Lục Hào (thuyluunien) – LỤC HÀO: CHƯƠNG 1

0
137

Lục Hào

Tác giả: Priest

Edit: Yển

Chương 1

Hố đào chơi cho đỡ buồn thôi các bạn đừng nhảy vào làm gì. À quên, thực ra đào hố vì một nhân vật trong này mà hết quyển 1 thì người đó cũng chết mất tiêu. —

Trình Tiềm tính tuổi mụ là mười tuổi, mà vóc dáng phát triển rất chậm, không theo kịp tuổi tác.

Gần giữa trưa, nó ôm củi từ cổng sân vào nhà chính, nguyên bó củi ôm hơi khó, thành thử phải chạy qua chạy lại hai chuyến, xong rồi mới lau mồ hôi nhễ nhại, an tâm cắm đầu vào nhóm lửa nấu cơm.

Mấy bữa nay nhà có khách, cha nó bận tiếp đãi, các việc như rửa rau nấu cơm nhóm lửa chẻ củi rơi hết xuống đầu Trình Tiềm, khiến nó y hệt một con quay chân ngắn, có thể quay vòng vòng nổi gió bất cứ lúc nào và nơi nào.

Do quá lùn nên tuy đã với tới bệ bếp, nhưng Trình Tiềm loay hoay xoong nồi vẫn không tiện lắm, nó liền tìm một cái ghế nhỏ trong góc nhà chính mà đứng lên.

Bốn chân ghế cái dài cái ngắn, cọc cà cọc cạch, bắt đầu từ hồi sáu tuổi, Trình Tiềm đã biết leo lên ghế nấu cơm, sau vô số lần suýt nữa ngã vào nồi biến thành canh thịt người, thì nó đã biết cách đệm cái ghế chân so le này để chung sống hòa bình, giữ sự cân bằng bấp bênh.

Hôm nay, nó đang đứng trên ghế đổ nước vào nồi thì đại ca về.

Trình gia đại ca đã mười lăm, thành một tiểu tử rồi, hắn mang theo mùi mồ hôi, im lặng đi vào nhà chính, nhìn lướt qua bốn phía, rồi một tay xách ấu đệ xuống ghế, không biết nặng nhẹ đẩy lưng một phát, giọng ồm ồm: “Để ta, đệ đi chơi đi.”

Trình Tiềm đương nhiên sẽ không thật sự vô tâm vô tư đi chơi, nó ngoan ngoãn gọi một tiếng đại ca, kế đó im lặng ngồi xổm bên cạnh, hì hục kéo ống bễ.

Trình Đại Lang cúi đầu nhìn nó một cái, không nói gì, chỉ là ánh mắt hơi phức tạp.

Trình gia có ba nhi tử, Trình Tiềm thứ hai, cho đến tối qua, trước khi vị khách kia đến, thì Trình Tiềm còn gọi là “Trình Nhị Lang”.

Đại Lang biết, hiện giờ e rằng hai chữ “Nhị Lang” sắp thôi dùng rồi, nhũ danh đơn giản này sẽ cùng nhị đệ thay hình đổi dạng, bỏ đến quê khác.

Vị khách đến lúc chiều hôm qua là một đạo sĩ, họ gì tên chi thì chẳng ai hay, huênh hoang tự xưng là “Mộc Xuân chân nhân”, nhưng xem tướng mạo thì hẳn chân nhân chưa chắc đã có chân bản lĩnh gì. Chỉ thấy ông ta nuôi bộ râu dê lưa thưa, đôi mắt ti hí(1) nửa mở nửa khép, dưới trường bào bay bay lộ ra đôi chân quắt queo, chẳng thấy tiên phong đạo cốt chi hết, trái lại y chang thầy tướng số lừa bịp vậy.

Chân nhân vốn là trên đường du lịch đi ngang qua đây, vào xin bát nước, nào ngờ nhìn thấy Trình Nhị Lang.

