Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 102

0
87

Chương 102

Mộc kiếm chứa một đoạn nguyên thần của Trình Tiềm run rẩy kịch liệt, Nghiêm Tranh Minh kinh nghi bất định nắm mộc kiếm kia trong tay, cảm giác được sự cộng minh thống khổ của nó với người luyện hóa nó.

Nghiêm Tranh Minh không biết Trình Tiềm rốt cuộc bị làm sao, quyết đoán nói: “Ta đưa ngươi rời khỏi nơi này trước, có chuyện gì ra ngoài nói sau.”

Y đưa tay muốn bế Trình Tiềm lên, Trình Tiềm lại theo bản năng đánh y một chưởng.

Lần này sát khí tràn lan, Trình Tiềm đánh ra một chưởng tức khắc sợ hãi, y lập tức thu về toàn bộ chân nguyên lạnh thấu xương trong bàn tay mình, khiến một chưởng kia giơ cao lại nhẹ nhàng hạ xuống, cực kỳ khắc chế mà đẩy khẽ Nghiêm Tranh Minh ra, không làm bị thương mảy may.

Chân nguyên thâm hậu đi rồi quay lại, lực phản phệ làm nửa người Trình Tiềm run lên.

Y đương trường phun ra một búng máu, nhuộm đỏ vạt áo mình, ý thức hỗn loạn tạm tỉnh táo ngắn ngủi giây lát do kích thích của đau đớn.

Nghiêm Tranh Minh kinh hãi hỏi: “Ngươi làm gì thế?”

Trình Tiềm không đáp lời y, thứ nhất việc này nói ra rất dài, thứ hai chính bản thân cũng chưa rõ lắm, thật sự chẳng còn sức giải thích.

Nhưng trong lòng y biết, bảo Nghiêm Tranh Minh tự đi trước nọ kia, Nghiêm Tranh Minh chẳng những không nghe, còn càng căng thẳng xáp tới. Vì thế Trình Tiềm chỉ không một tiếng động vẫy tay gọi Nghiêm Tranh Minh, cắn rách đầu lưỡi mình, miệng nồng nặc mùi máu tươi, nhờ sự tỉnh táo đau đớn mang đến, dứt khoát nhanh nhẹn tháo khớp tứ chi mình. Y lập tức tranh thủ thời gian ngưng thần ở nội phủ, dẫn hết chân nguyên vào khí hải, không mảy may để ý chân nguyên bất an chạy loạn trong đó, tập trung tinh thần tông vào phong ấn Thượng Vạn Niên để lại trong nguyên thần y.

Thượng Vạn Niên trước khi chết lo lắng nguyên thần y bị hao tổn không chịu nổi truyền thừa, phong Thính càn khôn lại, chỉ khi nguyên thần y tu bổ hoàn toàn, phong ấn kia mới tự động phá vỡ. Nhưng lúc này đã chẳng lo được nhiều như vậy, Trình Tiềm nóng lòng thả Thính càn khôn ra, muốn nhờ nó giúp một tay diệt trừ họa hồn Đường Chẩn hạ trên người y.

Về phần lúc này y có thể chịu được truyền thừa nghiêm khốc kia hay không, Trình Tiềm hoàn toàn chẳng suy nghĩ.

Lúc có điều kiện y tự nhiên sẽ làm việc ổn thỏa, thực sự bị ép đến tuyệt cảnh y cũng tuyệt không tin sẽ có chuyện gì mình không làm được.

Nghiêm Tranh Minh chỉ cảm thấy tất cả hàn ý chung quanh nhất thời đều xông tới Trình Tiềm, lúc sượt qua người làm y giật mình vì lạnh, mà trán Trình Tiềm bỗng nhiên có một ấn ký nho nhỏ hình cái tai sáng lên.

Trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh này gặp đèn thổi đèn, gặp nến tắt nến, không chấp nhận được một tia sáng, mà ấn ký phát sáng kia lại không mảy may bị nơi đây ảnh hưởng, càng lúc càng sáng, sáng đến mức Nghiêm Tranh Minh có thể tinh tường nhìn thấy vết máu dính trên đôi môi tái nhợt của Trình Tiềm và hắc khí như ẩn như hiện ở vùng chân mày.

Nghiêm Tranh Minh nhất thời không rõ tình hình thế nào, không dám lên – trực giác nói đây tựa hồ là truyền thừa thần bí nào đó, song chỗ không đúng, thời cơ càng không đúng.

Huống hồ, rốt cuộc là truyền thừa gì mà cần y tự ngược đãi mình như vậy?

Nghiêm Tranh Minh chưa nghe bao giờ, cũng không biết nếu truyền thừa giữa chừng bị cắt ngang, Trình Tiềm sẽ thế nào.

Y vạn vạn không dám lấy Trình Tiềm ra mạo hiểm, đành phải thu mộc kiếm về nội phủ, hết lần này tới lần khác dùng lực của nguyên thần vỗ về mộc kiếm chấn động không thôi.

Mộc kiếm dù sao cũng là kiếm bản nguyên của y, dần dà, Nghiêm Tranh Minh lại cảm nhận được từ đây một tia cộng minh nhỏ nhoi, có cảm giác như nghe thấy một hồi chuông mỏng manh xa xôi vậy.

Không để y nghĩ kỹ hơn, Nghiêm Tranh Minh đột nhiên cảm thấy Đại Tuyết Sơn bí cảnh dưới chân chấn động, cách tầng băng dày nặng, y lại nghe thấy tiếng sóng dữ.

Nước Bắc Minh bên ngoài đang sinh ra cộng minh với thứ trên trán Trình Tiềm!

Nghiêm Tranh Minh đề phòng tới cực hạn, cả người cơ hồ căng thành một thanh kiếm, thầm nghĩ: “Nếu chỉ là nước biển cộng minh thì thôi, tuyệt đối đừng là…”

Ý nghĩ này vừa sinh ra, liền nghe thấy Đại Tuyết Sơn bí cảnh vươn ra lần nữa truyền đến tiếng gió sắc lẻm, cơn gió to tà môn khi nãy bất thình lình ngóc đầu trở lại, lần này nó lại lướt thẳng qua đám bạch cốt phía trước hai người, không buông tha mà đuổi tới đây!

Nghiêm Tranh Minh quả thực phải cười khổ, y lần đầu biết mình thế mà cũng có cái miệng quạ đen.

Kiếm tu cho dù không mình đồng da sắt, thường niên rèn thể cũng không phải là bùn, đao kiếm tầm thường căn bản không đả thương được y, nhưng ban nãy y chỉ bị gió này quét qua mà đã để lại mấy vết thương dài nửa thước, cho đến lúc này sau lưng Nghiêm Tranh Minh còn đau đớn khó nhịn từng đợt.

Y thâm sâu nhìn Trình Tiềm đã vô tri giác một cái, gọi mộc kiếm ra cầm trên tay, tất cả nguyên thần chi kiếm ở bên cạnh xếp thành chữ nhất, khí tràng của nhập sao chi cảnh toàn khai, mở ra một mảnh kiếm vực trong Tuyết Sơn bí cảnh này.

Đại Tuyết Sơn bí cảnh bị truyền thừa hung tàn của Thính càn khôn kinh động, giống như chậm chạp phát hiện kẻ xâm nhập, gió dữ khi nãy chỉ quét qua trước mặt hai người cuốn thẳng tới Trình Tiềm.

Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng dùng nguyên thần kiếm dệt một mảnh võng kiếm rộng lớn, khẽ quát một tiếng, lại không biết tự lượng sức một bước cũng không nhường, muốn ngăn cách chặt chẽ cơn giận của tuyết sơn ở bên ngoài.

