Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 107

0
52

Chương 107

Đám yêu tu ngu xuẩn này óc chỉ to bằng đậu tằm, chắc hẳn cả đời chỉ chứa được một việc mà thôi.

Đâu như người, yêu hận tình thù chứa đầy ngực, thiên biến vạn hóa cũng không đủ dùng, trái tim luôn chẳng nhàn rỗi, không dưng biến đổi một chút, chớp mắt là có thể hoàn toàn khác hẳn.

Thân hình ma long của Hàn Uyên bị thuật hiến tế không ngừng bành trướng của Biện Húc căng đến cực hạn, bắt đầu bắn ra máu thịt ngó đứt tơ vương, cùng lúc đó, tựa hồ để san sẻ đau đớn, hồn phách chia làm đôi kia tự chửi nhau với mình.

Tâm ma trào phúng: “Ngươi không cần nói người khác, ôi, mới cuối tháng trước ngươi còn đòi giết hết thiên hạ, hiện giờ thì sao, trăng tháng này còn chưa kịp tròn, vừa nghe nói mình vậy mà chưa bị trục xuất môn phái, lại thành thánh nhân lo lắng cho thiên hạ. Chậc… Ngươi trở mặt còn chịu khó hơn nữ nhân tới tháng, phẩm cách của ma long đều bị quý thủy âm tình bất định của ngươi chảy trôi đi rồi.” (Quý thủy là cái vụ mỗi tháng của nữ giới ấy)

Hàn Uyên đáp lại: “Nếu quý thủy tháng nào có thể cuốn trôi cả ngươi đi, ta sẽ tìm một chỗ xuất gia làm hòa thượng, cả đời ăn chay niệm Phật… Con mẹ nó ngươi giúp ta một lúc, ta cầm cự không được nữa!”

Tâm ma hừ hừ một tiếng, lại thực sự theo lời tiếp nhận thân thể hắn.

Bỗng nhiên, giới hạn giữa hai hồn phách Hàn Uyên bắt đầu trở nên không rõ ràng lắm.

Đường Chẩn hờ hững ném xác chim đi, kể cả thi thể hắn nhiều năm trước trầm tịch trong đại tuyết sơn, vẫn ôm lông chim đỏ tươi, như vứt một đống rác lâu ngày.

Hắn thu về bàn tay bị thiêu tan do khôi lỗi phù của mình phản phệ, ánh mắt nhìn Thủy Khanh tràn ngập sát khí: “Phiền toái.”

Lập tức, Đường Chẩn quyết đoán bỏ quỷ ảnh bị khôi lỗi phù gây thương tích, nguyên thần hắn đồng thời đưa vào đám quỷ ảnh vô hạn xung quanh, tất cả quỷ ảnh mặt mũi đáng sợ cùng mở mắt, nam nữ lão ấu, đều có cùng một ánh mắt lạnh lẽo cố chấp, hiện ra trước mặt mọi người quả thực như một cơn ác mộng kỳ quái vậy.

Lý Quân đã ý thức được nguy cấp trước một bước, hắn lập tức ngự kiếm lao tới Thủy Khanh vẫn vô tri vô giác, túm cái cẳng chim dài nhỏ của đồng hạc kéo nàng từ trên không trung sang một bên, đồng thời mở túi trữ vật trong ngực, lẹ làng lấy ra một nắm gì đó, tung liên tiếp như thiên nữ tán hoa.

Một loạt động tác này vẫn chưa hoàn thành, một quỷ ảnh vốn ở gần Thủy Khanh nhất nổ tung sượt qua người nàng – nếu không phải Lý Quân phản ứng mau, Thủy Khanh tuy chưa đến mức bị nổ chết, nhưng khôi lỗi phù chỉ có thể chắn một lần đả thương trí mạng trên tay đã mất đi hiệu lực.

Đường Chẩn trở mặt, dùng cách quyết tuyệt như vậy để phủ nhận mình của quá khứ.

Quỷ ảnh tự nổ đồng thời cũng nổ thứ Lý Quân tung lên trời, nhất thời vô số nước thuốc và phù chú hổ lốn đủ mọi màu sắc bay múa đầy trời, hàng đàn châu chấu bằng giấy như trời mưa, hệt nạn châu chấu quét qua mà cuốn thành một trận gió xoáy trên không. Đại quân sâu lớn sâu bé không sợ chết chen vào quỷ ảnh, tuy rằng hầu như không có sức công kích, cũng đủ nhiễu loạn nghe nhìn.

