Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 108

0
84

Chương 108

Đường Chẩn ở giữa không trung khựng lại, ngàn vạn quỷ ảnh cứng đờ theo hắn, trên mặt chúng thoạt đầu trống rỗng, rồi lập tức lại nhất tề hiện ra một chút nghi hoặc.

Nhất thời, trong lòng Đường Chẩn có rất nhiều ý nghĩ như đốm lửa lập lòe trong gió sau khi đám cháy tắt, lộn xộn ùa ra hết đợt này đến đợt khác.

Vô luận thế nào hắn cũng không nghĩ thông nổi, ai động vào bản thể của hắn?

Đám Nghiêm Tranh Minh sao?

Nhưng họ rốt cuộc làm sao thoát khỏi biển Bắc Minh, và chung quy do nguyên nhân gì mà họ không trực tiếp lần theo tung tích những người này đuổi tới Thục Trung, ngược lại về Phù Dao sơn?

Họ đã không thể tùy ý đi lại tự do trong không gian vô hạn, thì làm sao chạy về trong thời gian ngắn như vậy?

Ai đem việc bản thể của mình giấu ở Băng Tâm hỏa bán cho họ?

Tích tắc, trong lòng Đường Chẩn đầy hoài nghi, thậm chí không kịp tức tối.

Làm sao có thể?

Hắn rõ ràng không tín nhiệm ai, càng chưa bao giờ giao tâm với bất cứ sinh vật sống nào trên thế gian này, hắn lẻ loi một mình, nắm quyền bính của vô vàn quỷ ảnh… Cho dù như vậy, cũng không làm được vạn vô nhất thất sao?

Quỷ ảnh khắp trời như một đám quỷ treo cổ vô tri vô giác, nhao nhao trố mắt ra đó, quỷ khí và ma khí lởn vởn trên người dần dần bắt đầu rút đi, nối tiếp nhau bị gió mát không biết tên gột sạch, phai màu thành hồn phách bình thường mà tan đi.

Tựa như một loạt sương sớm, trải qua một đêm phong trần, im ắng không một tiếng động về với đất trời, tự do mà sạch sẽ bay xuống một chốn về.

Lại tràn ngập ý vị yên tĩnh mà sâu sắc nào đó.

Du Lương giơ nguyên thần chi kiếm đã không còn tinh khí thần của Nghiêm Tranh Minh, ở cự ly gần chứng kiến hết thảy, không thể chấn động hơn vì tình cảnh này.

Nguyên thần Đường Chẩn không ngừng rời khỏi quỷ ảnh tiêu tan, cuối cùng bị ép hợp làm một, nguyên thần hùng mạnh của hắn sau khi mất đi bản thể vẫn có thể thoi thóp hơi tàn.

Đường Chẩn không trốn – có thể là quá chấn kinh mà quên, hoặc là chưa bao giờ nghĩ đến, nhất thời ngây ra.

“Vô lý…” Đường Chẩn lẩm bẩm, “Kết quả của trăm vạn oan hồn rõ ràng ứng vào ta, điều này là không thể… Chuyện định trước, làm sao có thể thay đổi? Vô lý…”

Lý Quân có phản ứng trước hết, quát: “Các ngươi còn ngây ra làm gì?!”

Thủy Khanh và Du Lương lập tức kịp phản ứng – đúng rồi, người này là kẻ tập hợp thành quả của đạo quỷ tu, thiên hạ không còn người thứ hai tinh thông công pháp hồn phách hơn hắn, một khi thả hổ về rừng, không chừng nghỉ một hai năm là hắn lại có thể dùng thủ đoạn chưa bao giờ nghe nói mà ngóc đầu trở lại.

Kiếm trong tay Du Lương rít một tiếng, chặn đường đi của Đường Chẩn, Lý Quân rút bội kiếm bên hông, kể cả Thủy Khanh, ba người đồng thời lao lên.

Đường Chẩn vừa vỡ bản thể, lại bị quỷ ảnh không ngừng bay khỏi cắn trả, nguyên thần đang lúc yếu ớt nhất, nhất thời không kịp tránh né, trước sau bị hai đạo kiếm khí xuyên qua.

Hắn ưỡn người một cách cứng đờ, nghênh Tam muội chi hỏa thốc vào mặt.

Trong liệt hỏa, ánh mắt vẫn hoang mang y nguyên của Đường Chẩn chậm rãi dừng ở Thủy Khanh.

