Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 105

0
61

Chương 105

“Không thể nào…” Đồng tử Đường Chẩn đột nhiên co vào, hắn bỗng nhớ tới điều gì đó, “Không đúng, làm sao ngươi thoát khỏi họa hồn được?”

Trình Tiềm nở nụ cười không tiếng, trong nụ cười ấy có ẩn ý không nói ra lời, như là trên phủ một tầng tang thương xa lạ, phía dưới cất giấu ý nan bình mà y cố gắng kiềm chế.

Nghiêm Tranh Minh giật mình, chưa kịp phản ứng thì dưới chân liền lắc lư dữ dội – đúng rồi, kim liên hoa rụng lá sinh, lá đã bị hái, đại tuyết sơn đương nhiên sẽ sụp đổ.

“Chẳng trách,” Trình Tiềm nắm lá cây nho nhỏ kia, thấp giọng nói: “Nếu tới là ma tu, thế chiếc lá kia chỉ nhận Vạn Ma Chi Tông nhỉ? Khó trách Vạn Ma Chi Tông còn gọi là ‘Bắc Minh quân’, thì ra còn có một tầng ý nghĩa như vậy. Đường Chẩn, ngươi có từng nghe nói qua có tiền lệ ma tu thành công phi thăng không?”

Trên mặt Đường Chẩn là nụ cười kiêu căng lại mỉa mai, nói: “Tiểu hữu, mọi sự do người.”

Chỉ có khi hắn nói câu này, còn mang máng là dáng điệu khi cáo biệt Đồng Như dưới Phù Dao sơn hơn hai trăm năm trước.

Trình Tiềm lẳng lặng nhìn hắn, phẫn nộ và lạnh lẽo trên mặt y đều dần dần rút đi, một chút tự giễu và bi ai không hiện rõ trồi lên, y như đang nhìn Đường Chẩn, lại giống như xuyên qua Đường Chẩn nhìn cái gì khác.

Ánh mắt tiêu điều, lại tựa hồ là thương hại.

Bình thường chỉ cần Trình Tiềm chau mày là Nghiêm Tranh Minh đều biết y muốn gì, lúc này không biết có phải ảo giác hay không, mà cứ có cảm giác mình nhìn thấy một chút sống không lưu luyến từ trong ánh mắt này của Trình Tiềm.

Trình Tiềm hờ hững nhón lá kim liên, không hề thương tiếc dùng ngón tay ép chiếc lá chưa mở phải xòe ra.

Sắc mặt Đường Chẩn rốt cuộc thay đổi, hắn không duy trì được phong độ thong dong nữa, trong đôi mắt toát ra huyết khí đặc biệt của ma tu, đỏ rực, trông khá dữ tợn.

Đường Chẩn: “Chờ đã, ngươi muốn làm gì?”

Trình Tiềm nhàn nhạt nói: “Trên đời này bao nhiêu vô trung sinh hữu, đều do đám các ngươi si tâm vọng tưởng.”

Đường Chẩn: “Không, ngươi không thể…”

Trình Tiềm đột nhiên không hề báo trước nắm tay lại, hoàn toàn chẳng mảy may tiếc rẻ, lá kim liên yếu ớt kia lập tức nát bét trong tay y.

Đường Chẩn khó lòng tin nổi ngây người một lúc lâu, thình lình phát ra một tiếng kêu thảm thiết không giống người, cơ hồ phát cuồng mà lao tới y.

Hắn không phí tâm che lấp ma khí ngút trời nữa, cả người hóa thành một đám hắc vụ.

Kỳ thực Nghiêm Tranh Minh cũng rất muốn thét lên thảm thiết, đó là lá kim liên của đại tuyết sơn, nhân gian chí bảo bao nhiêu người ngay cả nghe cũng chưa nghe qua, con mẹ nó giá bao nhiêu tiền chứ!

Tên bại gia Trình Tiềm này lại đi bóp nát nó!

Mấy tên không cần nuôi gia đình này quả thực quá vô tâm!