Nhân lúc này, một lọ hóa thạch thủy phun lên người Hàn Uyên không sót một giọt, ngắn ngủi hóa thân hình ma long sắp bị xé rách thành tảng đá rắn chắc không vết nứt như tường thành.

Hàn Uyên tức thì lạnh từ đầu tới chân, cảm thấy mình không thể nhúc nhích, hắn tức bốc khói mà gầm lên: “Lý Quân ngươi rốt cuộc theo phe nào thế? Không giúp thì thôi, có thể đừng phá rối hay không!”

Lý Quân lôi Thủy Khanh chạy trối chết, trả lời: “Ta giúp ngươi cầm cự một lúc, kêu la cái gì?”

Hàn Uyên: “Đá cũng phải nứt chứ! Tên khốn ngươi rốt cuộc nghĩ kiểu gì vậy!”

Nói đến đây Lý Quân còn khá đắc ý: “Ha ha, việc này thì ngươi cứ yên tâm, hóa thạch thủy này làm từ nham thạch Thiên Sơn, tuyệt đối rắn chắc hơn chính ngươi.”

Hắn còn gào lên!

Hàn Uyên: “Con mẹ nó ta không biến lại được thì làm thế nào, về sau thêm một ngọn ‘Trường Trùng sơn’ cho mười vạn Thục Sơn hả!”

Lý Quân mặt đầy ưu sầu than thở: “Trời ơi tiểu sư đệ ơi, ngươi nhận tạm đi, ngươi sắp bị đại tá bát khối, có thể sống là không tệ rồi, còn dám so tính mình là vật liệu gì… Chao ôi gay rồi!”

Chỉ thấy Đường Chẩn tức tối cuốn tay áo, một cỗ quỷ khí lạnh lẽo lan ra, châu chấu nhảy nhót trên trời tất cả đều thẳng cẳng, rào rào rơi xuống đầy đất.

Lúc này, Thủy Khanh bỗng nhiên giãy mạnh khỏi tay hắn, bằng tốc độ khó tin tung cánh lao tới ngọn núi bên kia, cả thân hình nàng căng lên, xương toàn thân phát ra tiếng động đáng sợ, thân thể chớp mắt bị kéo dài hết cỡ, cánh quét ngang hơn mười trượng, nháy mắt đã đạt đến thân hình đồng hạc trưởng thành.

Như thần điểu thượng cổ giáng xuống mà đậu trên đá núi bị san bằng, trên đôi cánh có thể che cả bầu trời, hỏa diễm khôn cùng theo gió bùng lên, dưới sắc trời u ám lại thành một bức tranh, như một truyền thuyết khó có thể dùng lời nói.

Lý Quân ngây ra một lát, đột nhiên nhớ tới viên yêu đan hơn ba ngàn năm, nhất thời lạnh từ bàn tay đến tận tim, thét lên: “Hàn Đàm, muội đã làm gì!”

Thủy Khanh không rảnh để ý, nội đan của yêu vương như muốn căng cả người nàng thành một quả cầu, xương và cơ đều bị kéo dài vô hạn, thân thể bán yêu chưa trưởng thành phảng phất mỗi một tấc đều đang chịu nỗi đau lột da rút gân, khiến nàng chỉ hận không thể nằm dưới đất lăn mình thành một cục bùn.

Bầu trời sấm gió vần vũ, ẩn hàm uy thế, tính lập tức đánh chết con chim nhỏ không biết lượng sức muốn tăng nhanh tu vi này.

Đại sư huynh cho nàng yêu đan của yêu vương, rõ ràng coi nàng như đã thành nhân, một người nếu đã có lịch duyệt trăm năm, đương nhiên nên biết nặng nhẹ, không ngờ lột da người ra, bản chất nàng vẫn là một con chim làm ẩu làm tả.

Chớp mắt khi sấm sét giáng xuống, Thủy Khanh đã bắt đầu hối hận vì mình nhất thời kích động, nàng nghĩ trong lòng: “Kích động rồi, có thể ta sẽ phải chết thôi.”

