Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 100

0
78

Chương 100

Chỉ thấy nước biển tĩnh lặng kia bất thình lình chia làm đôi, chính giữa tách ra một vực sâu rộng gần trăm trượng, thuyền lớn cắm thẳng xuống vực sâu, thân thuyền ở không trung phát ra tiếng “rắc rắc” như muốn vỡ tung, tựa như răng ai đang run lập cập vậy.

Nghiêm Tranh Minh xoa tai, phất tay thu Thạch giới tử về tay áo, hai người ngự kiếm đứng ở phía trên khe nứt một cách nguy hiểm.

Không có gió, không có sóng, nước biển chảy thẳng xuống, mà tốc độ chảy chậm chạp đến mất tự nhiên, tạo thành một bức tường nước biển lành lạnh, nước gợn nặng nề vẻ chết chóc lại như vẽ lên.

Hai thanh kiếm trên trời không tự chủ được run rẩy, như tính ném chủ nhân lại một mình chạy trốn bất cứ lúc nào.

Trình Tiềm đưa chân nguyên vào đôi mắt, nhìn xuống, thấy vực sâu kia u nhiên không trông thấy đáy.

Y đành phải tìm vui trong khổ mà trào phúng: “Đại sư huynh, huynh nói cái thuyền nát của huynh biết tự dựa theo thanh khí tìm bí cảnh, kết quả là tìm tới một cái mương?”

Nghiêm Tranh Minh trừng y một cái: “Làm sao ta biết, hơn nữa vô duyên vô cớ ta cần tới nơi quỷ quái này làm gì, còn không phải đều do…”

“Đều do đệ, đều do đệ được chưa,” Trình Tiềm vội cắt ngang, “Bây giờ làm sao đây? Rời khỏi đây à?”

“Hỏi thừa, chẳng lẽ ngươi muốn đón tết trong cái mương này?” Nghiêm Tranh Minh hơi điều chỉnh độ cao của mộc kiếm, nắm cổ tay Trình Tiềm, cảnh cáo, “Không được buông tay ta ra.”

Hai người hết sức cẩn thận, ngự kiếm bay về phía trước, tính rời xa vực sâu này trước rồi bỏ Thạch giới tử ra sau, nhưng chuyện cổ quái đã xảy ra – vực sâu như biết đi.

Nó như một cái miệng rộng không đo được độ sâu, mở cái họng tối om, đuổi theo sau không buông tha, họ bay lên trên, nước biển và vực sâu dưới chân cũng dâng lên theo, bay về phía trước, vực sâu ấy liền thành ánh trăng trên trời, người đi vực cũng đi.

Thời gian hơi dài, trước mắt hoa lên.

Trình Tiềm thầm nghĩ: “Cứ thế này, hai ta hao hết chân nguyên cũng chẳng đào thoát nổi khu vực này.”

Y quay đầu lại, thấy tường nước biển bên kia vực sâu đầy áp lực, như lập tức phải đổ tới nhấn chìm hai người.

Trong l*ng ngực Trình Tiềm chợt có cảm giác ngạt thở bức bí, Sương Nhẫn bỗng nhiên rít một tiếng, kiếm quang sáng loáng chợt lóe lên, thình lình trút vào kiếm ý của Hải Triều kiếm, Hải Triều kiếm hợp với tình hình không e sợ mà cuộn lên dòng nước Bắc Minh gầm thét, mặt biển vốn yên tĩnh rít gào dựng lên đại triều đen kịt, dọc đại triều vụn băng trùng điệp, trong nước biển tối đen hóa thành màu trắng chói mắt, đổ ập xuống bức tường nước biển đầy áp lực kia.

“Ầm” một tiếng, như muốn chấn điếc cả vùng biển Bắc Minh, Trình Tiềm thầm rùng mình – phía dưới tường nước biển kia có cái gì đó!

Thế là thoáng cái sóng lớn liên tiếp đã bị Trình Tiềm một tay tung lên, hóa thành từng ngọn núi băng cao ngất, tiếp bước nhau liên tục xô vào tường nước biển.