Trình Nhị Lang khi đó vừa từ bên ngoài chạy về – cổng thôn có một học trò già thi mãi không đỗ, bèn nhận đệ tử dạy học, học vấn thì chẳng bằng ai mà tiền học phí thu rõ là đắt, thịt rau nông gia lão chẳng thèm, chỉ chịu nhận vàng bạc tiền vuông, hơn nữa số tiền không quy rõ – mỗi khi xài hết là lại ngửa tay đòi học trò.

Loại người này thật sự không xứng truyền đạo thụ nghiệp dạy sách thánh hiền, nhưng đành chịu thôi, trẻ nông thôn học hành đâu dễ, trong phương viên mấy chục dặm, không tìm được tiên sinh dạy học thứ hai.

Với gia cảnh của Trình gia, chắc chắn không có dư tiền cho các con đi học, nhưng một số chi, hồ, giả, dã đọc không trôi này, giống như trời sinh có sức hấp dẫn kỳ dị với Trình Nhị Lang, nó không thể quang minh chính đại đi học, đành phải thường xuyên tới nghe trộm.

Lão học trò thấy rằng mỗi một giọt nước miếng đều phải dốc hết tâm huyết mà ra, nên không chịu cho nghe ké, cứ giảng được một nửa là lại cảnh giác đi tuần tra một phen.

Trình Nhị Lang đành hóa thân làm khỉ, ẩn nấp trên cây hòe già ngay trước sân nhà lão, mỗi lần nghe lén đều vã hết mồ hôi như khi “tu thân tề gia bình thiên hạ”.

Đêm qua, Trình Nhị Lang mướt mồ hôi bị phụ thân sai rót nước cho khách, ông khách cổ quái kia lại không nhận, mà thò một bàn tay gầy đét như que củi, không sờ xương(2), cũng chẳng sử dụng công pháp chi lạ lùng cổ quái, chỉ nhẹ nhàng nâng mặt Nhị Lang lên, cùng đứa trẻ cố hết sức bắt chước “thư sinh hủ lậu” này nhìn nhau một cái.

Chẳng biết chân nhân thấy được gì từ cái nhìn này, nhìn xong liền làm bộ thần bí gật đầu, ăn không nói có bảo với người của Trình gia: “Ta thấy cậu bé này tư chất rất tốt, tương lai có thể đằng thiên tiềm uyên, chưa biết chừng có đại tạo hóa, không phải vật trong ao.” (Đằng thiên tiềm uyên: bay lên trời cao, lặn xuống vực sâu)

Lúc chân nhân nói câu này, Đại Lang cũng có mặt, Đại Lang đi theo chưởng quầy học việc, gặp một số người từ nam chí bắc, tự thấy có chút kiến thức, nhưng còn chưa bao giờ nghe nói một đôi mắt mà có thể nhìn ra được tư chất tốt hay xấu.

Đại Lang đang tính khinh miệt cãi lại tay giang hồ bịp bợm này, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã phát hiện cha mình lại đi tin chuyện xằng xiên này, tức khắc hoảng hồn hiểu được điều gì đó.

Trình gia vốn không giàu, năm ngoái mẹ hắn lại đẻ thêm một tiểu đệ, tiểu đệ rất khó sinh, khiến mẹ hậu sản vẫn ốm yếu liệt giường cứ thế, nhà vừa mất một lao động khỏe mạnh vừa thêm một người bệnh cả ngày uống thuốc, vốn đã không dư giả gì, giờ thì càng nghèo rớt mồng tơi.

Năm nay mùa màng không tốt, mấy tháng liền chẳng được một giọt mưa, sắp tới hẳn sẽ phải mất mùa, ba huynh đệ… chỉ sợ nuôi không nổi nữa.