Nàng cho rằng mình sẽ thống khổ sợ hãi, nhưng thực tế không hề, giữa liệt hỏa và tiếng sấm, Thủy Khanh như nhìn thấy thi thể tiểu điểu tạp mao kia, nàng nghĩ: “Ta kỳ thực nên chết từ lâu rồi, nếu không phải lúc mới sinh có mẹ ruột hộ tống, nếu không phải lúc ra khỏi vỏ vừa vặn có một hồn của sư tổ trấn áp, nếu không phải nhiều năm qua vẫn được sư phụ và các sư huynh che chở, ta hoặc là đã biến thành một kẻ xấu phát rồ như Đường Chẩn, hoặc là đã sớm không còn trên nhân thế.”

Nàng cảm thấy mình có thể bình an sống đến hiện giờ, thật sự chỉ là vận khí tốt mà thôi, hòa vốn rồi.

Thế là nhảy vào trong hiến tế pháp bị Hàn Uyên ngăn trở.

Sức mạnh bạo ngược của thuật hiến tế cuồn cuộn, cả sấm sét và liệt hỏa cùng giáng lên người nàng, đồng hạc thân ở trong đó, như một bức họa từ thuở hồng hoang sót lại, ngàn vạn quỷ ảnh không rõ nguyên nhân đồng thời bị kiềm hãm, phảng phất bị tình cảnh này gợi lên ký ức xa xôi.

Đột nhiên, khôi lỗi phù kéo dài hơi tàn trên cổ Thủy Khanh bùng ra một trận cường quang, hãn nhiên gánh một kích này, trong vô số rãnh tinh xảo trên phù chú kia quang hoa chói mắt, như có ai từng gửi gắm vào đó tình cảm sâu thẳm quanh co nhất.

Đường Chẩn cảm thấy trong trái tim tử tịch nhiều năm phảng phất có cái gì bỗng đứt lìa, nhắc nhở rằng có một tấm khôi lỗi phù tương liên với hắn đã mất đi.

Hắn sớm đã tuyệt tình đoạn nghĩa, song tấm phù chú nho nhỏ ngày xưa lưu lại vẫn còn tận trung chức thủ, chặn kiếp nạn tất chết cho thân nhân mà chủ nó không nhận.

Thủy Khanh chỉ cảm thấy mình phảng phất xông tới một con đường hẹp thống khổ, một lần nữa trải qua quá trình phá xác.

Một luồng không khí ẩm ướt chợt ùa vào phế phủ nàng, tứ chi bách hài khoảnh khắc bị kéo hết cỡ, nội đan ba ngàn năm của yêu vương duy nhất sống hết thọ trên lịch sử ở trong nội phủ nàng xoay tròn đều đặn, đồng hạc ngửa mặt lên trời kêu một tiếng thật dài, hình tướng như khứ nhật tuyệt vân mà dang đôi cánh mới trưởng thành.

Khi nàng gào thét, tất cả quỷ ảnh xui xẻo đều không khỏi nhường đường cho phượng hoàng Hậu Nghệ này, Tam muội chân hỏa phừng phừng muốn đốt sạch hết thảy vật không khiết trên nhân gian, trong trận pháp nhốt Hàn Uyên rơi xuống một vòng lửa khổng lồ, không ngừng tằm ăn rỗi tiêu hao lực phá hoại cự đại trong thuật hiến tế của Biện Húc.

Vẻ mơ màng ngắn ngủi của Đường Chẩn dần dần biến mất khỏi mặt lũ quỷ ảnh, hắc khí một lần nữa bắt đầu dâng lên trong đôi mắt hắn, đám quỷ ảnh cùng mở miệng lạnh lùng nói: “Ta với Phù Dao phái uyên nguyên khá sâu, xem như có giao tình, vốn không muốn lấy mạng tiểu bối các ngươi, nhưng các ngươi đã khăng khăng muốn chết…”

Đường Chẩn – Đường Chẩn bám vào ngàn vạn quỷ ảnh chợt đồng thời vung tay, vô số hắc khí từ trong vạn dặm núi sông cuồn cuộn ra, khiến người ta có ảo giác như bản thân thiên hạ đã ẩn chứa vô vàn dơ bẩn, hơi có gió thổi cỏ lay là có thể gây sóng gió.

Chỗ ma khí này tẩm nhiễm, Hàn Uyên không khỏi hít sâu một hơi, ma khí toàn thân vốn đã bình tĩnh trở lại nháy mắt trào lên khuôn mặt nửa hóa đá của ma long, trong long nhãn tràn ngập huyết sắc đáng sợ không nói nên lời.