Nghiêm Tranh Minh không tự chủ được chớp chớp mắt, cảm giác được không trung hơi nước ngưng kết thành vụn băng li ti, sượt qua người y như tiểu đao.

Y sờ sờ gáy, cảm thấy Trình Tiềm bình thường đối với y quả thật quá dung nhẫn.

Sau vài lần đánh lung tung, mặt ngoài tường nước biển bị xô tan, màn nước mỏng như bị sức mạnh gì kéo ra hai bên, chính giữa lại lộ ra một núi băng tự nhiên khổng lồ.

Nó phẳng lì như gọt, kéo dài ngàn dặm, vậy mà không hề gãy đứt tẹo nào, chẳng biết bao cái gì bên trong, lại không chịu nổi lên mặt nước, nửa chìm nửa nổi mà nấp dưới nước biển đen kịt.

Chẳng lẽ đây chính là Đại Tuyết Sơn bí cảnh?

Chẳng lẽ Đại Tuyết Sơn bí cảnh không ở nơi cố định trong truyền thuyết nằm ngay dưới biển Bắc Minh?

Nghiêm Tranh Minh đè tay cầm kiếm của Trình Tiềm, lẩm bẩm: “Mèo mù của ta, một con chuột chết to như vậy cũng có thể bị ngươi vớ phải.”

Hai người kinh nghi bất định, ngay lập tức, vô số luồng nguyên thần chi kiếm mảnh như hạt mưa từ trong tay áo Nghiêm Tranh Minh bay ra, bắn vào tầng băng không biết sâu cạn kia, mũi kiếm sắc bén đập lên mặt băng dày nặng, vang lên một tràng tiếng kim thạch, phần lớn nguyên thần kiếm bị bắn về không trung, hóa thành thanh khí quay lại nội phủ Nghiêm Tranh Minh, số ít lại chui vào dưới tầng băng.

Trong nguyên thần kiếm chứa đựng ngàn vạn luồng thần thức của Nghiêm Tranh Minh, có một số vừa biến mất, y lập tức đã nhận ra, kéo Trình Tiềm nói: “Bên này.”

Hai người lần theo bóng kiếm, mau chóng tìm được nơi nguyên thần chi kiếm chui vào – chỉ thấy trong tầng băng khổng lồ dưới nước biển màu đen thấp thoáng che lại có một động khẩu nhỏ cao không đến một người.

Trình Tiềm cũng không sợ lạnh, giơ tay thăm dò vết khắc bằng phẳng của động khẩu kia, lòng bàn tay lập tức dính vụn băng ti li, như một đám đao kiếm nhỏ tẹo, dựng thẳng trên mặt băng.

“Đây là bị sức người mở ra.” Trình Tiềm nói, “Huynh xem, trong đứt gãy còn có kiếm khí sót lại… Hửm?”

Tay Trình Tiềm đột nhiên khựng lại, mùi huyết khí thoang thoảng lại từ trong băng bay ra, xuyên qua kẽ tay y, không nhẹ không mạnh đụng vào chân nguyên hộ thể, tuy rằng chỉ là kiếm khí sót lại đã hết sức mỏng manh, song vẫn có sự kiệt ngạo muốn đối đầu không khoan nhượng với y.

“Còn là một ma tu?” Trình Tiềm hơi kinh ngạc lấy tay về.

Là Đường Chẩn sao?

Nghiêm Tranh Minh nhìn lướt qua là biết trong lòng y đang nghĩ gì, mở miệng nói: “Không phải Đường Chẩn, kiếm khí này qua nhiều năm còn có thể bạo liệt hiếu chiến như vậy, đủ thấy người mở động khẩu này nên là một đại năng ma tu, tu vi nhất định không dưới ngươi. Đường Chẩn năm đó hẳn mới xuống núi chưa bao lâu, nếu hắn có tu vi này, cũng chẳng đến mức bị một hung thú đả thương như thế.”

