Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 103

0
46

Chương 103

Bí cảnh này hoàn toàn không biết sâu bao nhiêu, kiếm khí hộ thể Nghiêm Tranh Minh ngoại phóng phảng phất như thành lũy cát trên bờ cát, vô số lần trùng kiến, lại vô số lần tan tành.

Đại Tuyết Sơn bí cảnh này rốt cuộc là cái gì?

Họ phải đi đâu?

Tiếp tục rơi xuống như vậy, cuối cùng sẽ tới đáy biển Bắc Minh sao?

Nghiêm Tranh Minh còn cho rằng mình đã nhìn thấy ánh sáng lá kim liên phát ra, có nghĩa là họ đang ở trung tâm Đại Tuyết Sơn bí cảnh, lúc này mới biết thì ra là kim quang kia lực xuyên thấu cực mạnh, trải rộng khắp nơi, bản thân kim liên lại còn xa mười vạn tám ngàn dặm.

Y có ảo giác, sở dĩ cả vùng biển Bắc Minh tối như vậy, là bởi vì nó đã tập trung tất cả ánh sáng trên kim liên kia.

Kiếm khí hộ thể của Nghiêm Tranh Minh một lần nữa sụp đổ, nhất thời không còn sức ngưng tụ lại, y liền cố gánh gió dữ, bảo vệ chặt chẽ Trình Tiềm trong lòng.

Y nhớ tới Vong Ưu cốc mà Trình Tiềm từng nói, ở nơi bất sinh bất tử đó, sư phụ và sư tổ hai người vĩnh viễn bầu bạn với nhau, chung quanh ngoại trừ một số tiểu quỷ không chịu nán lại nhiều, thì chẳng còn gì khác.

Nghiêm Tranh Minh chưa từng đề cập với Trình Tiềm về ràng buộc không thể nói giữa hai người kia, chỉ âm thầm vui mừng vì kết quả như vậy.

Nếu có thể cùng người mình yêu thương hồn về một chỗ, thiên đao vạn quả tính là gì? Tan xương nát thịt lại tính là gì?

Chóp mũi y cọ nhẹ cổ Trình Tiềm, y thầm nghĩ: “Đời này ngươi chỉ biết chọc giận ta, kiếp sau phải làm trâu làm ngựa cho ta.”

Ngay khi y nghĩ ngợi lung tung mà chuẩn bị sẵn sàng tuẫn tình, một đạo chân nguyên cổ quái đột nhiên như thần binh trời giáng rơi xuống bên cạnh, cho họ thêm một đạo chân nguyên hộ thể.

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Khoan đã, sao nơi quỷ quái này còn có người khác?

Tuy nói là cứu y, nhưng Nghiêm chưởng môn mới rồi nghĩ bậy nghĩ bạ quá đầu nhập, nhất thời còn có chút không vui khi bị quấy rầy.

May sao bệnh lỗi thời của y không nguy kịch, Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng kịp phản ứng, bắt lấy thời gian nghỉ quý giá này, cấp tốc điều tức chân nguyên hỗn loạn.

Đồng thời, y cũng không quên cẩn thận tra xét trợ lực ngoài ý muốn này.

Trong đạo chân nguyên hộ thể này chia hai tầng, nội tầng gần người cực kỳ ấm áp, ấm như chăn mùa đông bị hỏa lò hơ nóng, nháy mắt liền xông vào tứ chi bách hài y, ngoại tầng lại cực lạnh, khốc liệt hệt như Đại Tuyết Sơn bí cảnh vậy.

Ai mà thần thông quảng đại đến thế?

Chỉ nghe có một người thì thầm vào tai y: “Ngưng thần, ngươi hơi nôn nóng, tính công kích của kiếm ý quá mạnh, sẽ kích thích gió dữ ở đây, hãy thu liễm một chút.”

Nghiêm Tranh Minh hơi nghiêng đầu: “Ai?”

Người nọ không đáp, một đoạn tiếng nhạc lại từ xa dần đến gần.

Làn điệu thong thả dễ chịu, giống như sau một trận tuyết mùa xuân, thời tiết ấm lên không hề báo trước, tảng băng ngưng trệ trong hồ sen suy bại từ từ tan ra, sinh mệnh che giấu dưới nước bùn ngó đứt tơ vương mà lộ ra tí xíu manh mối, cá năm sau thổi cành khô lá úa quý trước, lộ ra vảy sáng lấp lánh.