Song bên cạnh là bí cảnh đang không ngừng sụp đổ, trước mặt còn có một đại ma đầu chưa rõ nông sâu, Trình Tiềm vô luận là thân thể hay trạng thái tinh thần tựa hồ đều cực không ổn định, Nghiêm Tranh Minh dù rằng rất muốn cho y đi quỳ bàn chà một tháng, lúc này cũng không còn lựa chọn khác, đành phải kéo Trình Tiềm ra phía sau, rút kiếm nghênh Đường Chẩn.

Sâu trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh truyền đến một tiếng nổ lớn, nơi xa, tầng băng khổng lồ bắt đầu nứt ra từng dải.

Đường Chẩn kia nào còn dáng vẻ phiên phiên quân tử, hai mắt hắn đỏ đến cơ hồ nhỏ máu, trên mặt hắc khí lượn lờ, rõ ràng là ma khí quấn thân đã lâu.

Nhưng vừa mới giao thủ, tay cầm kiếm của Nghiêm Tranh Minh liền bị hắn chấn tê, y không khỏi hoảng sợ – Hàn Uyên mãi không có tư cách vấn đỉnh Bắc Minh, rốt cuộc là vì hắn không có cơ hội thắng Bắc Minh quân nhiệm trước, hay bởi vì có Đường Chẩn?

Mà đây còn không phải là chân thân của hắn ta, chỉ là một quỷ ảnh!

Mấy quỷ ảnh khác không biết từ chỗ nào chui ra, trên người còn bám vụn băng của Tuyết Sơn bí cảnh, chỉnh tề xếp phía sau Đường Chẩn.

Nghiêm Tranh Minh không dám khinh suất, bấm thủ quyết, khí tràng của mộc kiếm bản nguyên toàn khai, kiếm khí mạnh mẽ ngó lơ băng tầng không ngừng rơi xuống xung quanh, từng bước ép sát Đường Chẩn.

Đúng lúc này, Sương Nhẫn v*t một tiếng ra khỏi vỏ, hàn khí trong cả Đại Tuyết Sơn bí cảnh phảng phất đều bị Sương Nhẫn giảo lên. Trình Tiềm nhân lúc Nghiêm Tranh Minh giữ chân Đường Chẩn, tựa quỷ mị lắc mình mà qua, bóng kiếm quỷ quyệt, một kiếm “U vi” phảng phất vô khổng bất nhập, chém ngang eo mấy quỷ ảnh phía sau Đường Chẩn.

“Tiểu quỷ, các ngươi bức người quá đáng rồi.” Mặt Đường Chẩn dữ tợn lên, bố trí trăm năm bị Trình Tiềm một chưởng phá tan, Đường Chẩn cơ hồ đã điên rồi, di chứng nguyên thần nhốt lâu dài với Phệ Hồn đăng không hề bị kìm hãm bộc phát ra, “Ngươi thực sự cho rằng tảng đá Muốn Sao Được Vậy trên Phù Dao sơn kia là bày cho đẹp à?”

Hắn phẩy tay áo đánh vào gió kiếm của Nghiêm Tranh Minh, ma khí bị kiếm khí xé ra như thêm một rìa sắc lẻm: “Chỉ bằng các ngươi, cũng giết được ta sao?”

Đường Chẩn phá lên cười: “Lá kim liên bị ngươi hủy, ta còn có thể chờ lá kế tiếp, nhưng các ngươi còn chờ được không?”

Đây là ý gì? Trong lòng Nghiêm Tranh Minh suy nghĩ nhanh chóng, còn chưa kịp rõ, ngay sau đó, quỷ ảnh bị Đường Chẩn phụ thân đột nhiên nứt toác ra không hề báo trước, uy lực lại không thua gì tu sĩ bình thường tự bạo nguyên thần.

Hắn chạy rồi!

Đại Tuyết Sơn bí cảnh lắc lư chực đổ triệt để sụp xuống, sóng biển như trời sập đất nứt xô vào bí cảnh vỡ vụn, quỷ ảnh Đường Chẩn trước mắt tan rã trong dòng nước Bắc Minh, Nghiêm Tranh Minh chỉ kịp kéo Trình Tiềm lại, miễn cưỡng dùng một đạo chân nguyên hộ thể ngăn cách ra, liền bị chôn vùi dưới dòng nước Bắc Minh.

