Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 106

0
54

Chương 106

Cuồn cuộn trong biển Bắc Minh thay vì nói là nước, không bằng nói là một phương thiên địa trong đục rõ ràng.

Lúc thuyền đi trên mặt nước còn có thể nổi lên, một khi thân ở trong đó thì đỉnh đầu như bị một bàn tay đè giãy không ra.

Tu sĩ đại năng không phải là rùa thành tinh, mười ngày nửa tháng thì nhịn được, chứ thực sự bị đè dưới nước dăm ba năm, đừng nói thân xác máu thịt, dù vàng khảm ngọc khắc cũng nhừ cả người.

Xung quanh tiếng nước yên tĩnh như chết, tựa hồ không chảy, chỉ có khi người trong đó không biết lượng sức toan khiêu chiến oai của Bắc Minh, sẽ gặp phải một lần giáo huấn Thái Sơn áp đỉnh.

Nghiêm Tranh Minh năm lần bảy lượt toan tính dùng kiếm khí phá tan áp lực trên đầu, lại cảm thấy mình như kiến càng lay cây.

Một phàm nhân – dẫu là phàm nhân đã bước vào kiếm thần vực, trước mặt biển Bắc Minh y vẫn là một con kiến.

Đối chọi gay gắt của Trình Tiềm và Đường Chẩn ban nãy tựa hồ tiêu hết toàn bộ tâm thần y, lúc này trong ánh mắt y có một chút mờ mịt không chỗ dừng, tuy rằng bảo làm gì thì làm thế, kéo đi đâu sẽ đi đó, song Nghiêm Tranh Minh luôn có cảm giác – chỉ cần mình vừa buông tay, là Trình Tiềm có thể tan mãi vào nước biển, dẫu ngâm thành một cái xác chết trôi y cũng không có ý kiến gì.

Nghiêm Tranh Minh trước đó bị y dọa chết khiếp, cũng không biết họa hồn kia hiện tại sạch chưa, tuyệt không dám kích thích y nữa, càng không dám trông chờ y có thể có đề nghị gì hữu dụng, song xung quanh quá yên tĩnh, thật sự không nhịn được mở miệng phá tan sự yên lặng, cẩn thận trêu Trình Tiềm một câu: “Tuy rằng chuyện tuẫn tình này nghe rất vẻ vang, nhưng ta một đời anh minh thần võ, không thể tuẫn trong im lặng được!”

Trình Tiềm nghe y nói, rốt cuộc có chút phản ứng, mắt hơi đảo, khóe miệng cứng đờ nhếch một chút.

Nghiêm Tranh Minh bắt được phản ứng nhỏ bé này, vội vàng không ngừng cố gắng: “Này, ngươi nói nếu Đường Chẩn chính là Phệ Hồn đăng, thế quỷ ảnh toàn thiên hạ chẳng phải do một mình hắn sai phái, hắn muốn bám vào ai thì bám vào kẻ đó, nháy mắt có thể qua lại ngàn dặm?”

Nghiêm Tranh Minh vốn là thuận miệng cảm thán, nói đến đây lại đột nhiên ý thức được sự nghiêm trọng của việc này.

Y nhíu mày, không đợi Trình Tiềm trả lời đã nói tiếp: “Ta nhớ ra rồi, tức là lúc ấy ở trước Thập Phương trận, hắn liên tục khuyến khích nhốt Hàn Uyên ở trên Phù Dao sơn, không phải nể mặt ta, mà lo lắng Hàn Uyên thật sự quay đầu là bờ, ra tay dọn dẹp loạn cục Yểm Hành Nhân Nam Cương, phải không? Hắn mới vừa nói mình là đi tới trăm vạn oan hồn, có loạn cục mới có người chết, hắn chỉ sợ thiên hạ không loạn.”

Theo lời y nói, ánh mắt rời rạc của Trình Tiềm hơi ngưng tụ lại.

Nghiêm Tranh Minh: “Ngươi nói hắn không thể có được lá kim liên từ nơi này, bước tiếp theo liệu có đi gây chuyện với bọn Hàn Uyên không? Đồng Tiền, ngươi rốt cuộc có chuyện gì vậy, để ý ta một chút không được sao? Ta nhìn ngươi mà hoảng sợ!”