Ký ức khi sắp chết như thủy triều đi rồi quay lại, xô qua trăm phương ngàn kế lê thê, xô qua kiếp sống luyện ngục một mất một còn với Phệ Hồn đăng càng lê thê hơn, xô qua sinh tử và ly biệt lần trước…

Cuối cùng dừng ở một chiếc lông vũ.

Lông vũ kia gảy nhẹ trong lòng hắn, môi Đường Chẩn khẽ mấp máy, nhưng chẳng thể nói được gì.

Có người cả đời không đen thì trắng, tất cả sắc sáng trải qua với hắn đều như hoa quỳnh sớm nở tối tàn, chỉ một chớp mắt, nở xong là không còn.

Đường Chẩn chứa trong mắt một Thủy Khanh, nguyên thần rách nát cứ thế tan thành mây khói.

Thiên đạo vô thường, làm sao có thể mặc người tính toán?

Không biết khoảnh khắc cuối cùng hắn đã minh bạch đạo lý này chưa.

Lý Quân như thể nằm mơ, quả thực không dám tin kiếm trong tay mình cũng có một ngày gặp máu, còn chém chết một đại ma đầu tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả, hắn giữ nguyên biểu cảm vô cùng ngạc nhiên, cho rằng mình từ đây có thể giải giáp quy điền, về nhà thờ bội kiếm đẹp mà chẳng dùng được này.

Hắn đang hoang mang mất phương hướng, Hàn Uyên đột nhiên giận dữ quát: “Bên này còn chưa xong, sắp chết rồi đây, đần ra hết làm gì, còn không mau giúp ta một tay!”

Lý Quân nghe rống hoàn hồn, lúc này mới nhớ còn mớ lộn xộn Biện Húc để lại.

Hắn tè ra quần mà ngự kiếm xuống đất, thấy thuật hiến tế của Biện Húc lại không hề bị suy yếu bao nhiêu, mà ma khí khi nãy bị Đường Chẩn triệu hoán tới cũng không hề có vẻ muốn tiêu tan.

Thủy Khanh lập tức quay đầu, dùng vòng lửa một lần nữa vây cấm thuật hiến tế, để Hàn Uyên nỏ mạnh hết đà nghỉ ngơi thoáng chốc.

Lý Quân phung phí móc một nắm đan dược ném thẳng vào miệng Hàn Uyên, không nghiêng không lệch ngăn chặn câu kế tiếp, Hàn Uyên bị nghẹn suýt chết, muốn chửi ầm lên mà không rảnh miệng.

Nghỉ ngơi chốc lát cùng thuốc trị thương làm vết thương vỡ ra của Hàn Uyên bắt đầu dần dần khép miệng, đáng tiếc những đan dược này trị ngọn không trị gốc, có khi Thủy Khanh không giữ được, thuật hiến tế lao tới sẽ lại cho hắn một lỗ.

Đến nước này, Hàn Uyên rốt cuộc thừa nhận rằng có thể là mình quả thật tạo nhiều nghiệp chướng, lần này lại như thiên đao vạn quả, mùi vị khỏi nói “tiêu hồn” cỡ nào.

Lý Quân vung tay, đại quân sâu khi nãy bị Đường Chẩn đánh rớt trên mặt đất nhao nhao sống lại ngay tại chỗ, nhảy đi tra xét địa hình bốn phía thay hắn, Trảm Ma trận đã phá, và Tụ Linh trận Biện Húc bày ra vì hiến tế, tất cả lũ lượt truyền về mắt hắn – hiến tế thành, Tụ Linh trận đã vô dụng.

Du Lương là một kiếm tu, không hề có kiến thụ về trận pháp, nhíu mày nói: “Tiền bối, đây không phải là cách, cho dù chúng ta cạn thành xác khô, ta thấy lực hiến tế này cũng khó tiêu giảm.”

“Sư bá…” Bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng la yếu ớt, Lý Quân ngoảnh đầu nhìn lại, Niên Đại Đại cả người bị đè dưới một đống đá, khó khăn gạt ra một khe hở, lộ đầu ra: “Con… con con…”

Lý Quân hết sức ưu sầu đào gã ra, cảm thấy về sau Niên Đại Đại không thể thiếu bị sư phụ sửa chữa.