Nước biển ma tính nhất thế gian này áp lực mạnh đến không thể chịu nổi, Nghiêm Tranh Minh tức thở, chớp mắt có ảo giác mình bị chôn sống, trừ Trình Tiềm bị y giữ chặt ra, Nghiêm Tranh Minh phảng phất cắt đứt liên hệ với hết thảy xung quanh, ngay cả nguyên thần chi kiếm ngoại phóng cũng không cảm nhận được.

Người ở dưới nước lại không nổi lên, áp lực không gì sánh bằng của nước biển như một bàn tay giãy không thoát, đẩy họ xuống đáy Bắc Minh.

Cùng lúc đó, Lý Quân cách ngàn dặm chỉ cảm thấy nguyên thần chi kiếm trên tay nhẹ hẫng, kiếm khí sáng rực kia lóe lóe rồi lập tức tối đi, như bị mất liên hệ với chủ nhân.

Lý Quân thoạt tiên ngẩn ra, sau đó sắc mặt đột nhiên trắng bệch: “Đại sư huynh đã xảy ra chuyện!”

Thủy Khanh vẫn chưa định thần lại từ lông chim xám xịt trên tay, kinh hãi nói: “Nhị sư huynh, huynh nói gì, đừng dọa người ta!”

Lý Quân vừa nãy còn mồm mép tép nhảy nháy mắt nói năng lại hơi lộn xộn: “Nguyên thần chi kiếm này… là y để lại cho ta, ta cảm giác được, liên hệ đột nhiên đứt…”

Không trung vang lên tiếng nổ sập chói tai cắt ngang, Lý Quân giật mình ngẩng đầu lên, thấy Hàn Uyên và Tưởng Bằng đồng thời dừng tay tách ra, bên ngoài những người đó bày trận đã thành, nhìn đặc biệt quen mắt – lại giống hệt Trảm Ma trận dưới Thái Âm sơn!

Trên trời mây đen vần vũ, các đệ tử Bạch Hổ sơn trang chưa từng thấy trận thế này, nhao nhao kinh nghi lui về sau, tiếp đó một đao ảnh khổng lồ từ trên không hạ xuống, chỉ thẳng Hàn Uyên. Hàn Uyên không né không tránh, ngửa đầu nhìn ánh đao trong tầng mây, trên mặt lộ ra nụ cười gằn, lập tức phi thân nghênh đón.

“Không thích hợp!” Lý Quân cổ họng khô khốc mà thầm nghĩ, “Biện Húc không biết Thiên Diễn xứ từng dùng Trảm Ma trận với Hàn Uyên sao? Lão thực sự già cả hồ đồ rồi à? Sao lại giở trò cũ trên việc này?”

Tưởng Bằng chợt không còn đối thủ, ngẩng đầu nhìn về không trung đao quang kiếm ảnh kia, không biết vì sao mà không thừa thắng xông lên.

Chỉ nghe một tiếng vang giòn, trảm ma đao mây đen ngưng tụ thành đối đầu ma long, đao phong tứ dật, đỉnh núi gần hai người họ chớp mắt bị san bằng, sấm gió vần vũ, vảy trên người ma long tóe hỏa hoa li ti, kéo dài ra, như một chuỗi pháo hoa dưới đao phong.

Hàn Uyên đứng trên mây cười nói: “Trên đời chỗ có thể khiến nguyên thần chi kiếm và chủ nhân mất đi liên hệ không chỉ có một, không chừng đại sư huynh ngươi chui vào hang chuột nào rồi, Lý Quân, ngươi cần gì làm to chuyện?”‘

Lý Quân nhướng mày, nhạy bén nghe ra điều gì đó từ lời hắn nói.

“Tai họa di ngàn năm, trên đời này ai tai họa được hơn y?” Hàn Uyên nói, “Ta thấy ngươi không cần lo bò trắng răng đâu.”