Mà ngàn vạn chiếc lá sen như mỹ nhân khẽ cởi la thường, truy phong ngưng lộ chầm chậm dãn mình ra, vây quanh một đóa hoa sen được nước trong gột rửa…

Nghiêm Tranh Minh không nhận ra đó là nhạc cụ gì, chỉ cảm thấy cõi lòng vì Trình Tiềm mà nôn nóng bất an hơi yên bình hơn, chân nguyên toàn thân cuồn cuộn không ngừng mà đi mấy vòng tại nội phủ. Y hít sâu một hơi, đã nhận ra sự không ổn của mình – vừa nãy quá lo lắng cho Trình Tiềm, lại bị gió trong bí cảnh khơi dậy lệ khí, khiến kiếm ý suýt nữa tụt một cảnh giới.

Y chậm rãi thu lại kiếm khí tiết ra ngoài, gió dữ trong bí cảnh quả nhiên yếu thế theo không ít, không bao lâu lại có xu thế bình ổn.

Nghiêm Tranh Minh cúi đầu điều chỉnh tư thế cho Trình Tiềm, thấp giọng nói: “Đa tạ… Sư đệ ta khi nãy tình hình không ổn lắm, có thể là ta nhất thời hơi nóng lòng.”

Tiếng nhạc dư vận mang máng, âm cuối đã ngừng lại, người nọ nói: “Chỉ là chú thuật mà thôi, có cách giải, không cần quá lo lắng.”

Nghiêm Tranh Minh nhẹ nhàng vặn mặt Trình Tiềm lên, hết sức sầu lo ngắm nghía cẩn thận giây lát, bỗng nhiên phát hiện hắc khí trên trán Trình Tiềm và ấn ký cổ quái hình cái tai cùng biến mất, trừ thân thể y ngày càng nóng ra thì không thấy một chút dị trạng.

“Kỳ lạ,” Nghiêm Tranh Minh thầm nghĩ, “Nhìn thế này lại không giống họa hồn nữa.”

Y liền hỏi dò: “Không biết các hạ có nhận ra y trúng chú thuật gì không?”

Âm thanh nọ không mặn không nhạt nói: “Xuân thu chú, tu sĩ các ngươi hình như còn gọi là ‘họa hồn’, truyền vô cùng kì diệu, kỳ thực chỉ là chút kỹ xảo vặt thôi, không cần để ý.”

Nghiêm Tranh Minh nhướng mày – “tu sĩ các ngươi” là thế nào?

Nghiêm Tranh Minh: “Xin hỏi tôn giá…”

“Ta không phải ‘tôn giá’ gì,” Thanh âm kia có chút mờ ảo, tựa hồ không quen giọng điệu khách sáo của con người, trong mờ ảo lại có vài phần không tự nhiên, “Ta chỉ là hoa linh sinh ra cùng kim liên hoa mà thôi.”

Nói đoạn một bóng dáng xám trắng liền lóe lóe trước mặt Nghiêm Tranh Minh, không thấy rõ là nam nữ già trẻ, mơ mơ hồ hồ, trong kim quang ngày càng xán lạn nơi đại tuyết sơn lạnh thấu xương như một con thiêu thân không hề nổi bật, hơi sơ ý là sẽ nhãng qua hắn.

Nghiêm Tranh Minh hơi nheo mắt, không biết hoa linh này tính đối phó hai kẻ xâm nhập bọn họ như thế nào.

Hoa linh phảng phất đọc được suy nghĩ trong đầu y, nói thẳng: “Ngươi không cần đa tâm, sở dĩ ta ra mặt bảo vệ hai ngươi, cũng là phụng mệnh kim liên hoa.”

Nghiêm Tranh Minh sửng sốt, tuy rằng y thường xuyên tự phụ anh tuấn tiêu sái, nhưng cũng chưa tự luyến đến mức cho rằng mình có thể hoa gặp hoa nở, trong lòng hết sức cảnh giác, nghĩ: “Hoa sen quỷ này không phải muốn đem chúng ta đi làm phân bón chứ?”

Hoa linh nói: “Lá kim liên hôm nay mọc vì ngươi, ngươi dĩ nhiên có quyền lợi hái nó, hãy đi theo ta.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Kim liên mời y hái lá của mình? Thấy y sắp bị Tuyết Sơn bí cảnh đập chết còn đặc ý phái hoa linh hộ tống?

Đây là giấc mơ ban ngày à?

Có câu “gấp gáp không phải là mua bán”, huống chi y luôn xúi quẩy quen rồi, kiên quyết không chịu tin loại vận cứt chó này có thể rơi xuống đầu mình.

Nghiêm Tranh Minh nhíu mày, thăm dò: “Việc này… Trái lại khiến ta thụ sủng nhược kinh, không cần phải nói người khác, ngay vị tiền bối ma tu mở đại tuyết sơn ra một động kia, chỉ sợ tu vi cũng trên ta, ta có tài đức gì đâu?”

Hoa linh nói: “Quỷ tu kia tu vi đúng là trên ngươi, nhưng hắn không có tư cách này – bởi vì hắn không phải là Vạn Ma Chi Tông.”