“Khụ khụ khụ,” Niên Đại Đại mặt xám mày tro bò ra, “Con biết… nơi đây không xa Minh Minh cốc, sau Minh Minh cốc liền với một dải núi hoang, phía sau vực sâu ngàn trượng, từng bước u hiểm, không có người.”

Lý Quân ngạc nhiên hỏi: “Làm sao ngươi biết không có người?”

“Con từng ngự kiếm ngã xuống một lần,” Niên Minh Minh nói, “Cha con phái hết Minh Minh cốc, tìm kiếm dưới đó hơn nửa tháng mới lôi được con về…”

Lý Quân: “Được rồi, chuyện mất mặt của ngươi hãy giữ lại, dẫn đường trước đi – Thủy Khanh muội và Du Lương cùng nhau giúp Hàn Uyên chặn một lúc, những người còn sống khác đều lại đây giúp ta một tay, chúng ta sẽ làm một Dẫn Linh trận trên cơ sở Tụ Linh trận đã phế này, dẫn lực hiến tế vào núi hoang.”

Hàn Uyên: “Nhanh lên!”

Lý Quân phi thân dẫn mọi người ngự kiếm đi, đồng thời miệng hô: “Ngươi cố chịu chút đi, nếu thực sự đứt thành hai đoạn thì ta nói giúp vài câu với đại sư huynh, không chừng y có thể cho ngươi Chân Long kỳ đó.”

Hàn Uyên thiếu một long cốt, thèm nhỏ dãi Chân Long kỳ đã lâu, nghe lời ấy đương trường thay đổi chóng mặt mà văn tĩnh hẳn, không còn dùng ô ngôn uế ngữ thúc giục, thống khoái nói: “Đa tạ nhị sư huynh, các huynh yên tâm đi, đệ cầm cự nửa tháng cũng không thành vấn đề!”

Lý Quân nghe hắn tạ nổi hết da gà, đầu cũng không dám quay lại.

Mà Phệ Hồn đăng tuy vỡ nát, nhưng Tâm Ma cốc vẫn mở ra, ma khí trên Phù Dao sơn cũng chưa rút đi.

Nghiêm Tranh Minh cùng chưởng môn ấn tâm thần tương liên, cảm giác được vẫn có ma khí không ngừng cuồn cuộn thẩm thấu tới qua con đường họ mới đi, y liền hỏi thẳng Trình Tiềm: “Thính càn khôn kia có bày cho ngươi cách phong cái phong ấn này không?”

“Việc này không cần nó nói cho đệ biết.” Trình Tiềm thu Sương Nhẫn về, quay người nhìn hướng Thanh An cư, “Đoán cũng đoán được…”

Nghiêm Tranh Minh thoạt đầu hơi sửng sốt, lập tức ngộ ra y chỉ cái gì, giật nảy mình.

“Đừng nói chúng ta phải thỉnh tảng đá đó về lại Bất Hối đài nhé?” Sự nôn nóng do vạn trượng Tâm Ma cốc gây ra của Nghiêm Tranh Minh đã phát tiết bảy tám phần qua một kiếm kinh thiên động địa kia, tạm quay về trạng thái nhát gan thường ngày, “Mười vạn tám ngàn bậc, Bất Hối đài, đi lên đó – tổ tông ơi… nhất định là ngươi đang chọc ta.”

Trình Tiềm nhìn y một cái, tỏ vẻ mình đang nghiêm túc.

Đầu Nghiêm Tranh Minh căng lên: “Đâu phải ngươi chưa từng thấy Bất Hối đài, lần trước ta mới đi một bước đã bị đánh xuống, chờ đi xong mười vạn tám ngàn bậc, không khéo có thể gặp sư tổ luôn tại chỗ!”

Nếu là trước kia, nhất định Trình Tiềm không thèm nghe nói nhảm, đã sớm tự khiêng tảng đá Muốn Sao Được Vậy đi rồi. Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, y dần dần ý thức được, thái độ này với sư huynh mà nói ngược lại là một loại tổn thương.

Y dành hết kiên nhẫn cả đời cho Nghiêm Tranh Minh, đợi đến khi Nghiêm Tranh Minh phàn nàn xong, mới thoải mái hỏi: “Huynh có đi không?”

Nghiêm Tranh Minh phiền muộn nhìn lướt qua ma khí đầy khắp núi đồi xung quanh, bả vai sụp xuống: “… Đi.”