Lý Quân ngẩng đầu lên, đao quang kiếm ảnh làm hắn không mở được mắt. Hắn muốn hỏi ma long quay cuồng trên trời, giọng điệu chắc chắn như vậy, rốt cuộc chỉ là an ủi mình, hay thật sự đã nhìn thấy dấu vết gì trong Tam Sinh bí cảnh rồi?

Ngày ấy ở ngoài Thập Phương đài, Hàn Uyên rốt cuộc đã nhìn thấy gì trong Tam Sinh bí cảnh?

Song không cho hắn mở miệng, một vòng ngoài Trảm Ma trận, các lá cờ khổng lồ của Huyền Vũ đường đón gió bay phần phật, chỗ mắt trận, đoàn người lấy Biện Húc làm đầu đi thẳng tới.

Phệ Hồn đăng Tưởng Bằng vốn điên điên khùng khùng như đột nhiên đổi người khác. Hắn trầm tĩnh đứng ở đó, khuôn mặt gầy gò bị ánh đao trong Trảm Ma trận chiếu rọi chợt sáng chợt tối, thì thào: “Ôi, Huyền Vũ đường chủ này – lòng dạ như vậy, khó trách từng này tuổi mà ‘thế’ của thiên hạ lại không chịu rơi xuống đầu lão.”

Ma long vác trên vai trường đao của Trảm Ma trận, hơi nheo mắt nhìn hướng Biện Húc.

Trưởng lão Bạch Hổ sơn trang không đợi hắn nói đã dẫn đầu nhảy ra xông pha, chỉ mũi Biện Húc mắng: “Ngươi có ý gì? Đường đường Huyền Vũ đường lại đi đầu lật lọng, ta thấy ngươi còn không bằng đám ma đầu quần áo rách rưới kia!”

Ma long trên trời nghe công kích địch hữu bất phân này, phẫn nộ phun một hơi.

Biện Húc lạnh lùng nói: “Đó là thề ước của Bạch Hổ sơn trang các ngươi với Phù Dao phái họ, ta chưa hề đồng ý. Quý sơn trang lật mặt như lật sách, Thượng trang chủ vừa biết thọ số mình sắp tận, lập tức tìm một chỗ dựa vững chắc cho chư vị, đúng là cúc cung tận tụy với sơn trang… Sao không thấy Nghiêm chưởng môn chỗ dựa của các ngươi?”

Trưởng lão Bạch Hổ sơn trang giậm chân nói: “Ngươi quả nhiên tẩu hỏa nhập ma rồi!”

Biện Húc sắc mặt bình tĩnh: “Độc tử của ta chết, bản thân ta tâm cảnh đình trệ, tu vi cả đời không thể tiến thêm một bước, thọ số trước mắt chẳng qua một hai mươi năm, đây cũng là đường đường Tứ Thánh… Hiện giờ ta chẳng còn gì nữa, thì còn sợ cái gì?”

Hàn Uyên trên không trung hóa thành hình người khoanh tay trước ngực, hơi hạ xuống: “Trách ta à?”

Trưởng lão hằm hằm nhìn gậy chọc cứt ma long này, tiếp tục nói: “Giết người vốn nên đền mạng, Biện huynh, ma long này thiên đao vạn quả cũng không chuộc được tội, nhưng loạn cục Nam Cương trước mắt còn cần hắn dọn, Huyền Vũ đường xưa nay trời quang trăng sáng, cho dù vì phúc lợi thương sinh…”

“Phúc lợi thương sinh…” Biện Húc cười nhạt, “Lúc ngươi giết hại con ta, vì sao không nghĩ Huyền Vũ đường cũng là chúa tể một phương, vì sao không nói phúc lợi của ai?”

Bạch Hổ trưởng lão nhất thời á khẩu.

Biện Húc không cho ông ta cơ hội mở miệng nữa, lạnh lùng nói: “Giết ma long rồi, ta sẽ tự mình xử lý đám ma tu này!”

Nói đoạn, không đợi ai, lão hoành kiếm xông vào Trảm Ma trận, lao tới Hàn Uyên, Hàn Uyên dĩ nhiên không phải tay vừa, nhưng mới định đánh trả thì huyết thệ ấn trên mu bàn tay lại lóe lên, không trung mây đen bắt đầu vần vũ như cảnh cáo, Trảm Ma trận rục rịch.