Trình Tiềm khẽ nhắm mắt, cúi đầu gác trán lên vai y, hai tay ôm chặt y, như một dã thú tê cóng muốn tìm chút hơi ấm nhỏ nhoi từ nơi y.

Trình Tiềm trời sinh tính lãnh đạm, không thích dính với người ta lắm, thỉnh thoảng Nghiêm Tranh Minh muốn thử “vành tai tóc mai chạm nhau”, chưa được ba câu rưỡi y nhất định thấy chán, rất ít như thế này.

Nghiêm Tranh Minh thoạt tiên có chút thụ sủng nhược kinh, lập tức thận trọng hạ giọng dịu hơn, hỏi: “Sao vậy? Ngươi… là vì Đường Chẩn mà trong lòng không thoải mái à? Hay là di chứng của họa hồn…”

“Không phải vì hắn – sư huynh, huynh có biết Thính càn khôn không?” Trình Tiềm vùi đầu vào vai y, giọng nghe trầm trầm, “Tam vương gia lúc ở trước Thập Phương trận từng nói một câu ‘Các ngươi đều bị Thính càn khôn lừa’, chính là thứ hắn nói… Hiện giờ ở trên người đệ.”

Ấn ký cái tai kia?

Nghiêm Tranh Minh ngẩn người, hỏi: “Thính càn khôn là cái gì?”

“Là một truyền thừa, một…” Lời kế tiếp tự động tiêu âm, Trình Tiềm năm lần bảy lượt mở miệng muốn dùng cách nói bất đồng để lộ ra một chút manh mối, nhưng trong minh minh có một sức mạnh không cách nào làm trái trói buộc y, khiến y một chữ cũng chẳng nói được, ngón tay Trình Tiềm bấu vào quần áo Nghiêm Tranh Minh, cảm giác những lời đó sắp căng nổ ngực y.

Chờ nguyên thần của ngươi tự chữa trị xong, tiếp nhận truyền thừa ta phong tồn thì sẽ minh bạch, trong truyền thừa có cấm chế, bất cứ ai đều không thể nói ra bí mật của Thính càn khôn – kể cả người chết.

Trình Tiềm hận không thể hét lớn một tiếng, y rốt cuộc biết rõ Trừ Ma ấn khiến các đại môn phái bị quản chế bởi Thiên Diễn xứ làm sao mà có, rốt cuộc biết “Thập Phương thề ước” là gì, rốt cuộc minh bạch Thượng Vạn Niên vì sao nhất định phải để nguyên thần y chữa khỏi hoàn toàn mới nhận truyền thừa, cũng hiểu đường đường trang chủ Bạch Hổ sơn trang, vì sao lánh đời không gặp ai, biến mình thành một lão điên…

Nhưng những bí mật này theo cấm chế của Thính càn khôn bị nhốt hết trong lòng y, y phải cả đời cô độc sợ hãi mà giữ bí mật này.

Nghiêm Tranh Minh thoạt đầu không hiểu gì hết, bỗng nhiên như cảm giác được cái gì, y đặt một tay lên ngực Trình Tiềm, kế đó nhíu mày hỏi khẽ: “Đây là… cấm chế của cấm ngôn?”

Ấn ký hình lỗ tai kia rốt cuộc là cái gì? Vì sao có thể giải họa hồn? Và vì sao có thể cho Trình Tiềm hái lá kim liên mà không hề bị hạn chế?

Trong lòng Nghiêm Tranh Minh nhất thời trỗi lên vô số nghi hoặc, nhưng thấy Trình Tiềm không nói ra được, đành phải nuốt hết một đống vấn đề về bụng mình, nhẹ nhàng chậm rãi vỗ lưng y, sợ khiến y thêm khó chịu.

Trình Tiềm hít sâu một hơi, miễn cưỡng định thần lại, ra vẻ thoải mái nói: “Đã không cho đệ nói, vậy thì tạm không đề cập tới – Đường Chẩn… Đệ đoán hắn sẽ không từ bỏ, hắn đã nói được ‘trăm vạn oan hồn ứng vào hắn’, chính là khẳng định đã có bố trí, tuy Hàn Uyên vị tất đánh không lại hắn, nhưng vị tất đấu thắng hắn.”