Y nhắc tới chuyện này, trong đầu Trình Tiềm đột nhiên lóe lên một ý nghĩ-

Yêu hậu lúc ấy vốn đã bị yêu vương làm trọng thương, lại thêm là một con chim cát tường, trời sinh khắc với hung thú, suýt bị hung thú cắn cũng hợp tình hợp lý. Nhưng mà tu sĩ có chút vốn liếng đi xa nhà đều nên mang theo vật phẩm thường dùng khắc yêu trừ tà chữa thương, cho dù là Lý Quân kém nhất, gặp súc sinh kia cũng chưa chắc bị hại, huống chi khi đó còn có Đường Vãn Thu.

Trừ phi… khi đó tu vi Đường Chẩn còn kém xa Lý Quân, thậm chí rất có khả năng sư huynh muội họ đều chưa có nguyên thần.

Nghiêm Tranh Minh hỏi: “Vào xem thử không?”

Trình Tiềm gật đầu, nghiêng người đi vào băng động tạo bằng sức người kia.

Y vốn định giở lại trò cũ như trong Thập Phương trận, chớp mắt bùng lên một đám lửa chiếu sáng, nhưng chiêu này không dùng được trong băng động, ngọn lửa kia sau khi lóe lên nhanh chóng thoi thóp tắt lụi, năm lần bảy lượt đều như vậy, tựa hồ trong Đại Tuyết Sơn bí cảnh này không chấp nhận được một chút ánh sáng.

Nghiêm Tranh Minh ấn tay y xuống, tài đại khí thô lấy một viên dạ minh châu trong túi trữ vật: “Nơi này không bình thường, ngươi hãy tiết kiệm sức đi.”

Trong băng động có một lối do người tạo ra, cực hẹp cực dài, loáng thoáng có thể thấy các loại dấu vết đao chém búa bổ, hẳn nhiên lúc ấy tới nơi đây không hề là một người, người mở động hoặc tập thể là người lùn hoặc là để bớt sức, lối ấy mở không cao, hai người dọc đường phải cúi đầu mới đi qua được, nó ép xuống khiến người ta hết sức bực dọc.

Nghiêm Tranh Minh cảm thấy tóc bị băng động trên đỉnh đầu cọ rối, không vui nói: “Chờ ra khỏi đây, ngươi phải chải đầu cho ta.”

Trình Tiềm đành chịu: “Tuân mệnh, cam đoan chải mượt lông.”

Hai người cúi đầu khom lưng đi chừng một khắc mới đến cuối thông đạo nhỏ hẹp này, song một hơi nằm ở ngực kia vẫn chưa kịp thở phào ra.

Tiến vào Đại Tuyết Sơn bí cảnh chân chính rồi, rộng mở sáng sủa, hai người mới phát hiện nơi đây lại có động thiên khác hết sức quỷ dị.

Dạ minh châu trong tay Nghiêm Tranh Minh lúc sáng lúc tối như có ma, lóe một hồi lâu cũng tự tắt luôn.

Không còn ánh sáng vốn cũng không hề gì, nguyên thần tu sĩ bịt mắt còn có thần thức, thần thức quét ra mấy dặm chỉ là chuyện nhỏ. Thế nhưng Nghiêm Tranh Minh nhanh chóng phát hiện, thần thức ngoại phóng ở nơi đây trở nên khó khăn dị thường, y trầy trật chớp chớp mắt, vụn băng bám trên mi mắt liền rào rào rơi xuống, tích tắc này, y cảm thấy giá buốt thấu xương.

Với tu vi của y, sớm đã nóng lạnh bất xâm, càng không cần nói thân thể kiếm tu vốn còn khỏe hơn tu sĩ khác, bình thường phàn nàn nóng lạnh chỉ là rỗi hơi kiếm chuyện thôi.

Nhưng sự giá rét nơi đây lại khác, hơi lạnh nghiêm khốc kia khiến Nghiêm Tranh Minh nháy mắt sinh ra ảo giác nào đó, giống như mình bỗng nhiên mất hết tu vi, lại lần nữa trở thành một phàm nhân tay không tấc sắt.

Tay Trình Tiềm quá lạnh, mà da Nghiêm Tranh Minh đã cóng đến không còn tri giác, y cơ hồ không cảm giác được sự tồn tại của Trình Tiềm. Thần thức khó khăn đảo qua xung quanh, chỉ miễn cưỡng có thể “nhìn” rõ ba thước dưới chân mình, xa hơn nữa thì thần thức kia liền như bị đông lạnh ngưng trệ ở đó.

