Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 101

0
79

Chương 101

Lý Quân: “Từ từ! Chậm đã, người tới là ai?”

Hàn Uyên nói: “Không biết, mặc kệ nó! Tránh ra!”

Hàn Uyên dù sao cũng là ma tu từng dính máu, mà kẻ đi ma đạo sát tính khó kìm, một khi dính máu thì khó đến đại đạo nữa. Hắn bị huyết thệ trói buộc lâu như vậy, đã sớm khó chịu vô cùng, những người này hoàn toàn là tự đâm đầu vào đao của hắn.

Hàn Uyên đã thành một con chó điên đứt xích, nhị sư huynh “nhu nhược dễ bắt nạt” nào giữ được?

Trong rừng rậm dưới chân họ không biết mai phục bao nhiêu cạm bẫy, hiển nhiên trận đã thành, dệt nên một tấm lưới lớn che kín trời đất, chuyên môn ở chỗ này chờ họ tự chui đầu vào. Tấm lưới kia từ trên không đè xuống, thân ảnh ma long lóe lên, không tránh không né mà nghênh tới, hai bên va chạm, núi sông rung chuyển run rẩy, trên trời phong vân cuồn cuộn, bốn phía chim muông hoảng sợ.

Trong số người đi theo có rất nhiều đệ tử bình thường của Bạch Hổ sơn trang, họ vị tất có thể đi lên đi xuống như những cao thủ này, thêm nữa không khống chế được phi mã bị giật mình, nhất thời chật vật trốn tránh trên không trung như ruồi nhặng không đầu.

Trưởng lão Bạch Hổ sơn trang lên giọng chỉ huy đại: “Hạ đất, hạ đất!”

Trời chớp mắt tối đi, trên tấm lưới lớn trùm trên đầu họ thỉnh thoảng có hỏa hoa bao hàm ma khí lóe lên, hệt như từng tia chớp nhỏ mau lẹ, Hàn Uyên trái lại da dày thịt béo, cho hỏa hoa kia bắn vài phát là chuyện nhỏ, các đệ tử trẻ tuổi đồng hành thì xui xẻo, bị hỏa hoa hại đến cá chậu mà sượt qua, lập tức người cháy đen từ trên trời ngã dúi xuống.

Lý Quân thở dài, nháy mắt một đạo bạch quang phóng lên cao, hắn bỏ phi mã, ngự kiếm đứng chắp tay: “Dưới đất có mai phục, chư vị hãy bình tĩnh, khoan đi xuống. Đệ tử hậu bối tu vi thấp kém lui vào giữa, ngưng thần trở lên kết Bát Quái trận.”

Vị trưởng lão Bạch Hổ sơn trang kia vội nói: “Nói đúng! Không được xuống đất, mau lên hết đây!”

Lý Quân: “…”

Nhất định là vị trưởng lão này được Thượng trang chủ vĩ đại khi còn sống nhặt về như đùa giỡn.

Lý nhị gia càng cảm thấy mình vớ phải việc hay ho rồi, song chẳng có cách gì, đành phải cố gắng tiến lên, lạ lẫm mà chỉ điểm một đoàn đệ tử không quen biết kết trận đối kháng lưới lớn trên trời.

Đột nhiên, lông tơ sau lưng Lý Quân cùng dựng lên, hắn không chút nghĩ ngợi tin theo trực giác của mình, từ trong tay áo tung ra một tấm phù chú, chỉ thấy mộc bài nho nhỏ kia bay lên trời sau đó bỗng dãn ra, kết thành một lớp màng bảo vệ sặc sỡ.

Phù chú vừa ra tay, Lý Quân liền hối hận, phù chú này là Nghiêm Tranh Minh kiếm trên chợ đen, sở dĩ vẫn không nỡ bán lại, là vì tương truyền vật này xuất từ tay Đồng Như.

Lý Quân còn chưa kịp tiếc thì đã nghe một tiếng sấm như nổ nứt thiên không.

Một đệ tử Bạch Hổ sơn trang tu vi khá thấp đương trường thất khiếu đổ máu, từ trên lưng phi mã rơi thẳng xuống.

Năm đó bên Chu Tước tháp, Thủy Khanh yêu cốt sinh dị, cũng không có thiên lôi lớn như vậy. Lý Quân hoảng sợ, cảm giác lôi kiếp này là đặc biệt nhắm tới Hàn Uyên!