Nghiêm Tranh Minh: “… Xin lỗi, ta cũng không phải.”

Hoa linh nói: “Lá đại kim liên có thể tẩy đi hết thảy tội nghiệt nhân gian, bản thân nó đại diện cho một loại quy tắc, không phải ai tu vi cao thì nhận. Người nó tán thành bất luận chính tà yêu ma, phải là người có thể nắm được thế cục và quy tắc một phương, đây gọi là ‘có thế’, ‘thế’ trong ‘quyền thế’. Ngươi hẳn nhiên là tu sĩ chính đạo, có lẽ bản thân ngươi không có chỗ hơn người, nhưng thế hệ các ngươi đại năng khác đều chết sạch rồi, ‘thế’ liền rơi xuống ngươi, cũng không có gì đáng ngạc nhiên, không cần sợ hãi.”

Nghiêm Tranh Minh: “…”

Tuy rằng nghe giống như là chọn tướng quân trong người lùn, nhưng nghĩ kỹ lại hình như đúng là thế thật.

Sau khi Đồng Như chết là thời đại của Tứ Thánh, trước mắt theo Thượng Vạn Niên khuất bóng và Biện Húc già cả, niên đại của Tứ Thánh đã qua. Trong chiến dịch trừ ma, Thiên Diễn xứ và Yểm Hành Nhân Cửu Thánh lưỡng bại câu thương, các đại môn phái trước Thập Phương trận tất cả đều bị thương nguyên khí, thật đúng là thời đại núi không hổ để con khỉ y xưng đại vương.

Chỉ riêng chuyện họ dễ dàng miễn tử tội cho Hàn Uyên cũng thấy, không thể không liên quan đến Phù Dao phái.

Hoa linh nói: “Đại Tuyết Sơn bí cảnh kỳ thực chỉ là tầng bảo vệ kim liên hoa tự mình ngưng kết trong biển Bắc Minh, một khi kim liên hoa ra lá, bí cảnh này một nén nhang sẽ sụp đổ, một lần nữa chờ đợi cơ hội tụ lại quanh kim liên kế tiếp. Tốt nhất là ngươi hãy nhanh tay lên, lấy lá kim liên, đưa sư đệ rời khỏi nơi đây, trên người y chẳng qua một họa hồn nho nhỏ, có lá kim liên, chẳng cần tốn nhiều sức là có thể phá giải.”

Nghiêm Tranh Minh cứ cảm thấy lá kim liên đại tuyết sơn này hơi huyền hồ, liền hỏi: “Thứ cho ta ngu dốt, lắm miệng hỏi một câu, thế nào là ‘tẩy đi hết thảy tội nghiệt thế gian’? Thí dụ như có người lạm sát kẻ vô tội, nghiệp chướng nặng nề, sự tình đã làm, chẳng lẽ chỉ cần có lá cây này, là những người chết rồi có thể sống lại?”

Hoa linh bị y hỏi sững sờ, giây lát sau cười nói: “Người ta gặp trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh đa số là ma tu, quả nhiên suy nghĩ của tu sĩ chính đạo các ngươi hơi khác – Người chết đương nhiên không thể sống lại, ‘tội nghiệt’ theo như lời ta nói và ngươi nghĩ không hề giống nhau, ngươi đã nhập kiếm thần vực, chắc hẳn đã có thể cảm giác được, thứ chụp trên đầu tu sĩ trong minh minh…”

Nghiêm Tranh Minh: “Thiên đạo.”

“Thiên đạo, có thanh trọc động tĩnh, có dài ngắn dày mỏng, cứng quá tất gãy, dày quá sẽ nứt,” Hoa linh thấp giọng nói, “Thiên đạo cho ma tu tu vi một ngày tăng ngàn dặm, lại khiến họ thị sát thị huyết làm cân bằng, nếu ma đạo muốn thành thánh, nhất định phải cả đời chưa từng dính máu. Thiên đạo cần chính là cân bằng, tu sĩ, ‘tội nghiệt’ cũng là một phương thức cân bằng của nó, cho tu sĩ gieo nhân gặt quả, tự mình sợ hãi ước thúc hành vi của mình, để tránh thiện ác đến cuối cùng có thiên kiếp.”

Trong khi nói chuyện, hai chân Nghiêm Tranh Minh giẫm trên đất thật, tựa hồ đến gần vùng giữa Tuyết Sơn bí cảnh, những trận gió bạo ngược đó không biết biến mất từ khi nào.

Theo chân nguyên vận chuyển, các vết thương lớn bé trên người Nghiêm Tranh Minh cũng bắt đầu khép lại. Y bế Trình Tiềm lên, không tiếp tục vào sâu hơn, đứng tại chỗ nói: “Ý ngươi là, lá kim liên này nghe thì vô cùng kì diệu, kỳ thực nói trắng ra chỉ là một nhánh hồng hạnh trốn tránh tội lỗi trước mặt thiên kiếp?”