Đại Lang biết cách nghĩ của cha mẹ. Bản thân hắn học nghề đã một năm rưỡi, thêm một năm rưỡi nữa là có thể cho gia đình khoản hồi lại, là niềm hi vọng của Trình gia tương lai, mà tiểu đệ còn quấn tã, hiển nhiên cha mẹ cũng tuyệt đối không bỏ được, vậy chỉ còn một Nhị Lang ở giữa là dư thừa, giữ lại cũng chẳng ích chi, nếu có thể đuổi cổ theo ông đạo sĩ qua đường đi tu tiên thì cũng tốt.

Tu thành thì là mộ Trình gia mọc cỏ trúng đại vận, tu không thành thì cũng chẳng sao, để nó theo người ta lang bạt giang hồ hay lừa bịp cũng được, có cơm ăn áo mặc, có thể trưởng thành, coi như là một lối thoát.

Mộc Xuân chân nhân và chủ Trình gia tầm nhìn hạn hẹp có qua có lại, nhanh chóng bàn xong vụ “mua bán” này, chân nhân đưa cho một thỏi bạc vụn, một tay giao tiền một tay giao người, Trình Nhị Lang từ đây đổi tên thành Trình Tiềm, buổi chiều hôm nay sẽ cắt đứt duyên trần, khởi hành theo sư phụ.

Đại Lang và nhị đệ này hơn kém vài tuổi, không thân thiết lắm, bình thường ở cùng nhau cũng chẳng có chuyện gì để nói, nhưng nhị đệ từ nhỏ đã biết điều, không khóc không quấy, cũng chưa từng gây chuyện, áo quần mặc thừa của đại ca, ăn uống đều nhường tiểu đệ và người mẹ đau bệnh, chỉ có làm việc là luôn gương mẫu, chưa từng oán thán.

Tuy không nói ra miệng nhưng trong lòng Đại Lang rất thương đệ đệ này.

Thế nhưng đành chịu thôi, nhà nghèo không nuôi nổi, còn chưa tới lúc Trình gia Đại Lang hắn cáng đáng gia đình, việc lớn việc nhỏ hắn đều không quyết được.

Dẫu sao cũng là máu mủ ruột rà, nói bán là bán ngay được à?

Đại Lang càng nghĩ càng khó chịu, muốn cầm muôi sắt đập lỗ đầu lão bịp bợm kia, nhưng suy trước tính sau rồi rốt cuộc vẫn không dám – hơn nữa, nếu thực sự quyết đoán thì hắn đã khỏi cần đi học việc làm chi, đi ăn cướp chẳng phải càng giàu hơn à?

Với tính toán của cha mẹ và sự khó chịu của đại ca, Trình Tiềm không phải là hoàn toàn không hiểu gì.

Nó không có trí tuệ hơn người, chẳng cách nào sánh bằng những thần đồng bảy tuổi làm thơ, mười ba bái tướng, chỉ là lòng dạ hơi thâm sâu hơn mức bình thường thôi.

Cha đi sớm về khuya, đại ca một nắng hai sương, trong mắt mẹ có đại ca và tiểu đệ, không chứa thêm nó nữa, bởi vậy ở Trình gia, tuy không ai đánh mắng, song cũng chẳng ai coi nó ra gì, Trình Tiềm đều hiểu rõ, nó trời sinh cũng thức thời, cố hết sức không ồn ào khiến người ta ghét, chuyện khác thường nhất từ lúc lọt lòng chẳng qua là trèo lên gốc đại thụ nhà lão học trò, nghe sách thánh hiền chả hiểu cái quái gì mà thôi.

Nó cẩn thận, cần cù và thật thà, coi mình là một đứa hầu, một đứa ở – nhưng không coi là một nhi tử.

Trình Tiềm không biết cảm giác làm nhi tử là thế nào.