Kiếm vực và gió dữ ngõ hẹp đụng đầu, trong sát na, ngàn vạn quang điểm sụp đổ, lợi khí chém sắt như chém bùn trong nộ phong mạnh nhất trời đất này ào ào đẩy khom sống lưng. Vừa giao thủ, kiếm vực kia khoảnh khắc bị san bằng một nửa.

Hàn quang chiếu lên tường, ánh nến thảm đạm, tiếng kim thạch vang không ngừng bên tai, tóc Nghiêm Tranh Minh đã hoàn toàn bị gió thổi tung, trường bào phần phật, thỉnh thoảng thêm một hai vết rách, không bao lâu quần áo y đã tả tơi.

Mà y hơi nhắm mắt lại, để kiếm ý Phù Dao mộc kiếm trong hai tay cuồn cuộn không thôi.

Y từng cho rằng Trình Tiềm đã chết, mình vô luận thế nào cũng không mở được khóa trong phong sơn lệnh. Y nghĩ, rồi có một ngày y có thể lấy sức bản thân áp chế thần thức các đời chưởng môn trong chưởng môn ấn, dùng sức mạnh mở phong sơn lệnh để Phù Dao sơn trùng hiện nhân gian.

Lúc này, trước mặt Nghiêm Tranh Minh là cả bí cảnh quỷ quyệt sâu trong Bắc Minh, mà y cầm một thanh mộc kiếm, bất động như núi…

“Một người tiếc mạng như ta, vì sao luôn gặp phải chuyện tự tìm đường chết?” Nghiêm Tranh Minh thầm nghĩ.

“Nhập sao” chi kiếm so với xuất phong càng thêm nội liễm, càng lâu dài hơn.

Mà kẻ tàn bạo tất không thể lâu dài-

Một mình y bắt đầu giằng co dài lâu với cả đại tuyết sơn, kiếm khí toàn thân không chảy một chút ra ngoài, cuồn cuộn không dứt mà từ nội phủ tràn vào kiếm vực.

Không ngừng bị gió bạo ngược thổi ngã, lại không ngừng đứng dậy lần nữa.

Trong tuyết sơn không ngày không đêm, chính Nghiêm Tranh Minh cũng không biết mình rốt cuộc cầm cự đã bao lâu, kinh mạch toàn thân dần dần sinh ra đau đớn đã lâu không gặp, như thể kim đâm, cho thấy nội tức chân nguyên sắp hao hết.

Nghiêm Tranh Minh không biết bao lâu rồi chưa trải qua mùi vị nỏ mạnh hết đà này, y không khỏi quay đầu lại nhìn Trình Tiềm một cái, khuôn mặt ấy tái nhợt như tờ giấy, y lại phảng phất có thể hấp thu sức mạnh vô hạn từ đây.

Nghiêm Tranh Minh bỗng nhiên cảm thấy rất kỳ lạ, y cho rằng với tính tình sợ đau sợ khổ cái gì cũng sợ của mình, chẳng cần đến khi đèn cạn dầu, nhất định đã không kiên trì nổi nữa, gặp tình cảnh này chắc chắn sẽ chỉnh lại nghi dung ngồi yên chờ chết, nhưng một khi bên cạnh có Trình Tiềm thì cái gì cũng khác.

Trình Tiềm có thể biến y từ cái bánh “mảnh mai” giòn rụm thành một cái khăn lau rách vắt không khô, dẫu trông xấu xí, vắt thật lực một phát còn có thể cứng hơn.

Đau đớn như kim đâm dần dần trải khắp toàn thân, tứ chi Nghiêm Tranh Minh như cũng sắp bị xé ra, đó là cảnh cáo nghiêm nghị của kinh mạch bị khô cạn. Y không để ý chút nào, đột nhiên triệt hồi lá chắn toàn thân, tất cả nguyên thần chi kiếm chợt lên từ mặt đất, chớp mắt cả nội phủ Nghiêm Tranh Minh đều trống không, bên tai nổ vang, một chưởng đẩy toàn bộ kiếm ra ngoài!