Hàn Uyên miễn cưỡng dằn bản năng xuống, khó khăn tìm lại sự tỉnh táo, quát: “Tránh ra hết! Nhanh lên!”

Ma khí thanh thế lớn này khiến người ta sinh lòng sợ hãi, thế cho nên Lý Quân nhất thời đột nhiên thật sự hơi tin lời Đường Chẩn nói.

Chẳng lẽ nhân quả của trăm vạn oan hồn kia thật sự ứng vào hắn?

Chẳng lẽ trong minh minh thực sự có cái gì đó đang bất phân tốt xấu mà thành toàn cho đại ma đầu này?

Thiên lý ở đâu?

Đường Chẩn cười vang nói: “Các ngươi thực cho rằng sư tổ anh minh thần võ quý phái bị Tứ Thánh giảo sát, chỉ bởi hắn không cẩn thận tẩu hỏa nhập ma? Thiên hạ vô số ma tu, sao không thấy họ lần lượt truy bắt? Để ta nói cho các ngươi biết tại sao Đồng Như tội lỗi không thể tha thứ. Bởi vì có Phù Dao sơn tự cổ trấn trên Tâm Ma cốc, thanh khí và ma khí nhân gian mới có thể chặn nhau. Tảng đá ‘Muốn Sao Được Vậy’ kia là do hàng vạn hàng ngàn tâm ma nhân gian biến thành, vẫn trấn trên Bất Hối đài, bị hắn một sớm tự trộm đồ mình trông, những năm qua bao nhiêu chiến loạn thiên tai, nhân gian bao nhiêu đại năng tẩu hỏa nhập ma, toàn do Tâm Ma cốc giải phong trăm năm này ngầm tạo ra – ma long, tính ra thì chỉ trăm năm tu vi ngươi có thể tinh tiến đến bước này, cũng coi như là nhờ tổ ấm đấy.”

Lý Quân: “Ngươi đánh rắm-“

Nguyên thần kiếm trầm tịch hồi lâu trong tay hắn đột nhiên nhiễm một đạo kiếm quang mỏng manh, Lý Quân cảm giác được thân kiếm dị động, cúi đầu nhìn, suýt nữa đương trường lệ nóng tràn mi, tức khắc lại cảm thấy vững lòng hẳn.

Lý Quân không chút do dự ném thanh nguyên thần kiếm kia ra, nói với Du Lương đang dây dưa với cả đàn quỷ ảnh: “Kiếm tu kia, đón lấy!”

Du Lương nghe vậy đón nguyên thần kiếm ấy, kiếm ý nhập sao uy lực cỡ nào, chớp mắt đụng tới thanh kiếm Du Lương cơ hồ có cảm giác nhìn thấy một đại cảnh giới, hắn khen một tiếng, quyết đoán xuất kiếm, quét sạch hàng đàn quỷ ảnh chắn trước mặt.

Đường Chẩn giật mình, cuống quýt tránh lui, bị Du Lương như súng đổi đạn rút kiếm đuổi theo, cho đến khi kiếm kia bị ma khí triệt để nhiễm lên, cầm cự hết nổi tối đi, quỷ ảnh không kịp trốn vậy mà bị diệt quá nửa.

Ánh mắt Đường Chẩn thay đổi mấy lần, âm chí nhìn kiếm tu trẻ tuổi cách không xa, miệng lại đang nói về bọn Nghiêm Tranh Minh: “Lại có thể chạy khỏi biển Bắc Minh… Nhưng vậy thì thế nào?”

Đồng tử Du Lương co lại.

Đường Chẩn hai tay giơ ngang, lại có đông đảo quỷ ảnh ra từ lòng bàn tay, hắn khinh miệt nhìn thanh kiếm đã mất đi năng lượng kia: “Theo kịp sao? Giết được hết sao?”

Theo lý, bọn Nghiêm Tranh Minh quả thật không theo kịp.

Chỉ có lúc đi đường, đại địa Cửu Châu mới có vẻ xa xăm trống trải như vậy.

Nghiêm Tranh Minh cau mày: “Gay rồi, Lý Quân vừa dùng thanh nguyên thần kiếm ta cho hắn.”

Trình Tiềm nói: “Có một cách, đệ không biết có được hay không, dù sao thì ngự kiếm thế nào cũng không về kịp, chẳng bằng chữa ngựa chết như ngựa sống đi.”