Nói xong, y cầm kiếm dẫn đầu đi đến Thanh An cư: “Thử xem, chữa ngựa chết như ngựa sống, vấn đề dù sao cũng nhiều hơn biện pháp… Phi!”

Thân mệt miệng tiện lòng khổ của y, ở hết trong câu nói sai này.

Tới Thanh An cư, thấy tảng đá Muốn Sao Được Vậy vốn như một vũng nước lặng ngưng trệ bất động lúc này bên trong lại có vầng sáng chầm chậm lóe ra như phù quang, thoạt nhìn cơ hồ là “chảy”, quả thực có sức hấp dẫn không gì sánh bằng.

Quầng sáng chảy xuôi như sóng mắt tình nhân, khiến người ta không tự chủ được sa vào trong đó, Nghiêm Tranh Minh chẳng qua nhìn nó giây lát, liền hơi si dại giơ tay ra.

Song khi tay sắp chạm tới tảng đá kia, y rốt cuộc nhớ ra “chính phẩm” ở ngay bên cạnh mình, thế là vòng đi đặt trên vai Trình Tiềm.

Nghiêm Tranh Minh ôm cổ Trình Tiềm, hết sức kém cỏi mà thở phào nhẹ nhõm, thở dài nói: “May mà ngươi ở đây.”

Trình Tiềm không tùy tiện giơ tay chạm, y mang đến khối Băng Tâm hỏa bị Sương Nhẫn nạy ra, khối Băng Tâm hỏa này một đầu đã nứt, bên kia nhìn chung hoàn chỉnh, từng bị Đường Chẩn mài, có thể miễn cưỡng nhét tảng đá nọ vào, ngăn cách tạm thời ma khí dày đặc quấn quanh tảng đá Muốn Sao Được Vậy.

Trình Tiềm: “Đừng nhiều lời nữa, mau dùng chưởng môn ấn mở đường cho đệ.”

Nghiêm Tranh Minh biết việc này không nên chậm trễ, một mặt mau chóng theo lời mở thông đạo đến Tâm Ma cốc, một mặt không khống chế được không cam lòng, hỏi: “Vì sao ngươi có thể không bị ảnh hưởng?”

Trình Tiềm cách nửa khối Băng Tâm hỏa, vác tảng đá kia lên vai, sải bước đi đằng trước, đầu cũng chẳng quay lại: “Sao huynh biết nó không có ảnh hưởng với đệ?”

Nghiêm Tranh Minh sửng sốt, vội vàng đuổi theo, lải nhải hỏi: “Thật à? Ảnh hưởng của nó đối với ngươi là gì? Nếu là mấy chuyện vớ vẩn không liên quan thì thôi, còn nếu có liên quan tới ta, ngươi có thể thỉnh thoảng biểu hiện chút cho ta vui được không… Ngươi đi nhanh thế làm gì!”

Trình Tiềm: “Để huynh hong khô đầu óc một chút.”

Hai người lần này quen đường quen lối tìm đến Bất Hối đài.

Cái miệng quạ đen của Nghiêm Tranh Minh lại lần nữa thể hiện phong tư tuyệt đại, quả nhiên nói trúng phóc – vấn đề nhiều hơn biện pháp.

Hai người chia nhau thử vô số phương pháp, vô luận là muốn dùng nguyên thần kiếm đưa tảng đá này lên đài cao, hay đủ loại pháp bảo thiên kì bách quái, ở nơi đây lại đều rơi vào khoảng không.

Bất Hối đài mười vạn tám ngàn bậc lơ lửng giữa không trung nối thẳng tới chân trời, cao đến đáng sợ, lạnh lùng nhìn xuống chúng sinh, không chấp nhận mảy may mưu mẹo.

Trình Tiềm dẫn đầu đi lên một bước, chân nguyên toàn thân như bốc hơi hết, hoàn toàn không có bất cứ dấu vết nào cho thấy sự tồn tại, còn chưa đứng vững thì một trận gió mạnh bạo ngược từ trên thốc xuống hất hai người.