Khi nãy Nghiêm Tranh Minh còn phàn nàn hành lang băng tuyết này chật chội không ngẩng nổi đầu, mà giờ đây y lại cảm thấy nơi này thật sự quá lớn. Trong chốc lát, Nghiêm Tranh Minh có ảo giác mình đứng ở tận cùng thế giới, không còn sống cũng chưa chết, chỉ đi theo cô độc và rét mướt không gì sánh nổi, một mình loanh quanh nơi đây…

Đột nhiên, mu bàn tay y bị bóp mạnh một cái, Trình Tiềm thấp giọng nói: “Ở đây không thể thất thần.”

Nghiêm Tranh Minh giật mình, thở hồng hộc mấy hơi, hơi thở lạnh băng vào thẳng phế phủ, y giống như sống sót trong tử địa.

Lập tức, y phát hiện một chuyện cực kỳ đáng sợ khác, ngay chớp mắt y thất thần, một cỗ hàn khí lại thấm vào nội phủ, đóng băng cả nội phủ, những chân nguyên như lợi kiếm cuồn cuộn không thôi đó bị đóng băng đến tử tịch, nếu không phải Trình Tiềm đột nhiên lên tiếng, suýt nữa nguyên thần y đã vô thức thoát ly thân thể.

“Lạnh quá.” Nghiêm Tranh Minh định thần lại, thấp giọng nói, “Băng đàm của Minh Minh cốc cũng lạnh như thế sao?”

Trình Tiềm hiển nhiên thích ứng hơn y nhiều, vừa dắt Nghiêm Tranh Minh cẩn thận tiến lên, vừa dùng tiếng bước chân cố ý nặng hơn để phá tan sự tĩnh lặng nơi đây: “Ừm, dị khúc đồng công, huynh hãy trò chuyện với đệ đi, nếu không sẽ dễ tẩu hỏa nhập ma lắm.”

Nghiêm Tranh Minh không buông tha mà truy hỏi: “Những năm ngươi ở Minh Minh cốc, rốt cuộc sống như thế nào?”

“Băng đàm rất lạnh, lạnh đến mức độ nhất định, người ở trong đó sẽ sinh ra ảo giác, nguyên thần và thân xác đặc biệt dễ tách khỏi nhau,” Trình Tiềm nói bằng giọng điệu bình thản, “Hồn phách đệ khi tiến vào Tụ Linh ngọc, chỉ vừa mới vào ngưng thần cảnh, đệ tu ra nguyên thần trong Tụ Linh ngọc, vô hình trung biến khối ngọc kia thành thân thể mình. Song nó xét cho cùng không phải trời sinh, luôn có chỗ không hợp với hồn phách, cho nên cần lợi dụng cái lạnh của băng đàm, đem nguyên thần và nhục thể tách ra mài hợp hết lần này đến lần khác… Nói cách khác, giống như làm mộc vậy, không ngừng cưa bào vật liệu, mới có thể kín kẽ.”

Người khác nói y là gỗ, y liền thực sự cho mình là khúc gỗ có thể tùy tiện cưa đục – nguyên thần và Tụ Linh ngọc mài hợp lẫn nhau thống khổ cỡ nào, chỉ hơi tưởng tượng mà Nghiêm Tranh Minh đã cảm thấy tê tâm liệt phế, nhất thời cầm bàn tay lạnh lẽo của y không nói ra lời.

Trình Tiềm không hề để ý nói: “Cho nên đệ đoán Đường Chẩn nhất định đã tới nơi này, nếu không hắn cũng sẽ không nghĩ đến cách dùng băng đàm để luyện… Đây là cái gì?”

Khi y nói chuyện, mũi kiếm Sương Nhẫn đột nhiên đụng phải thứ gì đó, phát ra một tiếng vang nhỏ.

Nghiêm Tranh Minh: “Coi chừng, đừng giẫm lung tung.”