Nguyên thần kiếm đương không hóa thành kiếm ý, không đâu không có, như dời non lấp biển mà phản công, phát ra một tiếng rít gần như dã thú gầm thét, gió dữ trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh nháy mắt này lại bị y đẩy về.

Nghiêm Tranh Minh loạng choạng, trên người vậy mà đã bắt đầu rướm máu, chống trường kiếm xuống đất, cố gắng đứng yên, ánh mắt rời rạc, vô thức thì thào một câu: “Tiểu Tiềm…”

Không cách nào bảo vệ Trình Tiềm tuổi nhỏ thủy chung là mối hận cả đời y. Thời gian trôi đi cảnh vật đổi thay, Trình Tiềm đã mạnh như vậy, căn bản không cần y nữa, chỉ có nỗi sợ năm đó lưu lại loáng thoáng chiếm cứ trong lòng, thủy chung không xua đi được.

Khóe miệng Nghiêm Tranh Minh lộ ra nụ cười không rõ ý tứ, sau đó trực tiếp ngất đi với tư thế đứng thẳng.

Mộc kiếm rời tay nhưng không đổ, mũi mộc kiếm kia lơ lửng chúi xuống, thủy chung tận trung chức thủ che trước mặt y.

Song đợi giây lát mà phản công mạnh hơn không đến, gió dữ chẳng biết nhất thời bị kiếm ý đánh tan hay là thế nào, lại lần nữa bồng bềnh quay về chỗ sâu trong đại tuyết sơn.

Thần thức sứt đầu mẻ trán trong mộc kiếm của Trình Tiềm thở phào nhẹ nhõm – cảm giác của y lúc này không thể nào miêu tả nổi, thần thức chia đôi, một nửa trong thân thể, một nửa trong mộc kiếm, giống như hai bộ óc đồng thời suy nghĩ, còn muốn can thiệp lẫn nhau, khiến y chân chân thực thực trải nghiệm một lần cảm thụ của Hàn Uyên, vô luận là mùi vị trúng họa hồn hay sự cổ quái của chia làm đôi.

Thần thức trong thân thể y liều mạng chống cự ảnh hưởng của họa hồn, duy trì chút lý trí cuối cùng trước khi phong ấn Thính càn khôn mở ra, thần thức trong mộc kiếm thì vừa thủ Nghiêm Tranh Minh vừa tự hỏi tiền căn hậu quả giữa sự quấy nhiễu ồn ào của họa hồn.

Thấy gió dữ lui tan, Trình Tiềm tạm nghỉ một hơi, nghi hoặc trong lòng lại trỗi lên – ám chỉ của họa hồn rốt cuộc là có ý gì?

Đường Chẩn rốt cuộc vì lý do gì mà muốn y giết Nghiêm Tranh Minh?

Nếu nói Đường Chẩn vì khơi mào loạn cục thiên hạ, thế hắn có lẽ muốn diệt trừ đám Hàn Uyên và Thượng Vạn Niên, nhưng đâu phải hắn không biết Nghiêm Tranh Minh – chưởng môn sư huynh Phù Dao phái họ toàn thân tổng cộng chỉ vài vảy ngược, một tay là đếm đủ, chỉ cần không ai đụng vào, y có thể cả đời im lặng ở trên Phù Dao sơn, quyết sẽ không chủ động đi rước phiền phức.

Đường Chẩn cần gì vô duyên vô cớ chọc vào kiếm tu đại năng hung tàn như vậy, còn phí nhiều công sức lừa y đến Đại Tuyết Sơn bí cảnh?

Cho dù Đường Chẩn thật sự điên rồi, tại sao hắn phải thông qua mình lấy mạng Nghiêm Tranh Minh, mà không động thủ luôn lúc ở Phù Dao sơn?

Trên Phù Dao sơn, họ có nhiều thời gian sớm chiều ở chung không hề phòng bị như vậy, tùy tiện thủ đoạn gì Nghiêm Tranh Minh cũng tuyệt đối trốn không thoát, tại sao nhất định phải ở đây?

