Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 104

0
83

Chương 104

Trong mắt Trình Tiềm lóe qua kim quang còn sót lại, y tựa hồ từ trong đau đớn cùng cực định thần lại, bất thình lình túm lấy bàn tay Nghiêm Tranh Minh đang giơ ra.

Toàn thân y vẫn đang run rẩy không ngừng, vùng chân mày trừ đau đớn ra còn có vẻ ưu sầu không nói nên lời.

Trình Tiềm nhắm mắt, ngay sau đó, Sương Nhẫn Nghiêm Tranh Minh đeo sau lưng giúp y chợt lao ra khỏi vỏ, vẽ một hình quạt khổng lồ trên không, chẳng chút nương tay mà giáng tới hoa linh bên kia.

Trong tích tắc, hoa linh vốn định né tránh, nhưng góc độ của Sương Nhẫn kia cực kỳ quỷ quyệt, nếu hắn né tránh thì kiếm khí nhất định sẽ lan đến kim liên.

Hoa linh không thể tránh né, quát to một tiếng, chân nguyên cổ quái ngoài lạnh trong nóng lấy hắn làm trung tâm, nháy mắt kết nên một thành chắn.

Thành chắn này không biết là công pháp hay pháp bảo gì, ngay cả gió dữ trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh cũng chịu được, đối đầu trực diện với gió kiếm của Sương Nhẫn, tạo thành một tiếng nổ động địa kinh thiên, bồng bềnh sâu trong Bắc Minh.

Đại tuyết sơn phát ra tiếng “kẽo kẹt” không chịu nổi, gió dữ vốn đã lắng xuống lại lần nữa bất an cuộn lên.

Nhìn lại thì thấy phía dưới kim liên hoa kia nào có lá gì, rõ ràng là trụi lủi mà!

Vậy mà là chướng nhãn pháp.

Sương Nhẫn lắc lư bay đi, bị Trình Tiềm chụp vào tay.

Đồng thời, hoa linh lui vài bước liền, cái bóng vốn xám trắng lắc lư như không ổn định.

Biến cố này diễn ra quá nhanh, quả thực khiến người ta ứng tiếp không xuể, Nghiêm Tranh Minh và hoa linh kia cơ hồ đồng thời mở miệng.

Nghiêm Tranh Minh kinh nghi bất định hỏi: “Tiểu Tiềm, ngươi làm gì vậy?”

Hoa linh phẫn nộ gào lên: “Ngươi điên rồi à, kim liên này là tâm của Bắc Minh đó!”

“Tâm của Bắc Minh… thì liên quan gì tới ta?” Trình Tiềm khàn khàn nói khẽ, sắc mặt y không thấy mảy may khá hơn ban nãy, ánh mắt như mực nhìn chằm chằm bóng dáng lờ mờ của hoa linh kia, mặt trầm như nước, “Đừng làm bộ nữa, Băng Tâm hỏa trong tay ngươi còn do ta tự tay đào lên ở Chiêu Dương thành mà.”

Khoan đã… Băng Tâm hỏa?

Nghiêm Tranh Minh: “Ý ngươi là… Hắn là Đường Chẩn?”

Hai chữ “Đường Chẩn” vừa nói ra, mu bàn tay Trình Tiềm nắm Sương Nhẫn lồi gân xanh, mũi kiếm khẽ sượt qua mặt đất, phát ra tiếng ma sát ghê răng.

Nghiêm Tranh Minh đầu to gấp đôi, hỏi: “Ngươi rốt cuộc có chuyện gì thế? Khi nãy là họa hồn sao?”

“Nhờ họa hồn Đường chân nhân ban cho, nhưng hiện tại đã giải rồi,” Trình Tiềm chuyển hướng sang, khi ánh mắt lạnh lẽo sâu thẳm dừng ở Nghiêm Tranh Minh, cuối cùng nhu hòa hơn, y nhìn Nghiêm Tranh Minh một cái thật sâu, bỗng nói khẽ, “Sư huynh, đa tạ.”