Nghiêm Tranh Minh: “Bất kể thế nào chúng ta phải ra khỏi đây trước, Bắc Minh này như một vùng biển chết, nếu còn tiếp tục chìm xuống, không khéo hai ta sẽ thực sự chìm đến mười tám tầng địa ngục.”

“Biển chết…” Trình Tiềm khẽ lặp lại một lần, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, y dựng Sương Nhẫn bên hông, nhắm mắt trầm tư chốc lát, buông Nghiêm Tranh Minh ra, phất tay đẩy ra một đạo kiếm ý.

Mắt Nghiêm Tranh Minh sáng lên, đây lại là một chiêu trong Phản phác quy chân của Phù Dao mộc kiếm, “Khô mộc phùng xuân”.

Khô mộc phùng xuân là sinh cơ trong tuyệt địa, dùng ở chỗ này chuẩn xác cực kỳ, nhưng Nghiêm Tranh Minh còn chưa kịp khen một câu “ứng đối này rất có ngộ tính”, đã thấy một đạo kiếm khí như ẩn như hiện từ trong Sương Nhẫn bay ra, thong thả trơn tru, đáng tiếc người cầm kiếm tâm trạng bất ổn, kiếm ý này không thể viên dung, nhanh chóng tan vào nước biển, thoi thóp không thấy bóng dáng.

Trình Tiềm “Chậc” một tiếng, hơi chau mày, muốn làm lại, nhưng bị Nghiêm Tranh Minh đè cổ tay.

Nghiêm Tranh Minh: “Chiêu Khô mộc phùng xuân, nói là thiên đạo để lại một đường sinh cơ cho vạn vật, có một này thì có thể sinh hai, hai lập tức sinh ba, sau có tam sinh vạn vật.”

Dù cho Trình Tiềm không nói ra, song tích tụ và ngưng trệ trong kiếm ý là không lừa được ai, đặc biệt không lừa được kiếm tu.

Nghiêm Tranh Minh nhất thời khá nghiêm khắc nhìn y: “Nhưng vì sao trong kiếm của ngươi chỉ có tuyệt địa túc sát, vừa rồi ngươi đã nghĩ gì?”

Trình Tiềm sững sờ không nói ra lời.

Nghiêm Tranh Minh thần sắc ngưng trọng, đột nhiên, y nắm lấy tay Trình Tiềm đang cầm Sương Nhẫn, thấp giọng nói: “Nhìn đi.”

Kiếm khí xa lạ xuyên qua chỗ đôi tay hai người chồng lên nhau ùa vào trong Sương Nhẫn, chân nguyên hoàn toàn bất đồng của Nghiêm Tranh Minh chớp mắt tiêu mòn hầu hết sương mỏng quanh năm không tan trên hung kiếm kia, lộ ra thân kiếm nguyên bản bóng loáng.

Tiếp theo, kiếm khí lâu dài từ trong Sương Nhẫn quay cuồng lao ra, xoay tròn khuấy nước biển trước mặt hai người. Sương Nhẫn rung mạnh “Vù” một tiếng, biển Bắc Minh vốn ngưng trệ tĩnh mịch nháy mắt lan ra một bọt nước khổng lồ, thoạt đầu một đường, sau đó tại chỗ nổ tung, bùng ra bốn phương tám hướng.

Nước biển xung quanh không ngừng bị khuấy lên, một thành mười mười thành trăm sôi trào theo, một đám khô mộc chi hoa vô trung sinh hữu này như sinh ra từ khe hẹp, sức sống cực mạnh, chớp mắt đã lan ra một phương hải vực.

Ngay sau đó, sức nổi mất đi dưới cả vùng biển Bắc Minh một lần nữa ngưng tụ lại, hai người nhanh chóng thôi chìm xuống.

Nhưng Nghiêm Tranh Minh không buông tay cầm kiếm của Trình Tiềm ra, nhìn thẳng vào mắt y nói: “Đây mới là Khô mộc phùng xuân, còn cần ta thay sư phụ dạy ngươi lần nữa không? Còn nửa chết nửa sống xoáy vào bế tắc nữa, thì cứ chờ bị trừng trị đi!”

Trình Tiềm chưa kịp nhận lỗi, vội la lên: “Coi chừng!”