Phải biết rằng Đại Tuyết Sơn bí cảnh mỗi bước đều có nguy cơ, hai người họ lại chẳng ai thấy rõ ai, từ khi tiến vào đây thần kinh đều rất căng thẳng, đánh lén cơ hồ là không thể.

Đường Chẩn dựa vào đâu mà cho rằng chỉ cần y động thủ là nhất định giết được Nghiêm Tranh Minh?

Trình Tiềm vốn là nguyên thần tu sĩ, lại trải qua bảy lôi kiếp, hơn xa Hàn Uyên tu vi thấp kém dễ khống chế năm xưa, phát hiện mình không bình thường tất nhiên sẽ chống cự. Nếu Đường Chẩn cho rằng y phân thần tự hao như vậy cũng có thể tùy tiện đả thương kiếm tu kiếm thần vực, không khỏi quá đề cao y rồi.

Đường Chẩn giờ này khắc này động họa hồn gieo trên người y, trừ đả thảo kinh xà ra thì còn có thể có tác dụng gì?

Nghiêm Tranh Minh chỉ ngất một lát liền tỉnh lại, y chật vật dựa lên tường, thoạt đầu cảm nhận một chút hướng gió hỗn loạn trong bí cảnh, rồi lập tức tranh thủ thời gian điều tức chân nguyên, rất lâu mới đỡ, bấy giờ mới nghiêng đầu nhìn thoáng qua Trình Tiềm đang yên lặng bất động, lẩm bẩm: “Thế mà còn chưa chết… ê… rốt cuộc khi nào thì ngươi có thể dậy chải đầu cho ta đây?”

Ấn ký lỗ tai trên trán Trình Tiềm phảng phất sáng hơn, theo phong ấn không ngừng thẩm thấu càng lắc lư chực đổ, cảm giác phỏng như muốn đốt cả người y thành một đống tro tàn lại lần nữa xông vào ngũ tạng lục phủ.

Điều này không tránh khỏi ảnh hưởng đến thần thức sục sôi trong mộc kiếm của Trình Tiềm, mộc kiếm “Ù” khẽ một tiếng.

Nghiêm Tranh Minh kéo ánh mắt mình khỏi người Trình Tiềm, chợt ngẩng đầu nhìn vào sâu trong đại tuyết sơn, chỉ nhìn một cái, trong lòng y lại đột nhiên sinh ra sự kích động nào đó không nói nên lời, phảng phất trong bí cảnh kia có thứ gì sinh ra sức hút không thể tả rõ, làm tim y đập như điên.

Song Nghiêm Tranh Minh không hề có hành động, chậm rãi vuốt ve mộc kiếm trên tay, lẩm bẩm: “Kỳ lạ, đột nhiên cảm thấy trong đó giống như có một ngươi mới đi tắm vậy.”

Thần thức Trình Tiềm đang toàn lực cảm nhận tình hình của Thính càn khôn bất hạnh nghe thấy lời ấy, suýt nữa chấn động không thôi, mộc kiếm lắc lư ra ngoài.

Nghiêm Tranh Minh ở cách Trình Tiềm ba bước đứng dậy, vừa không quá phận tới gần quấy rầy, vừa có thể đặt y hoàn chỉnh trong tầm mắt mình, làm vậy giống như có thể kháng cự lực hút lạ lùng đến từ sâu trong đại tuyết sơn.

Nghiêm Tranh Minh hơi l**m đôi môi khô khốc, cảm giác nơi đây không chỉ có mình không bình thường, ngay Đại Tuyết Sơn bí cảnh cũng vì cái gì đó mà tim đập thình thịch.

Đột nhiên, y chớp mắt thật lực, chỉ thấy một luồng sáng từ sâu trong bí cảnh kia chiếu ra, như một nắm vàng ròng vỡ nát trong bóng tối, mới đầu chỉ có một đường, ngay lập tức chầm chậm dãn ra, tựa như nở ngàn vạn đóa hoa vàng rực ở nơi tăm tối nhất.