Chân nguyên hộ thể sớm đã hóa thành hư ảo, tay chân nặng nề như đeo gông xiềng, Trình Tiềm cảm thấy trong việc này mình không khác gì phàm nhân, y rút Sương Nhẫn quét ngang ra, nhưng không có chân nguyên, tất cả sức mạnh đến từ thân xác, sau va chạm này cổ tay y chấn mạnh, nếu không phải nhiều năm qua khổ luyện kiếm pháp không ngừng, kịp thời nghiêng người giảm bớt lực, Trình Tiềm suýt nữa ngã khỏi bậc đá.

Nghiêm Tranh Minh đỡ hông y: “Cẩn thận – làm sao lên đây? Ta dám chắc sư tổ là một con gia súc sống.”

Trình Tiềm xoa cổ tay tê dại: “Chưởng môn sư huynh, miệng khi sư diệt tổ cũng là khi sư diệt tổ. Không lên được cũng phải lên, chứ không huynh nói phải làm thế nào?”

Làm thế nào?

Phản ứng đầu tiên của Nghiêm Tranh Minh chính là qua quýt phong khe nứt lại, sau đó để nan đề này cho đời sau, vạn nhất trong đồ đệ đồ tôn thế hệ nào lại có một người tài ba như Đồng Như, thì cho hắn người giỏi gánh vác đi.

Đáng tiếc, trước mặt Trình Tiềm dù sao y cũng cần giữ thể diện, lời thế này lén lút đi một vòng trong lòng, không tiện biểu lộ ra, sau rốt y đành phải thở dài, cùng Trình Tiềm dắt nhau lên Bất Hối đài.

Đi như vậy chẳng qua trên dưới trăm bậc, Trình Tiềm đã thở nặng nề thấy rõ, y không ngừng hoạt động cổ tay mình, xương cổ tay “rắc rắc” như bị thương, mỗi bước đều như đeo chì.

Nghiêm Tranh Minh nhét tảng đá lớn vào lòng y, đồng thời đoạt Sương Nhẫn: “Không còn sức vì sao không mở miệng? Từ giờ trở đi, hai ta một trăm bước đổi một lần, đừng ai sính cường.”

Đá Muốn Sao Được Vậy thêm Băng Tâm hỏa, trọng lượng cũng chẳng qua trên dưới trăm cân, đối với tu sĩ chẳng khác gì lông chim, nhưng lúc này, nó nặng trịch đè trên đôi tay gần như thoát lực của Trình Tiềm, Trình Tiềm hơi lảo đảo, cổ tay suýt rút gân.

Y ngẩng đầu nhìn thiên giai vô hạn một cái, cười khổ nói: “Không quay về làm phàm nhân, thật sự không biết mình học nghệ không tinh.”

Nghiêm Tranh Minh vung kiếm ngăn một trận gió, bớt thời giờ nhìn lướt qua Trình Tiềm, miệng còn trêu đùa: “Công tử tuấn tú như vậy, dù là phàm nhân, ai nỡ để ngươi vác đá làm việc thể lực?”

Vừa nói đến chủ đề này, không đợi Trình Tiềm trả lời Nghiêm Tranh Minh đã đắc ý dương dương mà ảo tưởng, tự mua vui: “Nếu chúng ta đều là phàm nhân, ta khẳng định là một viên ngoại có tiền, ngươi thì… Ngươi quá nửa là thư sinh nghèo.”

Trình Tiềm: “… Vì sao đệ là thư sinh nghèo?”

Nghiêm Tranh Minh hùng hồn nói: “Ngươi chỉ biết tiêu mà không biết kiếm, nhà có núi vàng núi bạc cũng chẳng đủ cho ngươi phá, nếu người như ngươi cũng có thể giàu, thì mặt trời phải mọc đằng Tây – ta thì, đại khái sẽ là một kẻ hoàn khố vô pháp vô thiên, hoàn khố gặp gỡ thư sinh nghèo thì tiện rồi, chẳng cần lo nghĩ nhiều, trực tiếp cậy có tiền có thế, dẫn một đám chó săn đi cướp ngươi về là xong!”

Trình Tiềm: “…”

Đối với việc đại sư huynh tự mình biết mình, y cảm thấy hết sức thán phục.

“Sau khi cướp về, ta lại vừa mềm vừa cứng, uy bức lợi dụ, trước tiên an trí ngươi đàng hoàng, thích gì cho nấy, nếu không chịu thức thời, thì bắt thân bằng hảo hữu nhà ngươi đến uy hiếp. Tóm lại cứ bám dính lấy, không từ bất cứ thủ đoạn nào, theo thời gian qua, ngươi nói ngươi sẽ không tuân theo?”