Nghiêm Tranh Minh: “Cái…”

Trình Tiềm giơ tay lấy chưởng môn ấn trên cổ y, nói nhanh: “Tâm Ma cốc, nhớ chứ? Một trong các ý nghĩa tồn tại của Phù Dao sơn chính là để trấn áp Tâm Ma cốc, trong chưởng môn ấn tất có đường thông tới Tâm Ma cốc, chúng ta đi theo đó.”

Nghiêm Tranh Minh không hiểu gì hết: “Đi Tâm Ma cốc? Ý ngươi là gì, Tâm Ma cốc không phải ở hậu sơn à?”

“Tâm Ma cốc chỉ bị phong ở hậu sơn,” Trình Tiềm nói, “Nó không đâu không có, ở chỗ nào có người thì ở đó liền có d*c niệm, có đường thông đến Tâm Ma cốc. Vùng này tuy rằng ít ai lui tới, nhưng Huyền Vũ đường ma khí chưa tan, huynh mở chưởng môn ấn thử xem, thành hay không thì nghe theo trời.”

Nghiêm Tranh Minh biết y bị cấm chế hạn chế không thể nói ra ngọn nguồn, cũng không hỏi y từ đâu biết những việc này, lập tức tin tưởng vô điều kiện, dùng thần thức mở chưởng môn ấn ra.

Tích tắc, hai người chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, bóng tối quen thuộc ùa đến, cuốn theo tâm ma khí còn sót lại trong băng nguyên, hai người biến mất tại chỗ.

Trình Tiềm tạm mất ý thức giây lát, nhanh chóng định thần lại, trong bóng tối được người ta đỡ lấy, bên cạnh lóe lên một luồng ánh sáng nhạt, không cần nhìn cũng biết là dạ minh châu bán sỉ của đại sư huynh.

Tâm Ma cốc tựa hồ lại hơi khác với lần trước họ tới, ma khí lởn vởn bên trong nồng đến sặc người, người đi trong đó như phải bị gợi lên mọi cảm xúc tiêu cực.

Ngực Nghiêm Tranh Minh nghẽn lại, kiếm tu cả đời mang lệ khí bức người, luôn dễ bị những cái này ảnh hưởng hơn.

Y miễn cưỡng định thần: “Chuyện gì thế này?”

Trình Tiềm tâm tình chùng xuống, vừa đi vừa nói: “Huynh nhớ tảng đá Muốn Sao Được Vậy mà Đồng Như lên Bất Hối đài thỉnh ra chứ? Đồng Như lúc ấy tuy tẩu hỏa nhập ma nhưng chưa hề phát rồ, sau khi thỉnh đi tảng đá kia nhất định đã phong Tâm Ma cốc lại, đáng tiếc thiếu tảng đá chí quan trọng như vậy, phong ấn khẳng định không vững chắc như ban đầu, vừa vặn lần trước chúng ta phá Trảm Ma trận cơ duyên xảo hợp chọc nó thủng một lỗ.”

Nghiêm Tranh Minh tuy rằng trong lòng nôn nóng không thôi vì Tâm Ma cốc, nhưng không ngốc, nghe vậy lập tức hiểu ngay: “Lúc ấy ta còn tưởng rằng hai ta rời khỏi nơi đó là không sao nữa! Tức là Đường Chẩn từ khi đó đã biết, chẳng những không nhắc nhở ta, lúc ở nhờ Phù Dao sơn còn âm thầm rút ma khí của Tâm Ma cốc sao? Đúng… còn là ta mời hắn tới, sao ta lại dẫn sói vào nhà như vậy chứ?”

Nghiêm Tranh Minh nói càng lúc càng nhanh, đến chỗ nôn nóng suýt nữa khó kiềm chế nổi hỏa khí trong lòng, y túm cánh tay Trình Tiềm, các ngón tay cơ hồ bấm vào da thịt, một bầu cáu kỉnh ảo não không chỗ phát tiết, trán cơ hồ lại thấy ấn ký lờ mờ: “Đáng chết, ngươi không được rời khỏi tầm mắt ta!”

Trình Tiềm lấy tâm nhập đạo, cho dù tâm tình bị truyền thừa của Thính càn khôn rung chuyển một phen thì cũng ổn định hơn y, lúc này không rảnh chấp nhặt với đại sư huynh trạng thái cuồng khuyển, vừa đọc thầm Thanh tĩnh kinh vừa nói: “Nếu không phải lúc hội thẩm Hàn Uyên hắn cố ý lộ ra một chút dấu vết, Thượng Vạn Niên lại nhắc nhở đệ trúng họa hồn, ai sẽ đề phòng lão bằng hữu? Huynh bình tĩnh nào, chúng ta muốn từ nơi này trực tiếp đến Phù Dao hậu sơn, còn phải mượn dùng chưởng môn ấn đấy.”