Hàn Uyên mắng thầm một tiếng, từ trên không nhảy xuống, chúng nhân Bạch Hổ sơn trang lập tức nghênh lên, sự tỉnh táo mới nãy lóe qua trên mặt Tưởng Bằng một lần nữa không còn sót lại chút gì, giống như ai ngắn ngủi bám lên người hắn, lúc này lại bay đi rồi. Tưởng Bằng hú lên quái dị, trong mắt lại lần nữa chỉ có hai chữ “Bắc Minh”, ngàn vạn quỷ ảnh theo hắn cùng cản đường Hàn Uyên.

Chính đạo và chính đạo, ma đạo và ma đạo, cực kỳ hỗn loạn mà lao vào đánh nhau, cũng chẳng phân rõ ai là ai.

Đúng lúc này, bốn phía đột nhiên truyền đến một tiếng gió rít rất nhỏ, xung quanh Trảm Ma trận tựa hồ có cái gì nhanh chóng lóe qua, hơi không chú ý liền bị sự huyên náo che lấp. Nhưng người khác không nghe thấy, Thủy Khanh lại nghe thấy, tuy hoàn toàn không biết đó là cái gì, lông nàng vẫn xù lên theo bản năng.

Thủy Khanh mở to hai mắt, nhìn thấy Hàn Uyên nóng tính không nhịn được nữa, liều mạng chịu một đạo thiên lôi phản phệ, một chưởng đánh bay Biện Húc già nua.

Biện Húc bị đại ma nổi giận đánh một chưởng văng hơn mười trượng, đương trường hộc máu. Nhưng chuyện quỷ dị đã xảy ra, huyết thệ ấn trên tay Hàn Uyên lại không phản phệ.

Điều này… có nghĩa là gì?

Chẳng lẽ chỉ ít hôm Biện Húc đã tẩu hỏa nhập ma, không được huyết thệ bảo hộ nữa?

Hàn Uyên thoạt tiên sửng sốt, lập tức kinh nghi bất định ngẩng đầu lên nhìn Biện Húc: “Ngươi đã làm gì?”

Biện Húc chậm rãi lau sạch khóe miệng, khuôn mặt khô quắt đi bằng tốc độ mắt thường thấy được, nếp nhăn chi chít khóe mắt đuôi mày, giống như có một thanh đao vô hình rạch lung tung trên mặt lão, trong mắt lão hiện lên huyết quang, một vòng phù chú quỷ dị như đồ đằng bay quanh người.

“Đó là thứ gì?” Trưởng lão Bạch Hổ sơn trang thì thào hỏi.

Hàn Uyên không lên tiếng, nắm chặt trọng kiếm trong tay.

Ngay sau đó, chỉ thấy Biện Húc kia đột nhiên dang hai tay giơ lên, mái tóc hoa râm như hoa tàn rơi xuống thành dải, giọng khàn khàn như tiếng than của đỗ quyên, ngửa mặt lên trời gào to: “Hoàng thiên-“

Hai chữ này vừa ra, Lý Quân liền dựng thẳng lông tơ: “Lão muốn hiến tế?”

Hiến tế là một trong các chú thuật âm độc nhất, phàm nhân dùng thuật hiến tế cũng có thể giết người vô hình, lực nguyền rủa nhiều thế hệ truyền lại, huống chi Biện Húc một trong Tứ Thánh ngày xưa.

Thuật này vừa thành, thì thân thể tóc da, ba hồn bảy phách lão, hậu bối con cháu, cơ nghiệp cả đời đều không còn sót lại chút gì.

Bạch Hổ trưởng lão khó mà hiểu nổi quát: “Chỉ vì quy nhi tử không nên thân kia mà lão phải hiến tế? Có đến mức ấy không!”

Không…

Tu sĩ thọ mệnh đủ dài, con cái thân duyên mỏng, chỉ cần muốn, chẳng lẽ không thể đẻ thêm? Đường đường Huyền Vũ đường chủ, sẽ có vô số người sẵn lòng ủy thân cho lão.