Nghiêm Tranh Minh nói sống động cứ như thật, Trình Tiềm im lặng nghe, vẻ u sầu vùng chân mày dần dần theo lời y mà hoàn toàn biến mất.

Y ở trên Bất Hối đài mỗi bước một hung hiểm này lộ ra nét cười dung túng, mở miệng nói: “Vị tất.”

Nghiêm Tranh Minh hơi cảm khái: “Ôi, đúng vậy, ngươi từ nhỏ vừa thối vừa cứng, chỉ làm bộ nhất phái tao nhã, chứ tính tình tệ như tảng đá dưới hầm cầu, khẳng định không dễ dàng tới tay, ừm… vậy ta nên làm thế nào đây?”

Trình Tiềm: “Nếu huynh sẵn lòng thử sắc dụ, không chừng sẽ có chút tác dụng đó.”

Vừa vặn một trận gió mạnh thốc vào mặt, Nghiêm chưởng môn bị một câu “sắc dụ” khiến cho nghĩ ngợi vớ vẩn chưa định thần lại, chật vật đem Sương Nhẫn chắn phía trước, lui hai bước liền, suýt nữa lăn xuống Bất Hối đài, may mà Trình Tiềm bớt ra một tay túm lại.

Trình Tiềm thuận tay nhét tảng đá kia vào lòng y, lấy lại kiếm của mình: “Lại trăm bước rồi, đổi đi.”

Sau đó chẳng biết y nghĩ thế nào, nổi da gà đầy người mà quay đầu lại bổ sung một câu: “… Mỹ nhân.”

Nghiêm Tranh Minh ngượng ngùng quẹt quẹt mũi: “Dám chòng ghẹo chưởng môn nhà ngươi, thật là chiều ngươi đến sắp tạo phản rồi… Ừm, ngươi hiện tại đã quen với cái truyền thừa quỷ quái đó chưa?”

Nét cười trên mặt Trình Tiềm dần tiêu đi, y trầm mặc năm ba bước, kiếm và gió mạnh va nhau đinh đang một tràng.

Ngay khi Nghiêm Tranh Minh cho rằng y không định nói, Trình Tiềm thình lình mở miệng: “Ở trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh, để chống cự họa hồn, kiếm khí đệ cho huynh mượn cường hành phá phong ấn của Thính càn khôn, tiếp nhận truyền thừa…”

Trình Tiềm hơi dừng lại, câu kế tiếp bị cấm chế ngăn cản, y trầm mặc một lúc lâu hơn, thấp giọng nói, “Nó suýt nữa hòa tan thần thức của đệ ở trong đó.”

Nghiêm Tranh Minh theo bản năng truy hỏi: “Chỗ nào?”

Trình Tiềm không lên tiếng, đôi tay cầm chuôi kiếm Sương Nhẫn đã hơi phát run, sau khi bức lui một trận gió mạnh, đem mũi kiếm đều đều xoay qua bốn phía, vẽ một vòng tròn, tiếp đó lại ngẩng đầu nhìn thiên không chẳng thấy ánh mặt trời của Tâm Ma cốc.

Chớp mắt Nghiêm Tranh Minh như bắt được cái gì.

Trình Tiềm đến cả thiên kiếp cũng vị tất để vào mắt, thứ gì có thể hòa tan thần thức y, nuốt nguyên thần y?

Thính càn khôn… Càn khôn?

Nghiêm Tranh Minh kinh nghi bất định nhìn bóng lưng y, nhớ tới vài tiếng chuông mình xuyên thấu qua mộc kiếm như bắt gió bắt bóng mà nghe thấy, thấp giọng nói: “‘Nó’ trong Thính càn khôn là… thiên đạo chân chính sao?”

Trình Tiềm như thường lệ không thể trả lời.

“Dung nhập thiên đạo” nghe như “phi thăng”, song Nghiêm Tranh Minh không hề nhận thấy bao nhiêu say mê từ lời Trình Tiềm nói, lúc mới ra đây, Trình Tiềm thậm chí hơi mơ màng, tựa như sa vào tử địa, bị bóng đè chưa hoàn hồn.

Y nhớ tới một câu lúc mình còn nhỏ Hàn Mộc Xuân từng nói, “Phi thăng, chính là chết rồi”.

