y thay đi bộ, chỉ nhận phù chú, quay người cầm lấy bội kiếm, rồi vội vàng ra khỏi Truyền Đạo đường.

Trình Tiềm lập tức chẳng còn thời gian để suy nghĩ sư phụ bất thường chỗ nào. Trong cảm nhận của nó, đại sư huynh là một người chẳng đáng tin chút nào, sư phụ phái y đi cứu người, Trình Tiềm hoài nghi Hàn Uyên phải đi tong luôn cái mạng nhỏ.

Lập tức, Trình Tiềm không chút nghĩ ngợi cầm một cây mộc kiếm: “Sư phụ, con cũng muốn đi!”

Mộc Xuân ngẩn người, rồi lập tức gật đầu trong ánh mắt khinh thường của Nghiêm Tranh Minh: “Ừm, con đi đi.”

Lý Quân bên cạnh đang sững sờ cũng vội vàng chạy tới, hiếm khi lí nhí cầu xin: “Sư phụ – sư huynh, dẫn cả đệ theo với.”

Nghiêm Tranh Minh đanh mặt liếc gã một cái, không nói được, cũng chẳng nói không được, rảo bước nhanh hơn, nhưng cũng mặc cho gã ta đi theo.

Nghiêm thiếu gia vừa đi vừa lôi một mảnh lụa trắng ra từ trong lòng, để cả nó lẫn mộc bài kia vào tay Trình Tiềm, phân phó: “Gánh nặng như ngươi, chắc cũng chẳng làm được gì, thôi trước tiên cứ lau sạch gỗ vụn dính trên đó cho ta đi.”

Đại sư huynh hành động mau lẹ trăm năm khó gặp, Trình Tiềm cũng trăm năm khó gặp không hẹp hòi.

Nó đang áy náy chuyện Hàn Uyên xông vào sơn huyệt, nên nghiễm nhiên coi cứu Hàn Uyên là nhiệm vụ của mình, lúc này Nghiêm Tranh Minh nói cái gì, nó đều không rảnh để bụng, thậm chí bỏ qua hiềm khích cũ, rảo vài bước, vừa lau phù chú vừa hòa nhã hỏi dò: “Sư huynh, Tử Bằng chân nhân là ai vậy?”

Nghiêm Tranh Minh không bị mắng, cũng chỉ đành ngừng công kích, vừa phục hồi tinh thần, y mới phát hiện mình lại đi so đo với một tên nhãi còn chưa cao tới ngực mình, nghĩ ngợi, Nghiêm Tranh Minh cảm thấy hơi mất mặt.

Vì thế y trầm mặc một hồi, rồi trả lời câu hỏi của Trình Tiềm bằng ngữ khí bình đạm: “Tử Bằng chân nhân là lão yêu trấn sơn huyệt, cũng dễ nói chuyện, trước kia ta từng chúc tết bà ấy rồi.”

“Là yêu gì vậy?” Trình Tiềm lại hỏi, “Sư phụ tự mình đi gặp không được à?”

“Đương nhiên là không được,” Thần sắc Nghiêm Tranh Minh hơi sốt ruột, chân đi rất nhanh, Trình Tiềm phải đổi thành chạy chậm mới theo kịp, trong gió truyền đến câu trả lời của đại sư huynh, “Sư phụ không tiện gặp Tử Bằng chân nhân, bởi vì bà ta là con gà mái già – ta nói ngươi muốn đi theo thì đi cho đàng hoàng, hỏi gì mà lắm vậy, coi chừng vào Yêu cốc phạm kỵ húy, rồi người ta giữ ngươi lại làm bạn với tiểu tử đó luôn.”

Một lát sau Trình Tiềm mới kịp phản ứng, sư phụ không gặp Tử Bằng chân nhân, không chừng là muốn tránh hiềm nghi – dù sao thì “chồn chúc tết gà” nghe cũng không hay lắm.

Nghĩ đến đây, khóe mắt nó bỗng giật một cái, nói cách khác, sư phụ lão nhân gia thật sự là một con chồn ẩn cư thâm sơn!

Lúc này tình hình của con chồn ẩn cư thâm sơn không được tốt lắm, bọn Trình Tiềm ba người vừa đi thì ông ta tức khắc cho các đạo đồng lui hết, sau đó ngồi phịch lên bàn như một vũng bùn, rồi ngay lập tức, một làn khói đen bốc ra từ ngực, kẻ ban nãy phụ thân đứng bên cạnh, thành một hình người mờ mờ ảo ảo.

Tay Mộc Xuân chân nhân vừa nãy khắc phù chú run rẩy dữ dội, rất lâu sau ông mới nói bằng giọng khàn khàn: “Ngươi điên rồi à?”

Bóng đen nọ đứng im rất lâu, nói khẽ: “Có ấn ký của ta, yêu hoàng cũng không dám lỗ mãng, chỉ cần mấy đứa trẻ đó cầm phù chú của ta, thì chắc chắn không sao, chuyến này cũng chỉ là du lịch thôi, ngươi có thể yên tâm rồi.”

Mộc Xuân chân nhân sầm mặt, thân hình lại phảng phất như bị cái gì trói buộc, không đứng dậy nổi, ông trầm giọng nói: “Lão phu tuy tài sơ học thiển, cao tuổi mắt mờ, nhưng cũng còn chưa mờ đến mức không nhìn ra ‘minh ám song phù’, chẳng qua đến Yêu cốc một chuyến, dẫn lôi phù bình thường cũng có thể hộ thân, huống chi với tính tình Tử Bằng, cũng sẽ không làm khó mấy đứa trẻ… Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Vật dẫn cho ám phù khảm ở trong đó là cái gì?”

Lần này, bóng đen không trả lời.

Mộc Xuân chân nhân quát: “Nói đi!”

Nhưng bóng đen ấy phút chốc đã tan biến như một làn khói nhẹ, chẳng còn dấu vết gì nữa, chỉ để lại một tiếng thở dài như có như không.

Giống như chưa bao giờ tồn tại vậy.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here