Lập tức, không trung bùng ra một tiếng nứt, chỉ thấy màng bảo vệ trong phù chú kia lại không chịu nổi, chầm chậm toác ra từ chính giữa, khoảnh khắc liền tan thành tro bụi!

Mộc bài vô giá kia gãy thành hai đoạn, rớt thẳng xuống.

Hàn Uyên xoay người đáp lên một thân kiếm trong hỗn loạn mất đi chủ nhân, dấu vết hắc long trên mặt như ẩn như hiện, huyết thệ trên mu bàn tay đỏ như máu tươi, thần sắc âm chí ngửa đầu nhìn lưới lớn trên không.

Đạo thiên kiếp vừa nãy không phải cái gì khác, là phản phệ của huyết thệ.

Vài luồng ma khí từ trong rừng rậm phóng ra, chính là ma tu ở đây cản chân, bao vây Hàn Uyên.

Kỳ lạ là trong đây lại xen lẫn mấy tu sĩ bình thường, mỗi kẻ mặt đầy thù hận, một kẻ trong đó còn gào lên: “Ma đầu ngươi làm nhiều việc ác, lúc ở trước Thập Phương trận, đám nhu nhược đáng ghét đó bị bối cảnh sư môn ngươi bức ép, không dám làm gì ngươi, hiện giờ chúng ta phải tự mình báo thù!”

Lý Quân là đại diện cho “bối cảnh sư môn”, cảm giác như bị người ta chụp một chậu phân lên đầu, quả thực không biết phải nói gì.

Hàn Uyên hờ hững nhìn hắn: “A, thì ra để diệt trừ ma đầu làm nhiều việc ác ta đây, các vị liền liên thủ với một đoàn ma đầu làm ác không ít hơn ta bao nhiêu? Thật đúng là đại trượng phu co được dãn được, bội phục bội phục.”

Lý Quân nghe rất hả giận, cười nói: “Điểm chung lớn nhất của tâm ma thể này với bản tôn chính là miệng tiện.”

Hàn Uyên miệng tiện triệt để chọc giận mấy tu sĩ xen lẫn nổi bật trong ma tu, mấy kẻ kia nhìn nhau một cái, liền cùng xuất thủ, dưới sự bảo vệ của lưới lớn trên đỉnh đầu, đao thương kiếm kích nhất tề lao tới Hàn Uyên.

Mấy người này thân tại chính đạo, chưa hề lạm sát phạm kị, tuy rằng thủ đoạn thấp kém, nhưng báo thù rửa hận quả thật không có gì đáng trách. Hàn Uyên vướng huyết thệ, chỉ có thể chịu đòn, nếu hắn cả gan đánh trả đả thương người, không chừng sẽ dẫn tới một lần đại lôi kiếp mà tiền nhiệm Bắc Minh quân cũng không bảo vệ được.

Hàn Uyên cau mày, khép tay áo nghiêng người tránh đi, đầu cũng không quay lại mà quát người phía sau: “Lý Quân, cần thùng cơm ngươi tới làm gì? Xem náo nhiệt à!”

Lý Quân mặt không biểu cảm khoanh tay trước ngực, nói: “Bất đồng lớn nhất của tâm ma thể với bản tôn, chính là tâm ma này con mẹ nó quá khốn nạn!”

Thủy Khanh ở bên cạnh nghe thế, lòng đầy căm phẫn nói: “Trời ơi nhị sư huynh, huynh chưa già đã yếu hả, sao lắm lời quá vậy, mau nói đánh như thế nào đi!”

… Môn phái này quả thực không cách nào ở nổi nữa.

Lý Quân rút bội kiếm như trang sức phẩm bên hông, cao giọng nói với trưởng lão: “Thỉnh các đạo hữu Bạch Hổ sơn trang ngăn mấy người này lại, Thủy Khanh, Tam muội chân hỏa phá rách lưới kia, mở một đường cho vương bát sống tứ sư huynh muội, nếu ta không tính sai thì mắt trận ở bên ngoài, là Khôn vị!”

Thủy Khanh lập tức hóa thành đồng hạc, gào thét lao đi, tiểu hỏa hoa trên ma võng trên bầu trời đối đầu Tam muội chân hỏa của thiên yêu hoàn toàn là tự rước lấy nhục, lưới tức khắc bị nàng chọc thủng một lỗ.

Niên Đại Đại vội vàng xáp tới: “Nhị sư bá, con thì sao?”