Chỉ nghe một tiếng nổ lớn, nước biển bị khuấy kinh thiên động địa dâng trào tới như muốn đè hai người chết tươi. Dưới nguy cơ, sự vô lực do thiếu khí ở vùng chân mày Trình Tiềm rốt cuộc tan đi, y thả chân nguyên hộ thể ra bằng tốc độ nhanh nhất, dẫu vậy hai người vẫn bị xô xây xẩm mặt mày.

Hai người họ nổi lên bằng một tốc độ hết sức không bình thường, càng lúc càng nhanh, nước biển xung quanh đã hỗn loạn, nhất thời không ai dám mở mắt.

Cũng không biết “bay” trong nước bao lâu, đột nhiên, toàn thân hai người bỗng nhẹ tênh, sau một tiếng “Vút” chói tai, Trình Tiềm và Nghiêm Tranh Minh theo một đạo kiếm khí đâm thẳng qua mặt biển Bắc Minh lên khỏi mặt nước.

Nghiêm Tranh Minh chịu khổ đủ từ biển Bắc Minh, vừa đào thoát liền lập tức rút mộc kiếm, không hề dám nán lại hải vực tà môn này, kéo Trình Tiềm bay đi như một tia chớp: “Đi! Rời khỏi đây trước!”

Vực sâu và tường nước do Đại Tuyết Sơn bí cảnh đẩy lên mặt biển đã bị nổ bằng, hai người không còn dám nhàn nhã ngồi thuyền như khi đến, ngự kiếm bay một hơi hơn ngàn dặm.

Trình Tiềm rốt cuộc mới tìm được cơ hội mở miệng: “Thôi đợi kết việc này huynh hẵng trị đệ đi – huynh nói Đường Chẩn sẽ lập tức đi tìm Hàn Uyên chứ?”

Nghiêm Tranh Minh: “Khi mới vào Đại Tuyết Sơn bí cảnh, ta đã cảm thấy nguyên thần kiếm để lại cho Lý Quân lúc gần đi bị động tới. Ngươi cũng biết tên Lý Quân đó, chưa chết đến nơi thì hắn tuyệt không đụng vào những thứ bảo mệnh này… Rời khỏi vùng biển này, ta có thể cảm giác được đại khái phương hướng của nguyên thần kiếm kia, không thì đi với ta tìm thử xem?”

Trải qua một phen kích thích như vậy, Trình Tiềm tựa như năm đó vừa rời khỏi băng đàm, rốt cuộc dần dần tìm về sức sống mất đi.

“Thế phải tìm đến ngày tháng năm nào?” Trình Tiềm nói, “Huynh đâu thể như Đường Chẩn, chỉ cần có quỷ ảnh thì nguyên thần hắn có thể tùy thời từ chân trời chạy đến góc biển, chờ chúng ta ngự kiếm đuổi tới chỉ sợ mọi chuyện đã kết thúc rồi. Vả lại ta giết một đàn quỷ ảnh hắn còn có thể tạo ra lứa mới, vô dụng thôi.”

Nghiêm Tranh Minh: “Ý ngươi là chúng ta rút củi dưới đáy nồi, trực tiếp đi tìm Phệ Hồn đăng bản thể của hắn? Vậy ngươi có manh mối gì không?”

Trình Tiềm: “Đang nghĩ, đừng giục.”

“Từ từ, cẩn thận!” Nghiêm Tranh Minh đột nhiên không báo trước cho mộc kiếm xoay gấp trên không, giơ tay túm vai Trình Tiềm, Sương Nhẫn rít một tiếng chói tai, hai người đồng thời dừng lại.

Trình Tiềm nhìn theo ánh mắt y, chỉ thấy một quỷ ảnh xám xịt bay cách họ không xa, quỷ ảnh nâng trong tay một quầng sáng màu trắng ngà, lơ lửng ở không trung chờ họ.

Nghiêm Tranh Minh: “Đó là quỷ ảnh của Đường Chẩn à? Chờ ở đây, chẳng lẽ là muốn giúp chủ nhân xem thử hai ta chết chưa?”

Trình Tiềm không lên tiếng, theo quầng sáng kia ngự kiếm tiến lên.

Nghiêm Tranh Minh vội đuổi theo: “Chậm một chút, đám quỷ ảnh này tự nổ không nhẹ hơn tu sĩ bình thường tự bạo nguyên thần bao nhiêu đâu… Ồ, sao lại là gã?”