Hoa linh: “Lên từ nước bùn, bỏ đục lấy trong – nếu ngươi nhất định nói như vậy, cũng không có gì là không đúng.”

Trong lòng Nghiêm Tranh Minh sinh ra mâu thuẫn không nói nên lời, sức hút trí mạng đến từ lá kim liên đều bị xua tan.

Hoa linh đứng cách y mười bước: “Thiên đạo bất nhân, coi vạn vật là chó cỏ – đại đạo có phân chia gì chính tà? Chẳng qua là phàm nhân các ngươi không nhìn thấu thôi.”

Nghiêm Tranh Minh nghe thế quả thực chỉ muốn cười khẩy. Nếu thật là như vậy, tiên hình năm trăm năm của Hàn Uyên lại có ý nghĩa gì? Chỉ cần dán một chiếc lá sen lên đầu, là có thể lập tức biến thành một con cừu non thuần khiết không tì vết!

Đúng lúc này, Nghiêm Tranh Minh bỗng nghe thấy tiếng thực vật chui từ dưới đất lên, tiếp đó, một dị hương khó lòng tả được bay đến, hoa linh hơi ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói: “Kim liên hoa nở, chiếc lá có thể che mắt kia cũng mọc ra…”

Nghiêm Tranh Minh sửng sốt, ngẩng đầu nhìn theo hướng hoa linh nọ, chỉ thấy một đóa kim liên hoa chẳng qua bằng hai bàn tay lẳng lặng nổi trên mặt nước, thật sự đến gần kim liên thì kim quang yêu dị kia ngược lại không mạnh nữa, thánh khiết không nói nên lời. Bộ rễ lại chôn sâu trong nước biển Bắc Minh tối đen, có sự tương phản dữ dội.

Đúng rồi… Đại Tuyết Sơn bí cảnh có thể tắt hết thảy ánh lửa, bao quát dạ minh châu thiên nhiên, bởi vì băng tuyết nơi đây là do nước Bắc Minh cực đen ngưng tụ thành!

Kim liên lẻ loi nằm trong một tầng nước biển mỏng, phía trên bay một tầng sương mù lờ mờ, phảng phất cảm giác được mùi người ngoài, hoa sen bỗng nhiên chậm rãi chuyển động, lộ ra một chiếc lá sen bằng bàn tay bị nó giấu ở phía dưới.

Không biết vì sao, vừa thấy lá sen kia, trong lòng Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên sinh ra sự kính sợ khó có thể tả rõ.

Hoa linh thở dài nói: “Đây là tâm của đại tuyết sơn… Tu sĩ, nó đã mọc ra vì ngươi, thì nó chính là của ngươi.”

Nhưng Nghiêm Tranh Minh không nhúc nhích.

Hoa linh kia nhìn Trình Tiềm một cái, không nhịn được nói: “Lá kim liên như hoa quỳnh, sau khi hoàn toàn xòe ra chỉ tồn tại một nén nhang là sẽ lập tức héo rũ, Tuyết Sơn bí cảnh cũng sụp đổ theo, đây là chí bảo nhân gian mọi người đánh nhau vỡ đầu muốn có, ngươi còn bần thần làm gì!”

Trong lời nói của hoa linh không khỏi có vài phần nôn nóng và thúc giục kìm nén không được, Nghiêm Tranh Minh bị hắn giục cơ hồ sinh ra tâm lý nghịch phản, nghĩ: “Hoàng thượng không gấp thái giám gấp, đạo lý gì vậy?”

Hoa linh kia thấy thần sắc y dao động, lập tức đúng bệnh hốt thuốc: “Cho dù lá sen chờ được, họa hồn của sư đệ ngươi chỉ sợ cũng sắp chờ không nổi nữa!”

Lời này chọc thẳng vào tử huyệt của Nghiêm Tranh Minh, theo họ không ngừng tới gần kim liên hoa thì sắc mặt Trình Tiềm cũng càng trắng bệch, cho đến lúc này, tóc mai y đã hoàn toàn bị mồ hôi lạnh ngấm ướt, các ngón tay đang vô thức siết lại thành nắm đấm, toàn thân run rẩy, như chịu đựng đau đớn vô cùng.

Hoa linh: “Ngươi tính nhìn y vì không giết ngươi mà tự tàn tự thương chết trong lòng ngươi à?”

Nghiêm Tranh Minh rốt cuộc không kìm được nữa, thả Trình Tiềm xuống để y dựa vào người mình, bớt một tay giơ đến lá kim liên có thể khiến tất cả ma tu trên đời điên cuồng.

Ngay giờ phút quan trọng này, Trình Tiềm tỉnh lại.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here