Nói xong, y lại lấy ra một viên dạ minh châu, mấy thứ này vừa tròn vừa to, cơ hồ vô giá, lại bị y moi ra cả mớ như kẹo, không tiếc rẻ chút nào.

Dạ minh châu tựa như ánh nến chập chờn trong gió, vừa ra khỏi túi trữ vật liền bắt đầu liều mạng lóe lên, lại mau chóng tối dần đi, song tốt xấu gì cũng chiếu sáng một khoảng dưới chân.

Nhờ ánh sáng mờ nhạt, Trình Tiềm nhìn thấy thứ y vừa đụng phải lại là một bộ xương người, thần thức của hai người họ vậy mà không ai quét tới, nó hệt như băng điêu, có thể hoàn toàn hòa làm một thể với tường băng tuyết xung quanh, giống như ăn vào đó lâu ngày rồi.

Trình Tiềm ngồi xổm xuống giơ tay muốn sờ, bị Nghiêm Tranh Minh đập văng, ném cho một chiếc khăn tay.

Trình Tiềm: “…”

Y bất đắc dĩ đưa tay nhận mảnh lụa, cho rằng trong túi trữ vật của đại sư huynh ít nhất phải chuẩn bị cả trăm cái khăn tay mới đủ cho y lãng phí như vậy.

Nghiêm Tranh Minh: “Là xương người thật sao?”

“Hẳn thế,” Trình Tiềm bỗng trỗi lên dự cảm xấu, tim đập như điên không hề báo trước, y định thần lại, thấp giọng nói, “Thời gian quá dài, đã đóng băng rồi.”

Nghiêm Tranh Minh tiến lại ngắm nghía một phen, thấy bên cạnh bộ xương kia có một thanh đoản đao, liền sai Trình Tiềm gỡ đoản đao nọ từ trong băng xuống, tách băng sương trên chuôi đao, trên đó có khắc một dấu hiệu quen mắt.

“Là Yểm Hành Nhân.” Trình Tiềm nói, “Lúc đi Chiêu Dương thành đệ từng nhìn thấy rất nhiều dấu hiệu như vậy.”

Tiếp tục tiến về phía trước, vài bộ xương giống hệt nhau chổng vó ở gần đó, trên xương cốt không thấy một chút vết thương trí mạng, chúng nằm ngổn ngang dưới đất như một đám trúc bị gió to quật đổ vậy.

Quỷ dị cực kỳ.

Sợi tơ lặng lẽ căng lên trong lòng Trình Tiềm kéo đến cực hạn.

“Kỳ lạ,” Nghiêm Tranh Minh thấp giọng nói, “Ngươi nói đám ma tu này tại sao không ở Nam Cương, mà lặn lội đường xa đến nơi đây nộp mạng?”

Trình Tiềm: “Đừng nói nữa, cẩn thận.”

Chữ “thận” chưa dứt lời, sâu trong bí cảnh vốn tối đen tĩnh mịch đột nhiên truyền đến một tiếng rít, như một thanh đao nhọn trực tiếp đâm thủng màng tai người, Trình Tiềm chỉ cảm thấy hai tai “Ong” một tiếng, giống như bị đấm một phát vào huyệt thái dương, ba hồn bảy phách tựa như nháy mắt bị đánh tan.

Trời đất quay cuồng, y suýt nữa không đứng vững, còn chưa cho y phản ứng, một trận gió dữ đã nổi lên từ đất bằng mà không hề báo trước.

Nghiêm Tranh Minh túm y lại, nhanh chóng xoay người, dùng lưng cản cho y.

Trình Tiềm: “Sư huynh, huynh…”

Nghiêm Tranh Minh mau chóng hít sâu một hơi, cũng không biết bị thương ở đâu: “Không sao, trời sinh nguyên bộ dù gì cũng rắn chắc hơn loại sau đó mài hợp như ngươi – đi mau!”

Hai người chật vật lui tới đường đến, Trình Tiềm phảng phất hồn phách còn chưa trở về vị trí cũ, trước mắt gần như mơ hồ, vô thức vịn tường, mới sờ liền thấy xúc cảm không đúng, y hơi trầy trật nương viên dạ minh châu không biết thứ mấy trên tay Nghiêm Tranh Minh nhìn qua, vừa vặn đối diện một khuôn mặt người chết nhợt nhạt.