Lý Quân ngón tay bay múa, nhặt ra một tờ giấy to từ cổ tay áo, ngón tay điểm nhẹ, trang giấy nát thành ngàn vạn mảnh, rơi rụng lả tả trong gió, hóa thành một đám sâu lớn sâu bé, nhìn mà nổi hết da gà.

Lũ sâu từ trên trời giáng xuống, chui tọt vào núi rừng cỏ cây, chớp mắt không thấy bóng dáng. Lý Quân vứt một cái lọ nhỏ cho Niên Đại Đại, nói: “Đáy lọ có thể mượn mắt đám sâu này nhìn rõ mặt đất có cái gì, ngươi để ý giúp ta, ta luôn cảm thấy việc này không đơn giản như vậy.”

Niên Đại Đại vội xoa rụng đợt da gà tiếp theo, hai tay bưng lọ nhỏ này, lướt nhanh như gió trong vô số hình ảnh vụn vặt mà nỗ lực quan sát tình hình thực tế dưới đất, trầy trật trải nghiệm một phen gian khổ của trăm tay ngàn mắt.

Bạch Hổ sơn trang có trưởng lão tọa trấn, các đệ tử miễn cưỡng xem như có tổ chức, định thần lại, vội ùa lên chặn mấy tu sĩ chính đạo phá rối giúp Hàn Uyên. Song phương vừa đánh vừa mắng nhau, dưới hiệu lệnh của trưởng lão, thoạt đầu phiên phiên phong độ hỏi thăm sư môn đối phương, đánh tới hồi gay cấn lại bắt đầu trở mặt thăm hỏi cha mẹ đã xuống mồ của đối phương.

Thấy họ cản chân nhau, Hàn Uyên dễ dàng xuyên qua vòng vây của đám tu sĩ chính đạo này, hóa thành sương đen chui vào lỗ thủng Thủy Khanh phá ra cho hắn, sau đó lại giơ tay cách thật xa chộp tới mắt trận phương vị Tây Nam.

Cả Thục đạo phảng phất phải bị hắn lôi từ trên núi xuống, lưới lớn trên trời nổ tung như non lở sông dời.

Mấy ma tu vừa nãy còn nói ẩu nói tả thấy tình thế không ổn lập tức muốn tránh đi, không trung truyền đến một tiếng rồng ngâm trong lâu dài hàm chứa bạo ngược. Sau đó mây đen cuồn cuộn huyết khí tràn lan, chớp mắt bảy tám Hàn Uyên mặt không biểu cảm xuất hiện ở các nơi, cùng mở miệng: “Chạy đi đâu?”

Thủy Khanh há hốc mồm, cảm thấy nhân sinh như tìm được phương hướng mới, nàng hóa thành hình người, hơi suy tư nói: “Muội xem như biết ‘đại đạo ba ngàn, khác đường chung đích’ mà đại sư huynh nói là ý gì rồi.”

Lý Quân cho rằng nàng khai ngộ, nhưng còn chưa kịp vui mừng thì lại nghe tiểu sư muội cảm khái: “Ngoại trừ Cửu Liên Hoàn không đáng tin kia, thì ra đi đạo nào cũng có thể lợi hại như vậy!”

Lý Quân: “…”

Sư huynh này hắn thật sự làm không nổi nữa!

Đột nhiên, Niên Đại Đại bên cạnh “A” một tiếng.

Lý Quân tức giận nói: “Kêu réo gì hả?”

Niên Đại Đại: “Nhị sư bá, trên mặt đất đột nhiên đến một đám người… Ai, không đúng, là quỷ, bò còn nhanh hơn gió!”

Lý Quân nghe thấy chữ “quỷ” thần kinh liền căng thẳng, đồng tử co lại, giơ tay nắm vào, vô số con bò sát khi nãy bị hắn tung vào bùn đất nhảy lên, liên tiếp tự nổ trên không, cháy thành từng ngọn lửa lớn nhỏ không đều, gột sạch tầng mây dưới chân chúng nhân và hắc vụ sót lại của ma tu, dị biến dưới đất liền lộ ra trước mắt tất cả.

Bạch Hổ trưởng lão ngứa ngáy da đầu: “Phệ Hồn đăng!”

Lý Quân thần sắc ngưng trọng, từ xa cùng Hàn Uyên nhìn nhau một cái – vì sao lại trùng hợp như vậy?