Trình Tiềm thần sắc nghiêm trọng: “Lục Lang?”

Quỷ ảnh này lại là thiếu niên Lục Lang vẫn đi theo Đường Chẩn!

Năm ấy Lục Lang bị Tưởng Bằng phụ thân gần chết, Trình Tiềm dùng chân nguyên mình cố định ba hồn bảy phách gã trong thân xác, phó thác Niên Đại Đại đưa Lục Lang đi cho Đường Chẩn tinh thông đạo hồn phách cứu mạng.

Đường Chẩn giữ lại mạng cho gã kéo dài hơi tàn, Lục Lang cảm niệm ân cứu mạng, vẫn đi theo bên cạnh, cẩn trọng hầu hạ hắn, làm đạo đồng của hắn, cho dù gã kỳ thực có cơ hội ở lại Phù Dao sơn như Niên Đại Đại-

Nghiêm Tranh Minh thất thanh nói: “Đứa trẻ này không phải là… Đường Chẩn điên rồ quá rồi!”

Trình Tiềm xé một mảnh vải trên người mình, lấy Sương Nhẫn làm đao, thoăn thoắt vẽ ra một tấm Thanh tâm phù tinh chuẩn, giơ tay vỗ vào ngực quỷ ảnh Lục Lang.

Thanh tâm phù này không thể đánh đồng với bán thành phẩm làm bậy làm bạ của Trình Tiềm trăm năm trước, chui vào thân thể Lục Lang, ánh mắt gã tức thì tỉnh táo hẳn, ngay cả sắc xám trên mặt cũng mất đi không ít, gã như tỉnh khỏi một cơn ác mộng, chăm chú nhìn Trình Tiềm một lát: “Trình tiền bối.”

Trình Tiềm nhanh chóng nói: “Ngay cả ngươi mà Đường Chẩn cũng không buông tha ư? Ngươi có biết Phệ Hồn đăng ở chỗ nào không? Hồn phách ngươi hẳn còn chưa bị luyện hóa hoàn toàn, nếu nhanh dẫn bọn ta đi, không chừng còn có thể tự do, kịp…”

Lục Lang cười khẽ: “Tiền bối, không còn kịp nữa rồi.”

Hai tay gã nâng quầng sáng, bạch quang kia như chim mỏi về tổ mà bay về phía Trình Tiềm, còn chưa tới gần Trình Tiềm đã cảm nhận được, đây là chân nguyên năm đó y đưa vào người Lục Lang.

Lục Lang nói: “Toàn nhờ cây đinh tiền bối đóng trên hồn phách ta, ta mới có thể trốn ra, cũng chính là nó dẫn ta tới nơi đây. Ta sợ không đợi được ngài, may mà ông trời thương xót, cho ta cầm cự đến bây giờ, đem nó vật quy nguyên chủ.”

Chân nguyên kia chui vào lòng bàn tay Trình Tiềm, đồng thời, hồn phách Lục Lang cũng tối và mỏng đi, trông như sắp hồn phi phách tán.

“Bản thể của cây đèn ấy giấu trong một khối Băng Tâm hỏa trên Phù Dao sơn, Băng Tâm hỏa năm đó Trình tiền bối lấy bị hắn chia làm đôi, một đem vào tuyết sơn, một để lại Phù Dao, Băng Tâm hỏa có thể ngăn cách tất cả thần thức, cho dù cả ngọn Phù Dao sơn đều ở trong tầm mắt Nghiêm chưởng môn, ngài cũng vị tất cảm giác được sự tồn tại của nó.”

Lục Lang nói xong câu này, cả người đã nhạt thành một hư ảnh, Trình Tiềm theo bản năng giơ tay túm lấy, lại chỉ quơ được không khí hàm chứa gió biển, thiếu niên kia vô thanh vô tức tiêu tan vào thiên địa, thành gió lốc bay đi không còn bóng dáng.

Hai người nhìn nhau, ngự kiếm như lưu tinh bay đến Phù Dao sơn.

“Ta còn phong sơn giúp hắn.” Nghiêm Tranh Minh nghĩ, “Thật đúng là hầu hạ đến nơi đến chốn.”

Hai người đi đến băng nguyên cực Bắc, lại lần nữa qua Huyền Vũ đường, kinh động đám chuông tung bay trên trời, song lần này không ai ra tra xét.