Trong một ánh mắt này như có thiên ngôn vạn ngữ, Nghiêm Tranh Minh hoàn toàn không hiểu gì cả, theo bản năng xua tay nói: “Không… Không cần tạ, từ từ, mấy cái lộn xộn gì vậy! Ngươi nói con thiêu thân này chính là Đường Chẩn, hắn còn hạ họa hồn cho ngươi?”

“Thân thể hắn chân chính là Phệ Hồn đăng, đệ đoán hắn chỉ là nguyên thần mượn thân xác quỷ ảnh đông trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh mà hành động.” Trình Tiềm thong thả quay sang “hoa linh”, thấp giọng nói, “Chỉ có chủ nhân chân chính của Phệ Hồn đăng, mới có thể đưa thần thức mình vào đám quỷ ảnh vô hạn trong Phệ Hồn đăng, phải không, Đường huynh?”

Y đã nói đến mức này, “hoa linh” kia im lặng chốc lát, bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, chậm rãi hiện hình trên không.

Trong sương trắng thoạt đầu hiện ra một hình tượng thiếu nữ đầy vẻ chết chóc, nhìn sắc mặt và ánh mắt dại ra kia thừa biết là một quỷ ảnh. Rồi lập tức quỷ ảnh dần dần dài ra, ngũ quan từ từ vặn vẹo biến hóa, như một đống bùn, qua nhiều lần thay đổi, sau cùng thành một Đường Chẩn.

Đường Chẩn bị y vạch trần trước mặt, cơ hồ thất bại trong gang tấc, song lòng dạ hắn cực thâm sâu, vẫn chưa để ảo não hiển lộ trên mặt, chắp tay cười nói: “Cái gọi là quỷ đạo, vốn chính là đạo hồn phách, nếu người tu quỷ đạo chỉ có thể chỉ huy một đám quỷ ảnh đi cắn xé địch nhân, thế nuôi quỷ ảnh có khác gì nuôi chó? Không khỏi quá thấp kém.”

Nghiêm Tranh Minh chần chừ giây lát, hỏi: “Ngươi là Phệ Hồn đăng, thế Tưởng Bằng là cái gì?”

Đường Chẩn nhìn lướt qua kim liên trụi lủi không lá kia, thong thả nhẹ nhàng nói: “Cũng được, tán gẫu với các ngươi cũng không sao. Tưởng Bằng là một quỷ ảnh, quỷ đạo bác đại tinh thâm, hồn phách và nguyên thần có thể luyện hóa, chẳng lẽ thân xác lại không thể? Thế nhân không khỏi quá câu nệ rồi.”

Nghiêm Tranh Minh kinh ngạc hỏi: “Ngươi luyện cả người lẫn hồn Tưởng Bằng?”

Đường Chẩn cười nói: “Cái này thì không hề. Chắc Nghiêm chưởng môn cũng từng nghe qua, quỷ đạo là một loại ma đạo, đều không thể tự tay dính máu, nếu không tất trở thành nô lệ của sát ý. Ta chẳng qua trên đường hắn đi du lịch, nhờ quan hệ quen biết cũ tiếp cận, dẫn dụ hắn, đẩy thuyền theo sóng một phen thôi. Tưởng Bằng là tự nguyện bị Phệ Hồn đăng luyện hóa, hơn nữa đến bây giờ hắn còn cho là mình đã khống chế Phệ Hồn đăng.”

Trình Tiềm lạnh lùng nói: “Hàn Uyên nói rằng, năm đó Thiên Diễn xứ trăm phương ngàn kế cho Tưởng Bằng một bộ gọi là công pháp quỷ tu, lại lập kế để hắn bị dẫn vào Phệ Hồn đăng, trở thành quỷ tu… Lúc ấy nghe ta đã cảm thấy kỳ quái, kẻ mắt cao hơn đầu như Tam vương gia sao lại coi trọng tư chất của Tưởng Bằng, thì ra là ngươi.”