Song lúc này đã không rảnh cho hắn suy đoán gì, mây đen dày đặc vốn cuồn cuộn trên mặt đất gào thét cuốn lên trời xanh, tử khí âm lãnh mục nát thốc vào mặt, đất trời đen kịt.

Niên Đại Đại không khỏi nhớ tới sơn động gã gặp khi lần đầu tiên theo Trình Tiềm rời khỏi Minh Minh cốc, bản năng trỗi lên sự run rẩy không nói thành lời.

Trong quỷ ảnh lắc lư dưới đất, một bóng người quen thuộc nổi bật lên – là Tưởng Bằng.

Hơn một trăm năm trước, bọn Lý Quân lần đầu tiên nhìn thấy Tưởng Bằng ở Đông Hải, hắn đã không còn nhân dạng, hiện giờ sau nhiều năm, hình tượng của hắn càng làm người ta chấn động.

Chỉ thấy từ eo hắn trở xuống toàn bộ ẩn tàng sau hắc vụ cuồn cuộn, như căn bản không có nửa người dưới, hắn dập dềnh lơ lửng trên trời, nhất thời cũng không biết là quỷ tu hay quỷ ảnh, hai má hóp vào như quỷ sống, tảng lớn bóng ma trên mặt ngay cả ánh nắng giữa trưa cũng không thể xua đi.

Hắn đánh giá chúng nhân trên không trung, bỗng nhe răng cười, tập trung ánh mắt vào Hàn Uyên, l**m môi, trúc trắc nói: “Bắc Minh…”

Hàn Uyên bị oan uổng chỉ đành phải thu tất cả phân thân về, tâm ma thể lẩm bẩm: “Không phải ngươi nói hắn trăm năm trước chính là bị tiền nhiệm Bắc Minh quân đánh tan à, sao tè ra quần chuồn đi một trăm năm, giờ trở về ngay cả ta có phải Bắc Minh thực hay không cũng chẳng nhận ra?”

Dứt câu, hắn tự đổi khuôn mặt khác, nói chuyện biến thành chính Hàn Uyên, đáp lời: “Lần trước gặp hình như hắn còn nhận ra người, chưa điên quá như vầy – hắn thật sự là chủ nhân Phệ Hồn đăng sao? Ta nhìn kiểu gì cũng thấy hắn sắp không khác gì đám quỷ ảnh kia rồi?”

Tâm ma thể tiếp lời: “Hừ, thật là chỉ cần bổn tọa vừa lộ diện, căn bản chẳng cần đi tìm lũ ngu xuẩn này, chúng đều tự mình tìm tới cửa muốn ăn đập, vừa vặn một lưới bắt hết.”

Bản thân Hàn Uyên nhanh chóng đổi lại, nghiêm mặt nói: “Ngươi hãy bớt khoác lác đi, thực cho rằng người khác tâng bốc một chút là ngươi đã có tư cách tự xưng Bắc Minh? Đó là sư huynh của sư phụ ta, khi ta còn chưa nhập môn hắn đã dám hoành hành cướp đường ở gần Thanh Long đảo rồi, ai trị ai còn chưa chắc đâu.”

Trưởng lão Bạch Hổ sơn trang vừa vặn đứng bên nghe cả đoạn độc thoại không thể tưởng tượng nổi, lão nhân gia không khỏi bi ai, cảm thấy mạng mình e rằng sẽ phải bỏ lại ở đây – hai ma đầu mạnh nhất trăm năm qua oan gia ngõ hẹp, một là kẻ điên, một còn lại vẫn là kẻ điên!

Lúc này, mặt đất truyền đến vô số tiếng thì thào, như ngàn vạn hồn phách quỷ châu đầu ghé tai, làm tai người ngứa ngáy, không trung bay lên một hư ảnh đèn khổng lồ, oán linh gào thét mà lên, cuốn thành một cơn lốc, xoay tròn lộ ra vô số mặt người chồng lên nhau. Cơn lốc làm da đầu ngứa ngáy này đao thương bất nhập lao tới tu sĩ đang há hốc mồm trên trời, trong núi rừng Thục Trung chung linh d*c tú, tất cả cỏ cây hoa điểu bị hắc vụ kia quét qua điêu linh hầu hết, quần quỷ lòng tham không đáy hút lấy tất thảy sinh cơ.