Trẻ con vốn nên lắm mồm, nhảy nhót tinh nghịch, nhưng Trình Tiềm đã không phải là nhi tử, thì đương nhiên không có đặc quyền lắm miệng và nghịch ngợm, có chuyện một mực nhẫn nhịn không thổ lộ, cứ thế mãi, mọi việc đều không thể tỏ bày, đành phải đâm vào trong, chọc thành bao nhiêu lỗ gồ ghề trong lòng.

Trình Tiềm trong lòng lỗ chỗ như mưa rơi xuống bờ cát biết cha mẹ đem bán mình, lại có chút bình tĩnh lạ lùng, giống như sớm đoán được có một ngày sẽ như vậy.

Trước khi đi, người mẹ ốm yếu phá lệ xuống giường, run rẩy gọi Trình Tiềm lại, rưng rưng dúi cho một cái gói nhỏ, bên trong có ít quần áo và một mớ bánh bột nở quần áo đương nhiên vẫn sửa từ số đại ca không mặc được nữa, bánh thì do cha làm suốt đêm hôm trước.

Dù sao cũng là máu mủ, mẹ nhìn nó, không nhịn được lục tìm trong tay áo. Trình Tiềm thấy bà run rẩy lấy ra một xâu tiền. Những đồng tiền đen sì lồi lõm kia đột nhiên kích thích cõi lòng lạnh lùng của Trình Tiềm, nó như một con thú nhỏ lạnh cóng, hấp háy mũi giữa trời băng đất tuyết, ngửi được một chút mùi của mẹ.

Nhưng xâu tiền ấy cũng bị cha nhìn thấy, ông ở bên ho lớn một tiếng, mẹ đành phải nuốt nước mắt cất tiền đi.

Thế là mùi của mẹ như hoa trong gương trăng đáy nước, chỉ chập chờn một chút, chưa cho Trình Tiềm nghe rõ, đã tan thành mây khói một lần nữa.

“Nhị Lang qua đây,” Người mẹ không có mùi mẹ kia kéo tay dẫn Trình Tiềm vào buồng trong, đi chưa được hai bước đã thở hổn hển.

Bà mệt mỏi tìm một cái ghế ngồi xuống, chỉ ngọn đèn nhỏ treo trên trần nhà, yếu ớt hỏi: “Nhị Lang, con có biết đó là cái gì không?”

Trình Tiềm hờ hững ngẩng đầu nhìn: “Đèn chong của tiên nhân.”

Ngọn đèn nom tầm thường này là bảo vật gia truyền của Trình gia, nghe nói là hồi môn của bà cố Trình Tiềm. Ngọn đèn to bằng bàn tay, không có bấc, cũng chẳng dùng dầu, trên cái đế gỗ mun kiểu cổ có khắc mấy hàng phù chú, giúp nó có thể tự sáng lên, chiếu rọi khoảng một thước vuông rất lâu.

Nhưng Trình Tiềm nghĩ hoài không thông, cái đèn quèn này treo ở đó, ngoại trừ mùa hè gọi sâu tới thì còn tác dụng gì nữa?

Bất quá đã là tiên bảo, thì cũng chẳng cần có tác dụng gì thực tế, chỉ cần lúc láng giềng qua chơi có thể lấy ra khoe khoang là đủ. Đối với thôn phu hương dã mà nói, nó chính là món bảo bối có thể truyền lại nhiều đời.

“Tiên bảo” là thứ được “tiên nhân” khắc phù chú lên, phàm phu tục tử bắt chước cũng không nổi – tiên bảo có nhiều phẩm loại, công dụng càng vô số kể, nào đèn không dùng dầu, nào giấy không sợ lửa, nào giường đông ấm hạ mát…

Ngày trước có một tiên sinh kể chuyện lang bạt giang hồ đi qua cổng thôn, nói trong đại thành phồn hoa có những tòa nhà cất bằng “gạch tiên nhân”, mái ánh mặt trời như mạ lưu ly, vàng son lộng lẫy hệt hoàng cung, bên ngoài bát ăn cơm nhà phú quý có một lớp phù chú do tiên nhân viết, có thể tránh bách độc, xua bách bệnh, một mảnh gốm của cái bát vỡ giá bốn lượng vàng mà vẫn được săn lùng không thôi.