Nhất thời, trong lòng Nghiêm Tranh Minh bỗng sinh ra một phỏng đoán lạ lùng – thật sự tồn tại một “thượng giới” có thể cho tu sĩ phi thăng sao?

“Phi thăng” là “tu thành chính quả”, là “đắc đạo”, vậy người đắc đạo rồi sẽ một lần nữa tổ thành một tiên giới ở “thượng giới” sao?

Người đắc đạo cũng sẽ có phân chia chính tà, cũng sẽ đấu đá chứ?

Nhưng nhập môn tu hành, bất kể môn nào phái nào, bài thứ nhất sư phụ truyền dạy không phải đều là “đại đạo vô hình, vô tình, vô danh” à?

Một người, nếu thật sự vô hình, vô tình lại vô danh, ý thức hòa tan vào trời đất, vậy y còn là con người chứ? Còn biết “ta” là ai chứ? Nhớ rõ yêu ghét lúc sinh tiền chứ? Còn… tính là sống chứ?

Nghiêm Tranh Minh thấp giọng nói: “Kỳ thực trên đời căn bản không có đắc đạo trường sinh, đúng không?”

Trình Tiềm im lặng, liên tiếp ba trận gió mạnh chợt đến, tay y bay múa, xuất liên tục ba kiếm, trên cổ tay gân xanh lồi lên, bóng lưng có sự tiêu điều không nói nên lời.

Trăm ngàn thế hệ tu sĩ, “trường sinh” như một củ cà rốt treo trước mặt họ, trói buộc họ trong khổ tu dài lâu và cô độc, để họ không sản xuất, cũng chẳng tranh với phàm nhân.

Đại đa số môn phái tu chân như Minh Minh cốc, che chở một phương, ăn đồ phàm nhân thờ cúng, hoặc là bán phù chú cho phàm nhân, trừ số ít khi đại họa đại loạn, tu sĩ và phàm nhân vẫn tường an vô sự.

Kẻ bị Phệ Hồn đăng ăn mòn đến tận xương tủy như Đường Chẩn, còn vì thiên đạo trói buộc mà không muốn gặp máu.

Kẻ dã tâm bừng bừng như Tam vương gia, vì truy cầu trường sinh mà bỏ đế vị… Tuy rằng cuối cùng quả thật đi lên tà đạo.

Nhưng nếu có một ngày, những tu sĩ này biết mình giống với phàm nhân, cuối cùng phải chết, mà thứ họ truy cầu căn bản là hoa trong gương trăng đáy nước hư vô mờ mịt, vậy các đại năng hô phong hoán vũ này sẽ thế nào?

Họ có năng lực vô thượng, động chút là sông cuộn biển gầm, phàm nhân với tu sĩ chỉ như một đám kiến tràn ngập nguy cơ, trên đời không có bất cứ tồn tại gì có thể ước thúc họ, đế vương khanh tướng nhân gian càng như một trò cười… Vậy cường giả làm tôn, lễ nhạc băng hoại quả thực là tất nhiên, thiên hạ này sẽ mù mịt chướng khí cỡ nào?

Liệt tổ liệt tông thập đại môn phái năm đó chính bởi vì như thế, mới phong bí mật này vào Thính càn khôn, ký kết Thập Phương thề ước, mặc cho Thiên Diễn xứ tồn tại ư?

Nghiêm Tranh Minh không biết đây có phải chỉ là bản thân y nghĩ ngợi lung tung hay không, cũng không thể truy ngược ra chân tướng rốt cuộc như thế nào.

Trình Tiềm vĩnh viễn không nói ra được.

Nghiêm Tranh Minh hỏi: “Thế sau đó ngươi làm sao thoát khỏi đó?”

Kiếm quang sáng loáng của Sương Nhẫn chiếu sáng Bất Hối đài tối om, Trình Tiềm cầm kiếm ngừng lại giây lát, y chống kiếm mà đứng, hơi nghiêng đầu, nhìn thật sâu vào mắt Nghiêm Tranh Minh.

Nghiêm Tranh Minh không khỏi nhớ tới câu “Đa tạ” trịnh trọng khác thường của Trình Tiềm trong đại tuyết sơn, nhất thời tim đập đến miệng khô lưỡi khô.

Ngàn đầu vạn mối, không cần phải nói rõ, ngươi đã là ràng buộc không gì phá nổi của ta trong chốn hồng trần.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here