Vô luận thế nào Niên Đại Đại cũng không dám tin kẻ này chính là ma tu dơ bẩn lại đáng buồn lúc ấy bám trên người Lục Lang, kéo dài hơi tàn ở gần Minh Minh cốc.

Tưởng Bằng đã khôi phục… Không, hắn thậm chí mạnh hơn trăm năm trước!

Hàn Uyên miệng nổ như pháo, tay lại không dám sơ ý chút nào, hai tay hoành trước ngực, một thanh trọng kiếm hoa văn rồng từ lòng bàn tay hắn chậm rãi lộ ra, quỷ tu dưới đất và ma long trên trời xa xa đối mắt với nhau, sau đó đồng thời động thủ.

Tưởng Bằng phảng phất bị kiếm trong tay Hàn Uyên kích thích, tay cầm một khúc xương trắng lạnh lẽo, sử dụng vậy mà cũng là kiếm pháp.

Hai người sư xuất đồng môn, trong trường hợp này không hẹn mà cùng giằng co bằng Phù Dao mộc kiếm, mộc kiếm pháp nguyên bản trung chính bình hòa lại lần nữa biểu hiện ra một mặt biến ảo khó lường, tải ma khí cuồn cuộn, chẳng mảy may không hợp, tự động phát triển ra bản ma đạo!

Lý Quân đập đầu Niên Đại Đại, quát: “Còn chưa tránh ra, muốn chết hả?”

Khi nói chuyện, trên trời dưới đất đã hoàn toàn bị ma khí cuồn cuộn bao trùm, những người khác bất kể là bên nào, tất cả đều không màng đấu đá, lui sang một bên, không dám nhúng tay vào cuộc long tranh hổ đấu của hai đại ma đầu.

Thế nhưng lại có một kẻ gan lớn, chỉ nghe cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng “Vút” của lợi kiếm ra khỏi vỏ, một đạo kiếm quang cực sáng bay nghiêng tới, hãn nhiên xen vào giữa hai đại ma đầu.

Nguyên thần chi kiếm!

Lý Quân thoạt tiên vui vẻ ra mặt, cho là Nghiêm Tranh Minh đuổi tới sớm, lập tức lại giật mình – không đúng, kiếm tu này tuy cũng có nguyên thần nhưng không ở cùng một cảnh giới với đại sư huynh đã vào kiếm thần vực tầng thứ hai!

Nhìn lại thì thấy người tới là nguyên Thiên Diễn xứ Du Lương.

Kiếm của hắn và xương trong tay Tưởng Bằng đánh vào nhau, sức mạnh phù chú trên thân kiếm chợt khởi, như nghé con mới đẻ không sợ hổ, rít một tiếng lao tới quỷ khí lượn lờ trên bạch cốt, quỷ khí phảng phất như ngọn lửa gặp phải gió to, trong khoảnh khắc hơi run run, lập tức lại vồ ngược gấp mười lần.

Hàn Uyên hoành kiếm chặn quỷ khí của Tưởng Bằng, đồng thời một chưởng đánh tới Du Lương, lạnh lùng nói: “Đừng tìm chết trong tầm mắt ta, liên lụy ta chịu thiên lôi kiếp, cút!”

Kiếm của Du Lương đã nhiễm hắc khí nhìn thấy được, mặt hắn tức khắc tái nhợt, vẻ mặt lại rất trấn định, nhanh chóng nói: “Tiền bối, ta là đến truyền tin- Huyền Vũ đường do Biện Húc cầm đầu, tụ tập một đám tu sĩ có thâm thù đại hận với ngươi, tính trí ngươi vào chỗ chết, những người này chỉ là ngụy trang, họ còn hậu chiêu khác. Ta không biết họ làm sao nắm được hành trình của các ngươi, hiện tại một bằng hữu của ta đang tận lực kéo dài thời gian, tốt nhất là ngươi đi mau lên!”

Chỉ trong hai câu này, Hàn Uyên và Tưởng Bằng đã không ai nhường ai mà giao thủ trên dưới trăm hiệp, trên mặt hai người đều lởn vởn hắc khí, cứng đối cứng chẳng ai thèm né, đều bị đối phương đả thương không nhẹ, không ai nghe Du Lương nói.

Hai kẻ điên kia không nghe, Lý Quân lại không điếc, trong lòng hắn nhanh chóng suy nghĩ – Du Lương là một kiếm tu tính tình lầm lì, gọi là “bằng hữu” nhiều lắm là nhóm Thiên Diễn xứ, trước mắt Thiên Diễn xứ bị tổn thất nặng nề sụp đổ rồi, ai còn rỗi hơi quản chuyện của họ?