Vầng sáng thần bí mà u tĩnh dập dềnh trong bí cảnh băng thiên tuyết địa, ánh bốn bề ba quang lấp lánh, thoáng như tiên cảnh nhân gian vậy.

Tình cảnh này quá khó hình dung, ai nhìn thấy màn này đều sẽ không cầm được lòng mà ngừng thở.

Nghiêm Tranh Minh trố mắt nhìn một lúc lâu, trong đầu bỗng lóe lên một phỏng đoán – đó là lá kim liên của đại tuyết sơn sao?

Lá kim liên lại thật sự tồn tại ư?

Chớp mắt kim quang chiếu rọi, Trình Tiềm cảm thấy họa hồn trong nội phủ mình lập tức áp không được, hắc khí khoảnh khắc liền chiếm nội phủ, nguyên thần yếu ớt gần như bị bao phủ trong đó, nội phủ y chỉ còn lại góc chỗ Thính càn khôn coi như miễn cưỡng.

Trình Tiềm vốn nhắm mắt bất động choàng mở mắt ra, đôi mắt ấy so với bình nhật dùng công pháp còn lạnh lẽo hơn, cơ hồ không nhìn thấy đáy.

Nghiêm Tranh Minh lập tức định thần lại: “Tổ tông, ngươi cuối cùng tỉnh rồi.”

Nhưng Trình Tiềm không để ý tới, các khớp xương phát ra tiếng giòn vang, lập tức y lại lảo đảo đứng dậy, cả người phủ kín băng sương. Y hành động cứng đờ cực mất tự nhiên, Sương Nhẫn dính máu trên tay lộ ra sát ý không che giấu chút nào.

Ngay chớp mắt này, mộc kiếm trong tay Nghiêm Tranh Minh đột nhiên thoát ly khống chế, thì ra là nhân lúc tâm thần y bất an, thần thức Trình Tiềm đang ở trong đó đột nhiên tiếp quản tạm thời mộc kiếm, đem một đạo kiếm khí dành dụm đã lâu đánh tới chính mình.

Nghiêm Tranh Minh bắt được chuôi mộc kiếm, nhưng vẫn không kịp ngăn cản, trơ mắt nhìn đạo kiếm khí kia đã cắm thẳng vào thân thể Trình Tiềm.

Nghiêm Tranh Minh đương nhiên biết quấy phá trong mộc kiếm cũng là một phần của Trình Tiềm, y vừa sợ vừa giận nói: “Trình Tiềm, ngươi uống lộn thuốc à!”

Trình Tiềm thân thể lảo đảo, tựa hồ không biết đau, băng sương xuôi theo cổ y nổi lên khuôn mặt, khóe miệng đã có một vết máu chảy xuống, y lại vô tri vô giác, ánh mắt nặng nề vẻ chết chóc nhìn chằm chằm phía trước, bộ dáng tự cao tự đại thoạt nhìn hết sức quen mắt… Sống lưng Nghiêm Tranh Minh chợt ớn lạnh, đó là họa hồn!

Trình Tiềm chậm rãi cầm Sương Nhẫn, mũi kiếm xẹt qua trên băng, phát ra tiếng động ghê răng, chân y hơi tập tễnh, từng bước một đi tới Nghiêm Tranh Minh.

“Y muốn giết ta ư?” Trong lòng Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng lướt qua ý nghĩ này, cả người lạnh từ đầu tới chân, om sòm lên, nhất thời lại đứng ngây ra tại chỗ.

Đột nhiên, một trận kim quang lóe qua khóe mắt y, tim Nghiêm Tranh Minh đập thót – đúng rồi, lá kim liên!

Y bất kể là ai, cũng không cần biết đối phương hạ thủ với Trình Tiềm từ lúc nào, chỉ cần có thể lấy được lá kim liên hoa kia, một tá họa hồn cũng không thành vấn đề.