Cho dù năm xưa Hàn Uyên bị Chu Hàm Chính hạ họa hồn, cũng là ân oán cá nhân giữa họ với Chu Hàm Chính, đối với Thiên Diễn sau lưng, họ tối đa là căm ghét khinh thường, cho nên sau này Ngô Trường Thiên đến bái phỏng, Nghiêm Tranh Minh cũng chỉ nói “Đánh ra”, không hề muốn động thủ giết người.

Nếu không có huyết hải thâm thù Tưởng Bằng giết cả nhà Hàn Uyên, Hàn Uyên với Thiên Diễn xứ căn bản không thể có hận ý lớn như vậy, cũng căn bản sẽ không vì trả thù Thiên Diễn mà tu thành ma long, khiến Nam Cương đại loạn.

Trình Tiềm: “Là ngươi lừa gạt Hàn Uyên.”

Đường Chẩn nhẹ nhàng cười nói: “Từ Đồng Như đến Cố Nham Tuyết, chuyện tốt Thiên Diễn xứ làm còn ít sao? Cho dù không có ta đẩy thuyền theo sóng, có kẻ bỉ ổi như ‘Tam vương gia’ tự tìm đường chết, họ lại có thể lâu dài đến đâu?”

Nghiêm Tranh Minh chợt nhớ năm đó Tây Hành cung Bạch Kê lên Thanh Long đảo gây rối, là giương cờ hiệu tìm kiếm tôn tử. Lúc ấy có người đứng ra nói trên đảo có kẻ theo quỷ đạo, y còn tưởng rằng đó là đám người lòng dạ khó lường kiếm cớ bức bách Cố đảo chủ, hiện tại xem ra…

Nghiêm Tranh Minh đột nhiên nói: “Sư tổ khi đó suýt nữa hủy Phệ Hồn đăng, cho nên đoạn thời gian ấy ngươi vẫn trốn ở gần Thanh Long đảo!”

Lời này của y không đầu không đuôi, ba người ở đây lại đều hiểu.

Đường Chẩn không phủ nhận, nói: “Ta tinh nghiên đạo hồn phách, hơn hai trăm năm trước đã phụng sư mệnh đến hầu hạ một vị tiền bối thọ nguyên sắp tận trên Mục Lam sơn. Lúc đó ta tuổi trẻ khí thịnh, làm bạn đến khi ông ta tận thọ, nhất thời nảy ý, dùng bí pháp mới có được xem trộm dấu vết nguyên thần lưu lại trong nhục thể ông ta, ngoài ý muốn thấy được một vài ký ức, thì ra vị tiền bối này là đinh tử của Thiên Diễn xứ… Họ lúc ấy đang ủ mưu ra tay với Đồng Như quá nổi bật.”

“Ta quá tò mò,” Đường Chẩn nói, “Gặp ngay khi đó công pháp ta mới thành, kẹt ở ngưỡng nguyên thần, cần xuống núi lịch luyện, ta liền báo với sư môn, dẫn một sư muội đến Phù Dao sơn chờ xem náo nhiệt.”

Nghiêm Tranh Minh tiếp lời: “Không ngờ cơ duyên xảo hợp, ngươi xem náo nhiệt không thành, ngược lại tự mình thành náo nhiệt, còn cắm sừng cho yêu vương.”

Với sự thô tục của y, Đường Chẩn cười cho qua: “Quả thật, ta cũng không liệu được chuyến này lại không thể trở về – ngần ấy năm, vì lá kim liên ta đã lật tra tất cả manh mối, mới biết lá kim liên cần ăn ‘thế’ mà sinh, nhất định phải hút tinh hồn một người ngưng tụ thế của thiên hạ, nó cuối cùng mới có thể hoa rơi thấy lá. Nếu năm đó Cố Nham Tuyết chưa chết, vậy ‘thế’ này là rơi lên thiên hạ tọa sư, không ngờ vì tên ngu xuẩn Tưởng Bằng kia, lúc ấy ta bị Đồng Như đả thương, để Thiên Diễn xứ nhanh hơn một bước.”