Huyền Vũ đường chiếm cứ cực Bắc tựa một bóng ma khổng lồ, tọa lạc trên vạn dặm tuyết trắng như vật chết, trầm tịch đến phảng phất không thấy bóng người, chỉ có một lá cờ Huyền Vũ rách nát cô lẻ bay trên trời, lạnh cứng lại.

Nghiêm Tranh Minh: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Trình Tiềm đảo qua, nói: “Biện Húc chết rồi.”

Trình Tiềm chưa dứt lời, đột nhiên rút Sương Nhẫn ra, một đạo “Vọng hải triều” từ không trung chém thẳng xuống Huyền Vũ đường. Một cỗ hắc khí xộc trời hung hãn lao lên, bị Sương Nhẫn chặt đứt ngang hông, vặn vẹo giãy giụa trên không, phảng phất phát ra một tiếng hét thảm, lập tức không cam tâm không tình nguyện mà tan thành mây khói.

Nghiêm Tranh Minh há hốc mồm: “Đây là tâm ma đã thành thực thể?”

Trình Tiềm: “Đệ đoán lão không phải bị Hàn Uyên giết thì là tự mình tẩu hỏa nhập ma làm chuyện ngu xuẩn… Tình huống nào cũng rất phiền toái.”

Trong băng thiên tuyết địa hai người cơ hồ hóa thành hai luồng lưu tinh.

Cùng lúc này, Đường Chẩn đã nhờ quỷ ảnh chuyển nguyên thần tới Thục Trung hít vào một hơi thật sâu, vảy rồng như đao thương bất nhập của ma long ngông cuồng dưới chưởng của hắn yếu ớt cực kỳ, giống như không chịu nổi một kích.

Trước mắt Đường Chẩn huyết sắc tràn ngập, nhất thời ngay cả tầm nhìn cũng mơ hồ.

Giờ khắc thấy máu này, tính toán vô cùng thận trọng trong lòng hắn đều tan thành khói bụi, Đường Chẩn có ảo giác mình đã nắm giữ quyền bính vô thượng, hắn cảm giác được sức mạnh không gì sánh kịp kia.

Đây là ma, trên trời dưới đất không đâu không thể qua lại, không có bất cứ quy tắc gì có thể ràng buộc hắn, chúng sinh phảng phất đều là sâu kiến phủ phục dưới chân hắn.

Hắn là kẻ tập hợp của quỷ đạo, tất cả quỷ ảnh đều là phân thần của hắn, một mình hắn là thiên quân vạn mã-

Lá kim liên bị hủy, không thể đợi lá kế tiếp sao?

Thế gian hiện giờ còn ai là đối thủ của hắn?

Trong lòng Đường Chẩn bành trướng vô hạn, rốt cuộc rơi vào bản năng của ma đạo, thấy máu, đừng nói Đường Chẩn, ngay cả Hàn Uyên, Đồng Như… đều không cách nào tự kiềm chế.

Ma long Hàn Uyên một thân huyết vụ, chịu hai phương trọng kích, lại không chịu lui về sau, Đường Chẩn từ trên cao nhìn xuống hắn nói: “Ngươi không cảm thấy mình thế này rất buồn cười sao? Quả của trăm vạn oan hồn hiện giờ ứng vào ta, thiên mệnh sở quy, cho dù ngươi chặn ở đây, cũng chỉ là phí công cầu chết mà thôi, hà tất chứ?”

Hàn Uyên dẫu tới nông nỗi này rồi vẫn có cái miệng tiện nhìn thấy người khác đắc ý là không vui, cười gằn nói: “Ta thường nghe danh môn chính phái người ta mở mồm ra là ‘thay trời hành đạo’, thỉnh thoảng nghe một chút đã cảm thấy rất thẹn thay họ, vạn vạn không ngờ trong đại thiên ma đạo ta cũng có loại dở hơi mở miệng ngậm miệng là thiên ý như Đường huynh, rốt cuộc thì ngươi về phe nào vậy?”

Cự trảo của Đường Chẩn đã cắm một nửa vào thân thể hắn, Hàn Uyên thở gấp mấy hơi, khó khăn giữ thân ma long, miệng vẫn không buông tha: “Ngươi… a… là mới tới à? Thế ta nên nói với ngươi một tiếng, làm tà ma ngoại đạo chúng ta, hở, hở ra là thiên thiên địa địa, sẽ bị chê cười!”