“Tiên nhân”, cũng chính là “người tu chân”, còn gọi là “đạo nhân” hoặc “chân nhân” – cách trước thông thường là tự xưng, nghe có vẻ hơi khiêm tốn hơn.

Nghe nói họ lấy dẫn khí nhập thể, câu thông thiên địa làm nhập môn, tu vi sâu hơn thì còn có thể không cần ăn uống, lên trời xuống đất, thậm chí trường sinh bất lão, độ kiếp thành tiên… đủ các truyền thuyết truyền lưu rộng rãi, nhưng tiên nhân thật mặt mũi dài ngắn ra sao thì chưa ai từng gặp, chỉ đồn đại rõ là thần kỳ thôi.

Các vị tiên nhân rày đây mai đó, tiên khí tốt ngàn vàng khó cầu, quan to quý nhân chạy theo như vịt.

Trình gia nương tử khom người, buồn bã nhìn Trình Tiềm, ôn hòa hỏi như lấy lòng: “Chờ Nhị Lang học thành quay về, cũng làm một ngọn đèn chong cho mẹ được không?”

Trình Tiềm không trả lời, chỉ nhướng mí mắt nhìn mẹ một cái, lạnh lùng nghĩ bụng: “Nghĩ hay nhỉ, hôm nay bà đuổi tôi đi, mai sau bất kể tôi học thành hay không, dù là sống hay chết, là heo hay chó, tôi đều tuyệt không quay về thăm bà.”

Trình gia nương tử bỗng ngẩn ra, phát hiện đứa trẻ này không giống cha mẹ, trái lại thấp thoáng hình bóng đại ca bà.

Đại ca bà là một làn khói xanh bốc lên trên phần mộ tổ tiên, từ nhỏ đã không giống con nhà nông, mặt mày như họa, phụ mẫu táng gia bại sản cho đi học, y cũng biết cố gắng, mười một tuổi đã đậu tú tài, mọi người đều nói nhà có sao Văn Khúc.

Nhưng sao Văn Khúc đại khái không muốn ở nhân gian lâu, còn chưa kịp thi cử nhân thì đã đổ bệnh đi đời nhà ma.

Khi đại ca chết, Trình gia nương tử còn nhỏ, chút ấn tượng đã mơ hồ từ lâu, nhưng hiện tại bỗng nhiên nhớ ra, lúc còn sống người kia cũng là như thế, bất kể trong lòng vui mừng vô cùng hay lửa giận bừng bừng, y đều chỉ nhìn bâng quơ như vậy, thận trọng không lộ ra vẻ, lại khiến người ta sinh lòng sợ hãi, không tài nào thân cận nổi.

Trình gia nương tử không tự chủ được buông lỏng bàn tay đang kéo Trình Tiềm, đồng thời, Trình Tiềm cũng lặng lẽ lùi nửa bước.

Nó cứ thế, ngoan ngoãn mà không nói một lời, cắt đứt sinh ly tử biệt của hai mẹ con.

Trình Tiềm tự nhận là hành vi của mình không do oán hận, bởi oán hận là vô lý – cha mẹ có ơn sinh thành và dưỡng d*c, dẫu rằng ân tình bỏ dở nửa chừng, dưỡng d*c một nửa đã vứt nó đi, dù gì cũng là ưu khuyết điểm bù nhau.

Nó cúi đầu nhìn mũi chân, nhủ thầm với lòng, trong mắt cha mẹ không có nó, không sao, bán nó cho một đạo sĩ mắt ti hí, cũng không sao nốt.

Nguyên gốc là mắt tam giác, đại khái là mí chùng xuống làm cho mắt híp lại, thường gặp ở người già.

Sờ xương là một môn thuật số.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here