Nghiêm Tranh Minh hít sâu một hơi, chợt đẩy chưởng môn ấn trong tay ra, trong chưởng môn ấn quần tinh vạn điểm hiện lên, như đem cả ngân hà rực rỡ bày trong Tâm Ma cốc, nhất thời lắng đọng lại hết thảy xao động xung quanh.

Đầu óc ong ong nóng lên của Nghiêm Tranh Minh hơi bình tĩnh hơn, mới phát hiện tay áo Trình Tiềm đã bị y cào rách bươm, may mà tu sĩ có chân nguyên hộ thể, Trình Tiềm bản nhân rắn chắc hơn quần áo nhiều.

Y hơi xấu hổ ho khan một tiếng: “Ta… ừm…”

Trình Tiềm tiếp lời: “Kiếm tu các huynh trời sinh có bệnh, đốt lửa là nổ, đệ biết, huynh không cần giải thích – mau tìm lối ra quan trọng hơn.”

Nghiêm Tranh Minh cười gượng một tiếng, rành đường quen lối đưa thần thức vào trong chưởng môn ấn, nhanh chóng tìm kiếm hết thảy liên quan đến Tâm Ma cốc.

Nhưng thông tin trong chưởng môn ấn quá tạp nham, thần thức các đời chưởng môn đều ở trong đó phát ra cộng minh bất an với y, Nghiêm Tranh Minh nhất thời chẳng tìm được manh mối gì.

Lúc này, trên ngọn núi Thục Trung, Đường Chẩn chỉ huy đông đảo quỷ ảnh lao xuống, cấm thuật Biện Húc lưu lại đột nhiên dâng lên theo, bức Tam muội chân hỏa của Thủy Khanh sang một bên.

Vào lúc sống còn này, thân thể Hàn Uyên đột nhiên lóe lóe. Hắn dù sao cũng là thân ma long, cách Bắc Minh quân chỉ thiếu một bước, cho dù Lý Quân Cửu Liên Hoàn này cũng vào nguyên thần chi cảnh, hóa thạch thủy làm ra có thể cố định hắn một giờ ba khắc cũng tương đối không dễ dàng rồi.

Tác dụng của nước thuốc đang dần dần rút đi.

Nếu lúc này giải thạch hóa, Hàn Uyên không thể thiếu bị cấm thuật kia căng nổ.

Hắn rốt cuộc không băn khoăn vấn đề chất liệu nữa: “Cầm cự hết nổi rồi, Lý Quân, thêm một lọ đi!”

Lý Quân tuyệt vọng rống lên: “Hết rồi!”

Rống xong, Lý Quân khóc không ra nước mắt mà nhắm mắt lại, nghĩ: “Mẹ ơi, đại sư huynh có tới kịp không?”

Theo thạch hóa trên người Hàn Uyên bắt đầu mất đi, cấm thuật ngày càng kìm nén không được kia tầm trọng thêm mà xé rách thân thể hắn, trong mỗi một cái vảy của Hàn Uyên đều đang rướm máu.

Thần thức Nghiêm Tranh Minh đang sứt đầu mẻ trán trong chưởng môn ấn, bát quái bàn đại biểu cho huyết thệ trên tay đột nhiên lóe lên – huyết thệ là Phù Dao ký với Thượng Vạn Niên, chủ thể lại là Hàn Uyên, Hàn Uyên dĩ nhiên không có bổn sự bỏ huyết thệ, chỉ có thể cho thấy hắn sắp đi gặp liệt tổ liệt tông rồi.

Nghiêm Tranh Minh rơi mồ hôi lạnh, nhưng chưởng môn ấn chỉ thần thức các đời chưởng môn vào được, y muốn gọi Trình Tiềm hỗ trợ cũng không thể.

Đúng lúc này, Đồng Như bị y phụ thân vô số lần trong chưởng môn ấn đột nhiên xuất hiện trước mặt. Khác với trước kia, lần này Nghiêm Tranh Minh có ảo giác, Đồng Như giống như không phải một đoạn ảo ảnh hay ký ức, mà là nhìn thấy được y.