Đường Chẩn bất đắc dĩ nở nụ cười: “Ngươi thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”

Hàn Uyên gầm lên một tiếng, cả long thân căng đến cực hạn, máu thịt phảng phất sôi trào.

Hắn phát ra một tiếng gầm đau đớn, lại vẫn cắn răng nhịn xuống. Hắn đời này nhìn như thoải mái lên xuống, thực tế toàn nước chảy bèo trôi, không mảy may do mình.

Lúc nên xông lên, hắn lui bước, lúc nên nhịn xuống, hắn lại không nhịn được liều lĩnh xông lên.

Những năm qua, hắn hoặc lạc lối mà thống khổ đi tới, hoặc lạc lối mà thống khổ hối hận.

Có lẽ có người phải chết đến nơi mới biết bốn chữ “tiến thoái hợp lý”, cần ngộ tính và kiên trì lớn cỡ nào.

“Thiên đạo…” Hàn Uyên thì thào, “Phù Dao phái ta tự cổ đi nhân đạo, ông trời chó má này có liên quan gì tới chúng ta?”

Thủy Khanh bỗng nhiên biến thành đồng hạc, dũng cảm lao tới Đường Chẩn. Nàng mở miệng không biết nên xưng hô Đường Chẩn thế nào, kêu “vương bát đản” giống như mắng cả mình, kêu một tiếng “cha” lại cảm thấy người này không xứng.

Thế là nàng dứt khoát phun Tam muội chân hỏa, trực tiếp đốt quỷ ảnh trảo vào thân thể Hàn Uyên.

Lý Quân: “Thủy Khanh, muội cút về cho ta!”

Hàn Uyên cả giận nói: “Tránh ra, ân oán giữa ma đầu chúng ta, có chuyện gì của con sáo béo nhà ngươi!”

Thủy Khanh nức nở nói: “Huynh mới béo, cả họ nhà huynh béo!”

Đường Chẩn mặt không biểu cảm chuyển hướng sang Thủy Khanh, quỷ ảnh lại lần nữa ngưng tụ thành bàn tay đầy vẻ chết chóc, túm cánh Thủy Khanh.

Thủy Khanh trên không linh hoạt lướt tránh, liệt hỏa bao quanh, nàng như một con phượng hoàng xuyên hành, ngọn lửa nhảy nhót thiêu vô số quỷ ảnh vờn quanh, Thủy Khanh quát Đường Chẩn: “Ta không phải là kiếp nạn tắm máu sinh ra, rồi có một ngày ta phải thành yêu vương lợi hại nhất trên đời! Ta là do đồng hạc sinh, không có phụ thân!”

Khóe mắt Đường Chẩn phút chốc giật một cái, đại trảo do quỷ ảnh ngưng tụ thành chợt phân tán, lại thần không biết quỷ không hay một lần nữa ngưng kết phía sau Thủy Khanh.

Lý Quân: “Cẩn thận!”

Bàn tay khổng lồ nắm cái cổ nhỏ của đồng hạc, Thủy Khanh liều mạng giãy giụa, lông chim đỏ rực rào rào rơi xuống, Đường Chẩn nhìn vào mắt, trên khuôn mặt lạnh lùng tích tắc thoáng qua sự do dự, song lập tức lại bị sát ý lạnh băng che giấu.

Đúng lúc này, một con chim tạp mao không biết giống gì không sợ chết lao tới, há miệng phun ra một tấm mộc bài, móc trên người Thủy Khanh, mộc bài nháy mắt bùng ra một luồng bạch quang chói mắt, bắn Đường Chẩn đi – chính là khôi lỗi phù kia, hai trăm năm trước Đường Chẩn tự tay vẽ, yêu hậu đến chết không nỡ dùng, hiện giờ lại chuyển hướng về phía nguyên chủ của nó.

Con chim tạp mao phạch phạch bay qua, chiêm chiếp kêu: “Trứng, trứng vương hậu, mau, mau chạy… Hự!”

Nó bị một cái dùi do quỷ ảnh hóa thành ghim ngay ngực cắm xuống đất, thảm thương giãy giụa vài cái, chết ngắc.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here