Nghiêm Tranh Minh ôm ý nghĩ này, chợt siết chặt mộc kiếm trong tay, không cho Trình Tiềm mượn kiếm khí của y tự hại mình nữa, phi thân tới nguồn sáng của lá kim liên nọ.

Thần thức Trình Tiềm trong mộc kiếm lập tức hiểu y muốn làm gì: “Sư huynh! Đứng lại!”

Nhưng không ai nghe thấy một thanh kiếm đang nói gì.

Đường Chẩn dẫn họ tới nơi này, dùng gió mạnh trong đây rung chuyển hồn phách y, dẫn phát họa hồn.

Người nọ tinh thông đủ loại hồn phách chú thuật, vì sao lại muốn chọn họa hồn?

Tích tắc, trong lòng Trình Tiềm chợt xẹt qua một phỏng đoán – bởi vì Nghiêm Tranh Minh từng thấy họa hồn chân chính ở Đông Hải, y có thể nhận ra, Phù Dao phái sẽ không có ai quên được họa hồn.

Đường Chẩn dĩ nhiên biết Trình Tiềm không giết được Nghiêm Tranh Minh, hắn chính là muốn đả thảo kinh xà. Nếu thấy y bị họa hồn vây khốn, phản ứng đầu tiên của Nghiêm Tranh Minh sẽ là gì?

Chẳng cần nói cũng biết – lá đại kim liên.

Chớp mắt ấy, thần thức Trình Tiềm trong mộc kiếm dao động kịch liệt, cơ hồ kéo theo nội phủ Nghiêm Tranh Minh, Nghiêm Tranh Minh cảm giác được thần thức quen thuộc, dừng lại theo bản năng.

Trình Tiềm quyết đoán mạnh mẽ rút thần thức mình giấu trong mộc kiếm về nội phủ, cuốn theo một đạo kiếm khí của kiếm tu nhập sao từ mộc kiếm, trực tiếp ra tay chém về phía phong ấn Thính càn khôn.

Phong ấn vốn lỏng nháy mắt sụp đổ, linh vật bị phong ấn trong nội phủ y rực sáng lên như muốn đốt cháy ngũ tạng lục phủ, tà thuật không thể để lộ trên vùng chân mày Trình Tiềm như bẻ cành khô mà cuốn lên, họa hồn khoảnh khắc tan thành khói bụi.

Lập tức, khảo nghiệm nghiêm khắc hơn đã đến.

Cả người Trình Tiềm như bị lửa thiêu, băng sương li ti khi nãy ngưng kết trên người lũ lượt tan ra thấy rõ, chớp mắt đã làm đầu tóc quần áo y sũng nước, cảm ứng của nguyên thần và nhục thể chợt đứt mất, thật sự hệt như nhiều năm trước khi thân xác Tụ Linh ngọc chưa thành, y lần đầu tiên suýt nữa bị thiên kiếp bổ nhục thể ra vậy.

Thân thể Trình Tiềm mất đi khống chế, mềm nhũn ngã xuống.

Đại Tuyết Sơn bí cảnh run rẩy lên, Nghiêm Tranh Minh bất chấp y trúng họa hồn, túm tay Trình Tiềm kéo vào lòng, thầm nghĩ: “Y muốn giết ta thì để y giết đi.”

Nghiêm Tranh Minh cơ hồ bị thân thể nóng hổi của Trình Tiềm làm phỏng đến run rẩy, tiếp đó, gió dữ vốn mai danh ẩn tích lại lần nữa thốc tới, trong bí cảnh đao phong sắc lẻm tựa ngựa hoang thoát cương xô loạn, hoàn toàn mất khống chế.

Nghiêm Tranh Minh ôm chặt Trình Tiềm, gần như đồng thời, bí cảnh dưới chân họ bỗng sụp đổ. Nghiêm Tranh Minh dùng kiếm khí lấy công làm thủ, hình thành một lớp màng bảo vệ quanh mình và Trình Tiềm, bọc hai người cùng lăn vào sâu trong bí cảnh.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here