Thần thức Đồng Như lưu lại đây vẫy tay gọi y, Nghiêm Tranh Minh không tự chủ được đi theo.

Chỉ thấy Đồng Như xuyên qua vô số cánh cửa, vô số thần thức mênh mông như bụi mù, không nói một lời đưa Nghiêm Tranh Minh đến trước một cánh cửa lớn, trên cửa có một dấu đỏ vô cùng rõ, giống hệt Trừ Ma ấn Ngô Trường Thiên mang đến áp chế y.

Cửa kia hờ khép, chính giữa nứt ra một khe, ma khí cuồn cuộn trong Tâm Ma cốc chính là đào thoát từ đây. Đồng Như dừng chân, gật đầu với Nghiêm Tranh Minh, lập tức biến mất tại chỗ.

Nghiêm Tranh Minh thử giơ tay đẩy nhẹ theo khe hở kia.

Cánh cửa này ầm một tiếng mở ra.

Y lập tức kéo thần thức khỏi chưởng môn ấn, chỉ thấy không trung mây gió vần vũ, vô số ngôi sao trong chưởng môn ấn lộ ra đang bị hút vào một lốc xoáy khổng lồ, chẳng qua giây lát, đám sao đó đã bị gột rửa sạch, một cánh cửa tối om xuất hiện trước mặt y và Trình Tiềm.

Nghiêm Tranh Minh mừng rỡ: “Chính là đây, đi!”

Hai người nhảy vào cánh cửa ấy, đồng thời, Nghiêm Tranh Minh lấy thân phận chưởng môn xé phong sơn lệnh, cả ngọn Phù Dao sơn trùng hiện nhân gian.

Thục Trung, Hàn Uyên hoàn toàn từ trạng thái tảng đá biến về thân xác bằng máu thịt, hắn cảm thấy người mình như bị vô số cây châm ghim xuống đất, không chỗ nào không bị thương, đau đến chết lặng, liền không khỏi nghĩ thầm: “Ta tốt xấu gì cũng là nguyên thần tu sĩ, nếu chết rồi, nguyên thần cũng sẽ trở về quê cũ chứ?”

Trên Phù Dao sơn đang tràn lan một tầng ma khí không nói nên lời, huyết thệ bát quái bàn trên tay Nghiêm Tranh Minh lóe càng thường xuyên hơn. Hai người bay thẳng qua vô số rừng rậm bậc đá, người chưa đến một kiếm đã từ trên không đánh xuống, khách phòng Đường Chẩn từng ở kể cả viện sụp đổ. Trong viện kia như nước đọng sau mưa, lắng đọng một tầng mây đen ngưng trệ thật dày, đá xanh nặng nề bị Nghiêm Tranh Minh chém tung, phía dưới lộ ra một tảng đá lớn – Băng Tâm hỏa ngoài lạnh trong nóng ở Chiêu Dương thành.

Bên trong để một thi thể, chính là Lục Lang, ngực gã khi sáng khi tối như chứa một ngọn lửa nho nhỏ, Đường Chẩn lại đem chân thân Phệ Hồn đăng giấu trong thi thể Lục Lang!

Thục Trung, cấm thuật bị ma khí kích thích, hung mãnh phá tan vòng lửa của Thủy Khanh, lông chim đỏ rực bay khắp nơi, như đổ một cơn mưa hoa bông gòn, xung quanh đều là quỷ ảnh, lợi trảo ma long cắm vào địa tâm, Hàn Uyên phát hiện mình không cách nào cãi nhau với mình nữa, hai ý thức trong một thân thể tách ra không biết từ khi nào đã hợp làm một.

Trên đỉnh Phù Dao sơn, kiếm khí cuốn phong sương trong Sương Nhẫn lao thẳng vào Băng Tâm hỏa, kiếm ý “U vi” từ khe hở trút vào tâm tảng đá lớn kia, chọc thủng nó từ một góc, “thi thể Lục Lang” thấy tầng bảo vệ bị nạy hoảng sợ co rúm lại, xoay người hóa thành một luồng gió đen muốn chạy trốn.

“Tiểu Tiềm tránh ra!”

Kiếm của Nghiêm Tranh Minh đã đến, kiếm đã nhập sao như bẻ cành khô mà lộ ra mũi nhọn che giấu.

Nhất kiếm sương hàn thập tứ châu, cả Phù Dao sơn đều chấn động-

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here