Ngoại trừ Giả Thạch!

Lần này Thủy Khanh khó được phản ứng cực nhanh, nàng vẫn phụ trách truyền tin cho Giả Thạch, dĩ nhiên có công cụ liên lạc, nghe vậy mau chóng lấy từ trên người ra một cái lông ma tước xám xịt, chẳng qua mấy giây một đầu lông chim kia đã mất sức sống ảm đạm đi!

Thủy Khanh: “Thật sự là Giả Thạch đại ca!”

Lý Quân quát: “Hàn Uyên, dừng tay!”

Hàn Uyên mắt điếc tai ngơ… Có lẽ hắn nghe thấy, nhưng tình cảnh này đã không cho phép hắn quyết định dừng tay hay không.

Một con bọ giấy nhảy xa nhất trung thực đem tin tức nó nhìn thấy báo lại Lý Quân, Lý Quân mượn mắt nó dõi trông về phía xa, toàn thân nổi da gà – chỉ thấy cách họ không đến năm dặm, một trận pháp khổng lồ đang trải ra, không biết có chân nguyên bao nhiêu người dung nhập vận chuyển trong đó, pháp trận kia đang chậm rãi khép lại!

Lý Quân cắn răng rút trâm trên đầu, mộc trâm trên tay hắn hóa thành một thanh kiếm.

Chưa đến vạn bất đắc dĩ, hắn tuyệt không muốn dùng thứ này, đây là Nghiêm Tranh Minh để lại cho hắn bảo mệnh, trong đó phong một thanh nguyên thần chi kiếm của Nghiêm Tranh Minh.

Lý Quân vừa động tới nguyên thần kiếm trên mộc trâm, bên Nghiêm Tranh Minh lập tức cảm giác được.

Song lúc này y không rảnh lo việc khác, mới vừa rồi, Trình Tiềm thình lình ngã xuống trước mặt y, như đau đớn vô cùng, bàn tay nắm Sương Nhẫn vô thức ấn trên mũi kiếm. Trong cảnh tối như hũ nút, đến khi ngửi thấy mùi máu tươi Nghiêm Tranh Minh mới phát hiện y đã vô tri vô giác cắt mình bị thương.

Sương Nhẫn điên cuồng hút máu chủ nhân, hưng phấn cực kỳ, mơ hồ lại có dấu hiệu phản phệ.

“Tiểu Tiềm, Tiểu Tiềm!”

Trình Tiềm nén đau nhức, từ kẽ răng gằn ra một câu: “Đường Chẩn… hắn… là tu ra nguyên thần trong Phệ Hồn đăng…”

Tiền căn hậu quả đã nhanh chóng xâu chuỗi trong đầu y – Đường Chẩn năm đó tu vi thấp kém chỉ sợ cũng giống họ, tới trung tâm biển Bắc Minh, theo lối những ma tu này mở mà vào Đại Tuyết Sơn bí cảnh, nhưng hắn còn chưa tìm được lá kim liên thì đã bị gió mạnh thổi người hồn chia lìa trước.

Hắn vốn nên giống những ma tu đó, hồn phi phách tán mà chết, song hạnh cũng là bất hạnh, hồn phách hắn vừa vặn bị thổi vào Phệ Hồn đăng.

Một Phệ Hồn đăng vô chủ, quỷ ảnh đều đã rơi rụng rải rác.

Cơ duyên xảo hợp, như rùa mù gỗ nổi, tựa như Trình Tiềm chớp mắt khi sắp chết hồn phách tiến vào Tụ Linh ngọc vậy, Đường Chẩn được cơ hội trời ban gian nan sống tiếp.

Song không cần nghĩ cũng biết, Phệ Hồn đăng là đại tà vật, Tụ Linh ngọc lại là linh vật có thể giúp người tu hành, Đường Chẩn ở trong đó chịu khổ khẳng định còn nhiều hơn Trình Tiềm cả ngàn lần-

Thế nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác, không phải hắn luyện hóa Phệ Hồn đăng, thì là đăng kia hoàn toàn nuốt chửng hắn.

Cuối cùng Đường Chẩn thắng, hắn ở trong Phệ Hồn đăng tu ra nguyên thần, bản thân biến thành cây đèn ấy.