Lão là vì Huyền Vũ đường năm xưa vinh quang một thời, mà nay mặt trời sắp lặn.

Đã từng, lệnh của Biện Húc lão nói ra, ai mà không kính ngưỡng, nhưng giờ đây ngay cả con ruột bị giết cũng không thể nào đòi lại công bằng mà lão muốn.

Lão bị vây sống giữa quá khứ và hiện tại, bị suy tàn của thịnh cực mà suy đè chết bên trong.

Người Biện Húc thống hận nhất, thật sự là Hàn Uyên có thù giết con với lão sao?

Hay Hàn Uyên chỉ là một cái cớ?

Hiện giờ những điều này đều đã không đường khảo chứng.

Hàn Uyên quyết đoán lao tới muốn cắt ngang Biện Húc trước khi lão hiến tế thi pháp hoàn thành.

Lúc này, một bóng đen chợt lao ra, Tưởng Bằng trong Phệ Hồn đăng kia chui ra cản đường Hàn Uyên, trong thoáng chốc, hắc long trọng kiếm đã liên tiếp đụng ba bốn lần với quỷ ảnh.

Sắc mặt Hàn Uyên chợt thay đổi, hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía Tưởng Bằng: “Ngươi không phải Tưởng Bằng, ngươi là ai!”

Trên mặt Tưởng Bằng lộ ra một nụ cười mỉm cổ quái.

“Ta là ai?” “Tưởng Bằng” cười nói, “Có đánh chết ngươi cũng không đoán ra đâu-“

Biện Húc không hề bị họ ảnh hưởng, làm tư thế quỳ bái: “Hậu thổ!”

Lý Quân: “Ngây ra cả làm gì, ngăn lão lại!”

Nguyên thần chi kiếm của Du Lương thình lình tụ lại lao đến Biện Húc, lông ma tước Thủy Khanh cầm trong tay triệt để xám đi, nàng cắn răng một cái, hiện ra thân đồng hạc, cuốn theo Tam muội chân hỏa, lao tới đàn quỷ ảnh kia mở đường thay kiếm quang.

“Tưởng Bằng” nở nụ cười trầm trầm, khiến lông tơ Hàn Uyên dựng ngược.

Hàn Uyên ngăn Thủy Khanh lại, chuẩn xác nắm cái cổ dài của đồng hạc ném ra sau mình, ngay sau đó, không trung vang một tiếng nổ, một quỷ ảnh đột nhiên tự nổ, năm sáu đệ tử Bạch Hổ sơn trang xung quanh không kịp tránh né chớp mắt bị nổ tan xác.

“Tưởng Bằng” mỉm cười ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Uyên, làm khẩu hình “Ầm”.

Hàn Uyên hóa thành ma long, ma khí vốn khiến người ta nghe tiếng sợ vỡ mật gấp gáp hình thành một tầng bảo vệ, che chở mọi người bên trong.

Ngay sau đó, quỷ ảnh trên không liên tiếp tự nổ, như tiếng sấm, lại sắc bén hơn nhiều đao quang kiếm ảnh trong Trảm Ma trận gà mờ, chẳng qua giây lát, Hàn Uyên lại khó có thể giữ hình thái ma long, như con diều đứt dây khôi phục hình người, từ trên trời rơi xuống.

Trên bàn long bào của hắn máu tươi đầm đìa, lần này thực sự thành “quần áo rách rưới” như lời Bạch Hổ trưởng lão rồi.

Hàn Uyên sắc mặt âm trầm hất tay Thủy Khanh muốn đỡ hắn, miễn cưỡng dùng trọng kiếm chống đỡ thân thể mình đứng thẳng.

Thục Trung thập vạn đại sơn đột nhiên cùng xao động bất an, Biện Húc kia điên cuồng lên tới giữa trời, cao giọng nói: “Huyết khu-“

Cái xác già nua của lão nổ tung như một cái túi thủng, cả người biến thành một bộ xương khô máu thịt bấy nhầy, lộ ra cơ thịt đỏ tươi và xương trắng ơn ởn, như một huyết thi bị lột da sống vậy.