Trình Tiềm: “…”

Y suýt nữa một chưởng đập nát đối phương.

Nghiêm Tranh Minh bắn dạ minh châu trong tay, thêm vào kình lực, dạ minh châu nọ phát ra một tiếng rít thảm thiết, không chịu nổi chân nguyên kiếm tu, lập tức nổ thành một đám hoa bay ngay trên không.

Không gian chỗ hai người chớp mắt sáng lên, chỉ thấy nơi đây trừ bạch cốt ra, bốn phương tám hướng vẫn bay đầy “người” dáng vẻ khác nhau, nam nữ già trẻ đủ hết, mỗi người khuôn mặt xanh trắng, ngũ quan dại ra, giữ nguyên tư thế hai chân lơ lửng, trực tiếp bị đông giữa không trung, hệt như một đám quỷ treo cổ không một tiếng động!

Dù là Trình Tiềm to gan lớn mật cũng không khỏi rùng mình, nhất thời chỉ cảm thấy ngực cồn cào càng không dễ chịu, cho đến khi dạ minh châu bạo liệt tối đi, y mới thấp giọng nói: “Quỷ ảnh…”

Nơi đây cực hàn, ngoại trừ nhục thể, còn có thể đóng băng chân nguyên thậm chí hồn phách người.

Trình Tiềm nói: “Nơi đây từng có một cây Phệ Hồn đăng, bị gió dữ xô, quỷ ảnh nhốt bên trong đều bị thổi ra, đám quỷ ảnh này không kịp đào tẩu, đã bị đông cứng ở đây… Còn Phệ Hồn đăng ở đâu?”

Nghiêm Tranh Minh làm một thổ tài chủ xứng chức, sau khi thoáng buông Trình Tiềm ra, lại lần nữa chiếu sáng lên: “Ngươi xem.”

Chỉ thấy trong góc còn có một bộ xương trắng, sau khi nhẹ nhàng quét băng tuyết trên người hắn, trong hai hàng xương sườn bị đóng băng kia lại kẹp một chiếc lông vũ đỏ rực, giữa băng thiên tuyết địa có vẻ hết sức chói mắt.

Nghiêm Tranh Minh: “Ngươi nói đó là Đường Chẩn sao?”

Đó là Đường Chẩn sao?

Một tu sĩ chưa vào cảnh giới nguyên thần, trăm cay nghìn đắng đến biển Bắc Minh, tìm được Đại Tuyết Sơn bí cảnh, hoặc do nguyên nhân nào đó mà vào cùng đám ma tu này, hoặc là tìm được đường ma tu lưu lại, lần mò vào, vừa vặn gặp Phệ Hồn đăng ở đây, vừa vặn bị gió mạnh khi nãy gây thương tích, thân chết ở đây, hồn phách lại vào lầm Phệ Hồn đăng…

Nhưng mà Đường Chẩn trăm năm trước y với Hàn Uyên gặp ở bờ Đông Hải, không phải là một nguyên thần sao?

Trong lòng Trình Tiềm bỗng nhiên trỗi lên một phỏng đoán đáng sợ, cùng lúc đó, tiếng gầm rú bên tai y ngày càng lớn, tạm thời rời xa gió mạnh, song di chứng còn đó, nhất thời y cơ hồ không đứng nổi, mềm nhũn dựa lên tường băng bên cạnh, cố gắng dùng mặt tường lạnh lẽo kề trán mình, nhịn lại rên rỉ suýt bật ra – hồn phách rối loạn thật sự là quá đau, chẳng khác khi y cắt nguyên thần luyện mộc kiếm là mấy.

Hai lọn tóc mai Trình Tiềm mau chóng ướt đẫm, cũng không biết là mồ hôi lạnh hay là băng tan ra.

Họ ở bên này rơi vào hầm băng, đoàn người đã sắp đến Thục Trung thì lại cảm thấy hơi nóng bức.