“Cho nên Tưởng Bằng vẫn luôn muốn vấn đỉnh Bắc Minh.” Trình Tiềm nói, “Hắn đúng là tận trung chức thủ muốn làm phân bón cho ngươi.”

Đường Chẩn chuyển hướng sang y, nói: “Hắn có chấp niệm này, đáng tiếc cuối cùng do tư chất có hạn mà hữu duyên vô phận với ba chữ ‘Bắc Minh quân’. Kết quả là cơ duyên xảo hợp, ta gặp hồn ngươi trong Tụ Linh ngọc. Cảnh ngộ hai ta thật sự quá giống nhau, cho nên ta nhất thời lo chuyện bao đồng giúp ngươi một lần, ai ngờ Tụ Linh ngọc loại linh vật thiên địa này chung quy bất đồng với Phệ Hồn đăng, ngươi vậy mà qua được thiên kiếp luyện ra thân xác, Trình Tiềm, ta đã nhìn thấy hi vọng của mình từ nơi ngươi.”

Trình Tiềm thần sắc vô cảm.

Đường Chẩn thở dài nói: “Trông chờ Tưởng Bằng vấn đỉnh Bắc Minh là không thực tế. Lúc đó ở Minh Minh cốc ngươi nói ngươi sẵn lòng vượt lửa qua sông vì ta, ta liền lập kế hoạch dẫn ‘thế’ này lên ngươi, ai ngờ sau Tỏa Tiên đài, ngươi lại không tiếc tự tổn hại mình cũng không nhẫn tâm nhìn sư huynh ngươi chết… Chậc, cuối cùng vẫn là người tính không bằng trời tính.”

Nghiêm Tranh Minh ngoài cười trong không cười nói: “A, thật xin lỗi, vô tình chiếm mất hầm cầu ủ phân bón của ngươi.”

Đường Chẩn không để ý: “Không cần xin lỗi, trong Tuyết Sơn bí cảnh gió dữ trải rộng, các ngươi đã vào đây, không có Băng Tâm hỏa che chở cũng chẳng ra được. Ngươi muốn bị vây chết ở chỗ này với y, hay ngoan ngoãn dâng tinh phách lên để ta thống khoái hái lá kim liên? Ta có thể cam đoan, sẽ đưa sư đệ bảo bối của ngươi nguyên vẹn ra ngoài.”

Trình Tiềm thần sắc phức tạp nhìn Đường Chẩn, không đợi Nghiêm Tranh Minh trả lời, đột nhiên xen vào: “Ngươi hao tổn tâm cơ muốn lấy lá kim liên, là vì tiểu sư muội sao? Đường Chẩn, ngươi thừa nhận một câu, thì ta sẽ tha thứ cho ngươi.”

Nghiêm Tranh Minh nghe lời ấy, giận sôi gan mà quay đầu lại trừng Trình Tiềm, nghĩ: “Cái gì? Ở sau lưng ta hứa hẹn ‘vượt lửa qua sông’ với người khác thì cũng đành, hắn làm nhiều chuyện như vậy, tùy tiện nói dối một câu là y có thể tha thứ? Nực cười, họ Đường này đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho y!”

Đường Chẩn tựa hồ cũng hơi ngạc nhiên, lập tức hạ tầm mắt xuống cười nói: “Không sai, ta là vì con bé.”

Trình Tiềm nhìn thẳng vào mắt hắn, lúc này mới thấy rõ, trong đôi mắt phảng phất luôn tràn đầy xuân ý ấm áp kia thì ra chỉ có một mảnh trống rỗng điên cuồng.