Nhưng thân thể này hẳn nhiên không hoàn chỉnh, bởi vì Phệ Hồn đăng loại tà vật này bắt đầu từ khi sinh ra đã dính không biết bao nhiêu nghiệp, nếu muốn triệt để luyện hóa thành thân xác, dẫn tới tất nhiên không phải thiên kiếp, mà là thiên nộ.

Thương thiên giận dữ, có thể bổ Đại Tuyết Sơn bí cảnh như bổ củi, không vật sống nào chịu nổi.

Trừ phi…

Tiếng Trình Tiềm hầu như không nghe thấy, thì thào lẩm bẩm như mê sảng: “Vì sao năm xưa những ma tu này muốn tới Đại Tuyết Sơn bí cảnh…”

Truyền thuyết nói rằng lá kim liên của đại tuyết sơn có thể tẩy đi hết thảy tội nghiệp nhân gian.

Như vậy nó cũng có thể tẩy đi tội nghiệp của Phệ Hồn đăng chứ? Có thể tẩy trắng hoàn toàn cây đèn đó thành một linh vật bình thường… như Tụ Linh ngọc chứ?

Trình Tiềm không khỏi lại suy nghĩ sâu hơn một tầng, Đường Chẩn thật sự là thúc thủ vô sách với tiểu điểu yêu giữ phù chú của hắn, cho nên mới đào tẩu sao?

Một tấm khôi lỗi phù mà thôi, Đường Chẩn có hàng trăm phương pháp vượt qua nó.

Hắn không sợ mình nghe tiền căn sẽ lần theo đường cũ của hắn đến Đại Tuyết Sơn bí cảnh tra lai lịch Phệ Hồn đăng?

Hay là… Đường Chẩn căn bản cố ý muốn dụ y đến?

Trình Tiềm toàn thân rét run, đủ loại suy nghĩ lóe qua, chưa kịp nói ra miệng thì Thính càn khôn trong nội phủ đột nhiên sáng lên, toàn bộ thần thức y đều bị kéo vào. Chỉ thấy Thính càn khôn kia tựa hồ bị khiêu khích, chiếu rọi nội phủ y sáng trưng, nguyên thần bị thương của Trình Tiềm ở trong nội phủ cơ hồ không mở được mắt.

Thần thức y mẫn cảm đến vô lý, thậm chí ẩn ẩn kéo theo một đoạn nhỏ phong trong mộc kiếm của Nghiêm Tranh Minh, Trình Tiềm cảm thấy mình như bị chia làm hai… không, là ba!

Tất cả ký ức y bị ngoại lực không biết tên trải ra, từ Phù Dao sơn đến Thanh Long đảo, từng trang từng trang, không phân lớn nhỏ. Sau đó những hình ảnh ấy phảng phất bị một bàn tay tùy ý bóp méo, sư huynh đệ sống nương tựa lẫn nhau biến thành tử địch mặt mũi đáng ghét, hết thảy ôn nhu lắc mình hóa thành thù hận lạnh thấu xương.

Trình Tiềm một mặt duy trì thần trí của mình dưới ánh sáng chói mắt của Thính càn khôn, phân rõ chân thật và ảo giác, một mặt không cách nào kìm nén thù hận phảng phất sinh ra từ đáy lòng.

Đồng thời, y giống như còn có con mắt thứ ba, từ trong mộc kiếm kia sốt ruột nhìn lại.

Trong thức hải phảng phất có một âm thanh không ngừng lặp lại: “Giết hắn – giết hắn-“

Đây là… họa hồn!

Đường Chẩn năm ấy đem ký ức trả lại cho y, đã hạ họa hồn ở trong đó.

Trình Tiềm vừa thanh tỉnh, vừa khó có thể ngăn cản sát ý ùa lên trong lòng, bàn tay bị Sương Nhẫn cắt qua không có lấy một chút tri giác.

Kỳ thực Thượng Vạn Niên không lừa y, trong tình huống bình thường quả thật Thính càn khôn có thể giúp y chống cự họa hồn, huống chi y còn có một đoạn nguyên thần trong mộc kiếm của Nghiêm Tranh Minh, có thể không bị ảnh hưởng, nhưng hiện giờ lại gặp phải tà phong có thể thổi phá hồn phách trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh…

Trình Tiềm đã chẳng còn thời gian để suy nghĩ đây rốt cuộc là trùng hợp hay là có người cố ý an bài.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here