Thục Trung lắm núi, đệ tử Bạch Hổ sơn trang phụ trách mở đường đi đến nơi đây thần kinh luôn không tự chủ được căng lên, bởi vì trong tầng tầng rừng rậm này, rất có thể ẩn giấu trận pháp, họ lại ở trên không, đối phương hơi ẩn nấp là có thể bày ra mai phục không ai hay.

Niên Đại Đại cầm trong tay một quyển sách cũ, đang ngồi trên phi mã bay thấp cẩn thận nghiền ngẫm từng câu từng chữ, bên cạnh chợt có người không chút để ý đọc tên sách ra: “Chuyển thế lục…”

Niên Đại Đại giật mình, sách suýt bay khỏi tay, luống cuống đón lấy, có phần kích động nhìn Hàn Uyên không biết đi tới từ khi nào, lắp bắp chào một tiếng: “Tứ, tứ sư thúc…”

Không hề nghi ngờ, Niên Đại Đại hơi sợ vị tứ sư thúc hỉ nộ vô thường này.

Hàn Uyên liếc mắt nhìn gã, không làm khó, tâm bình khí hòa hỏi: “Ngươi tính tìm chuyển thế đầu thai của ai?”

Niên Đại Đại khó khăn muốn thả lỏng, đáp: “Gia phụ.”

Hàn Uyên: “À, cha ngươi xuất thân ở đâu?”

“Minh Minh cốc…” Niên Đại Đại thốt ra, sau đó lập tức sửa lại, “Hình như cũng không đúng, ông vốn là tán tu Đông Hải, năm xưa may mắn được tuyển vào Giảng Kinh đường Thanh Long đảo, nhập đạo ở đó, về sau lưu lạc thiên nhai tự mình tu hành, sau trăm tuổi mới dừng chân ở Minh Minh cốc, đổi tên khác.”

Hàn Uyên nghe xong mặt không biểu cảm nói: “Thanh Long đảo… lại còn có tầng duyên phận này – để ta cho ngươi một đề nghị, ngươi rảnh thì đi tìm ở quanh Đông Hải đi, không cần cảm ơn.”

Ma long trong truyền thuyết suýt nữa chọc thủng trời này lại tâm bình khí hòa nói chuyện với gã, Niên Đại Đại sửng sốt một hồi, ngập ngừng nói: “Phải… phải không?”

“Nguyên thần đầu thai bình thường đều như vậy,” Hàn Uyên nói, “Hồn về quê cũ gì đó… Nhưng chẳng có tác dụng gì, tái thế làm người, tu vi ký ức đều không còn, bản thân cũng không biết mình là ai, chỉ có thể miễn cưỡng giữ hình dáng bản tính kiếp trước thôi.”

Trên mặt Niên Đại Đại lộ ra sự chờ mong thận trọng.

Hàn Uyên liếc gã một cái, cười khẩy nói: “Hiện tại đừng vội cao hứng sớm, ngươi hãy nghĩ cách giữ cái mạng nhỏ của mình trước đi!”

Niên Đại Đại sửng sốt, đệ tử Bạch Hổ sơn trang dẫn đường phía trước đột nhiên phát ra một tiếng cảnh báo sắc bén, chỉ thấy rừng rậm nơi xa lại có ma khí phóng lên trời chặn đường đoàn người.

Trong thân thể Hàn Uyên giống như khoảnh khắc thay đổi người làm chủ, cả người thoạt nhìn có loại mị lực cực kỳ không ra gì, bàn long bào hắc khí tràn ra, khiến quái thú bốn chân kia phảng phất chực lao ra.

“Đừng kinh ngạc quá,” Trong đôi mắt dài nhỏ của Hàn Uyên lóe ánh đỏ, nói, “Lũ ngu xuẩn này cho rằng ta đã vấn đỉnh Bắc Minh, đều muốn đến giẫm thi thể ta kiếm chức Vạn Ma Chi Tông.”

Hắn cười gằn một tiếng, giữa tiếng kinh hô của Lý Quân chợt bạo khởi, cả người tựa gió xoáy đảo qua trung thiên: “Cũng không đái một vũng ra soi thử mình xem!”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here