“Đã là vì muội ấy,” Trình Tiềm nhấn từng chữ, “Vậy xin hỏi tiểu sư muội ta họ gì tên gì, đẻ ngày tháng năm nào, lại là năm nào lần đầu tiên hiện ra yêu hình, lên trời xuống đất?”

Mặt Đường Chẩn như mặt nạ, bị vạch trần cũng không tức giận, thủy chung mang nụ cười mỉm không chê vào đâu được mà nhìn y.

Đường Chẩn nói: “Tiểu hữu, chúng ta đừng làm bộ thắm thiết mà quanh co nữa, ta nói thật một câu, chỉ có loại triêu sinh mộ tử như phàm nhân và sâu kiến, mới muốn tử tôn vạn đại. Sau khi đắc đạo phi thăng đồng thọ với thiên địa, vạn vật như một, ruột thịt hay không, lại tính là gì?”

Trình Tiềm: “À, thế ta hiểu rồi, ngươi muốn dùng lá kim liên tẩy đi tội nghiệt của Phệ Hồn đăng, hòng vượt qua thiên kiếp, phi thăng thành tiên?”

Đường Chẩn nghiêm túc sửa lại: “Không, vượt qua thiên kiếp chỉ có thể luyện thành nửa tiên thể như ngươi, ta còn cần trăm vạn hồn phách kia – Nhớ ta từng nói với ngươi không? Với nửa tiên thể của ngươi hiện tại, nếu có thể thanh tu cả đời bên băng đàm, sẽ được trường sinh, quỷ ảnh với ta cũng như hàn khí băng đàm với ngươi vậy.”

Kiếp nạn trăm vạn oan hồn khởi từ Đồng Như ứng vào ai, mọi người từng có vô số phỏng đoán.

Có kẻ nói ứng với binh họa An vương gia khởi binh mưu phản, có kẻ nói trong chiến họa ma long Nam Cương, cũng có kẻ bảo Thiên Diễn xứ tự mình biến khéo thành vụng…

Ai cũng không ngờ được, là ứng với Đường Chẩn.

Nghiêm Tranh Minh đột nhiên nhớ Lý Quân từng nói, người như Mộc Xuân chân nhân sau khi chạy khỏi Phệ Hồn đăng tâm trí cũng bị nhiễu, huống chi là Đường Chẩn… Hắn căn bản đã hòa làm một thể với Phệ Hồn đăng rồi.

Phệ Hồn đăng sớm đã mài đi nhân tính của hắn, người trong lòng và ái nữ từng khiến hắn đánh bạc tính mạng, hiện giờ với hắn mà nói, sợ rằng cũng chỉ là người xa lạ có chút uyên nguyên thôi.

“Trường sinh…” Trên mặt Trình Tiềm đột nhiên lộ ra thần sắc cổ quái, xen giữa cười khổ và trào phúng, rồi thình lình đưa tay chụp đóa kim liên kia, “Ta thành toàn ngươi, hái lá kim liên này cho ngươi trường sinh-“

Nghiêm Tranh Minh: “Cẩn thận, đừng chạm…”

Đường Chẩn không đồng ý, đang định nói thế của thiên hạ không nằm trên người Trình Tiềm, y không dụ được lá kim liên ra.

Ai ngờ ngay chớp mắt tay Trình Tiềm giơ tới, cánh hoa kim liên kia lại không rõ nguyên nhân điêu linh toàn bộ, gốc sen vậy mà run rẩy nhú ra một chiếc lá nhỏ chỉ bằng ngón cái!

Trong sự chấn kinh của Đường Chẩn, lá kim liên yếu ớt cuốn lại, còn chưa kịp mở ra đã bị Trình Tiềm không chút lưu tình bứt xuống, bóp trong tay.

Mà kim liên lại không thể xơi hồn phách của y!

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here