Mà lão vẫn vô tri vô giác: “Nguyên thần-“

Thi thể còn sót lại máu thịt cũng nổ tung, không trung một quang cầu như tử phủ tu sĩ xoay chầm chậm, nguyên thần Biện Húc ngồi trong đó, toàn thân bọc huyết khí dày đặc.

Biện Húc không cách nào dùng miệng nói nữa, tiếng gầm như tiếng chuông từ trong nội phủ phơi trần trên không bùng ra: “Ba hồn bảy phách!”

Lời này dứt, hiến tế đã thành, hư ảnh Phệ Hồn đăng trên trời thình lình biến mất, hàng đàn quỷ ảnh đột nhiên như yến bị nhốt bay tứ tán, nội phủ Biện Húc treo trên không co thành một điểm, sau đó nổ tung.

Khi Cố Nham Tuyết chết, Đông Hải rung chuyển một ngày một đêm, Biện Húc sinh tiền trong Tứ Thánh không có tiếng tăm gì, mà sau khi chết động địa kinh thiên hơn bất cứ ai.

Cả đất Thục lấy nơi này làm trung tâm, chấn động không nhìn thấy lan ra tứ phương bằng tốc độ cực nhanh.

Núi đang lở, chim thú trùng ngư hoàn toàn không có thời gian chạy trốn, thôn xóm trên núi phảng phất bốc hơi khỏi nhân gian, chìm từng dải vào bóng tối vô biên, oan hồn mới sôi lên khắp nơi, chân trời ảo ảnh Phệ Hồn đăng chợt ẩn chợt hiện, như nghênh đón một bữa thịnh yến.

Nhân gian không thấy nhật nguyệt, như chỉ còn lại một ngọn đèn tà ma chen chúc, cuồn cuộn không ngừng mà hút u hồn tứ phương.

Đồng tử Hàn Uyên co mạnh lại.

Hắn không cách nào phủ nhận việc mình lạm sát, bên ngoài Chu Tước tháp vô số tu sĩ chết trên tay hắn, Hàn Uyên hiểu, cho dù lúc này hắn tan xương nát thịt cũng là đáng tội.

Tu sĩ gieo nhân được quả, nhưng vì sao phàm nhân ở nơi đây phải gặp tai bay vạ gió như thế?

Những khuôn mặt bị hút vào Phệ Hồn đăng lần lượt lướt qua trước mắt hắn, đồng tử Hàn Uyên cơ hồ co thành một điểm rất nhỏ.

Nhân năm đó Đồng Như gieo, rốt cuộc ứng với một phương thức khốc liệt như vậy.

Tưởng Bằng vốn ngăn cản Hàn Uyên giơ hai tay, nở nụ cười phảng phất như nguyện, hắn đắm chìm trong giết chóc không cách nào tả rõ, dang hai tay mặc cho cấm thuật của Biện Húc nghiền qua người.

Thân thể Tưởng Bằng như cái xác không hồn mà tan tành, lộ ra cái bóng tựa u linh, cùng tồn tại với Phệ Hồn đăng.

Thủy Khanh che miệng, nhận ra u linh kia là ai.

Một khắc sau, cấm thuật quay cuồng đã nghiền áp tới, Hàn Uyên bất chấp tất cả đẩy Thủy Khanh ra xa. Sau đó hắn một lần nữa hóa thành long thân, thét dài, thân thể kéo ra lưng núi và tường thành dài hàng trăm vạn dặm, xoay một vòng lớn tại chỗ, thu đuôi nối liền, toan dùng thân xác máu thịt ngăn cản cấm thuật Biện Húc lưu lại.

Ánh mắt Đường Chẩn trong Phệ Hồn đăng cùng Hàn Uyên gặp nhau, Đường Chẩn cười nhẹ lắc đầu.

Sau đó hắn giơ tay làm trảo, một lợi trảo do quỷ ảnh tạo thành từ trên không phóng xuống cắm thẳng vào thân thể ma long.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here