Phong lưu quyển – CHƯƠNG 6: Ô NHA KHAI HỘI

0
72

CHƯƠNG 6: Ô NHA KHAI HỘI

Ngày hôm sau, Thuỷ Vô Tâm nhận được thiếp mời tham gia Võ lâm đại hội tại Thiếu Lâm tự. Ta liền tra hỏi hắn: “Chuyện gì vậy a?”

Hắn cười, mặt mày có vài phần tà khí: “Còn không phải chuyện ngươi đem Si Mị cung chủ bỏ chạy?”

“Hả? Nghiêm trọng đến thế à?”

“Phải, giờ ngươi đã được coi là tổng hộ pháp của Si Mị cung chủ.”

“Ai nha, tổng hộ pháp à, nghe cũng oai phong ghê.”

“Nghe nói nhị công tử Du Long Bảo cũng sẽ có mặt.”

“Hả? Hắn thì sao?”

“Không có gì.”

“Vậy ta không có hứng.” Ta tiếp tục ăn điểm tâm. Nhưng rồi ta thấy ngón tay Thuỷ Vô Tâm nghịch nghịch cái chén. Ở chung lâu như vậy, chưa từng thấy hắn làm thế. Thuỷ Vô Tâm ít biểu lộ cảm xúc, ngoại trừ cười, ta rất ít khi thấy vẻ mặt khác. Thật mờ ám, khiến ta nghi có điều gì cần tìm hiểu.

“Bị ngươi phát hiện à?” Hắn chống đầu, ngón trỏ tay phải xoa bóp chân mày.

Ta thật chịu không nổi phong tình của hắn, chút nữa là nhiễu nước miếng. Xin khẳng định lại, ta thích những mỹ nữ thân hình hồ lô cơ!

“Phát hiện gì cơ?”

“Quên đi.”

Ngươi càng không nói, ta lại càng muốn biết! Thế nhưng khẳng định không thể đi cùng hắn rồi. Tuy nói “hảo kỳ tâm sát tử miêu” (lòng hiếu kỳ giết chết con mèo, chắc là giống câu Curiousity kills the cat xD), đáng tiếc ta không phải con mèo!

Khi ta ở trong phòng lén lút chuẩn bị đi võ lâm đại hội, Thuỷ Vô Tâm đẩy cửa vào. Đúng là khó qua mắt hắn được.

Hắn không nói, chỉ đứng nhìn ta. Mắt hắn như xuyên qua người ta, ngoại trừ sư phó lúc trầm tư, ta chưa từng thấy ánh mắt như vậy.

Một lúc lâu hắn mới nói, “Đôi khi, chỉ bước ra ngoài một bước, mọi lý lẽ đều trở nên mơ hồ.” (Câu này thực sự hông hiểu lắm =..=)

“Lòng ta đang cảm thấy rất bất an.”

Ngón trỏ hắn lại xoa bóp chân mày, “Thần Nhi, đôi khi ta nghĩ phải chi mọi chuyện đơn giản hơn một chút, giống như cả đời chỉ yêu thương một người, bi thương sầu lo cũng chỉ vì một người đó. Nếu ngươi yêu một người quá nhiều, lại yêu thêm lần nữa, đau khổ càng nhiều…” (Tên này toàn mở miệng ra là triết lí, thật là  đau đầu = =)

Hắn chống đầu nhắm mắt lại. Sau đó bao phục trên lưng, nhẹ nhàng ra khỏi cửa. Lúc ấy, ta chợt thấy ngần ngừ, không hiểu vì sao bóng hình một người từ sau lưng có thể mờ mịt như vậy.

Đáng tiếc, lúc đó tuổi còn trẻ, không thể hiểu hết ý tứ của hắn.

Trà trộn vào Thiếu Lâm tự quả khó khăn, ai cũng có thiếp mời, riêng ta thì không. Vì vậy ta bắt chước một vị lục đại đệ tử Cái Bang, theo phong cách của hắn cộng với trang phục biến thái của sư phụ, nghênh ngang đi vào cửa chính.

Thiếu Lâm tự quả là to lớn hơn người a! Mấy nghìn người tụ tập cũng không thấy chật.

Thế nhưng võ lâm đại hội quả nhiên —- buồn chán.

Mới vào đã tuyên bố khinh công cao cường của ta là tà phái võ công, sau còn nói ta là một tên đạo chích vẻ mặt gian tà, ta đều thấy kì quái, chẳng phải hôm đó ta đeo mặt nạ sao? Đừng nói các người nhìn mặt nạ mà tưởng tượng nha? Đại hội vẫn tiếp diễn cả buổi tối, toàn là nói xấu gia gia ta, không chút tiến triển, ta có thể đứng đó mà ngủ luôn. Được nửa ngày, rốt cuộc cũng có người đổi trọng tâm vấn đề.

“Kế hiện tại là, chúng ta mau thỉnh Thuỷ đại hiệp đối phó Hiên Viên Tĩnh!” Một vị công tử trẻ tuổi lên tiếng, ra dáng võ lâm danh môn chi hậu. Dáng dấp thật dễ nhìn, so với hạng thấp bé như ta quả thuận mắt hơn.

“Ra là nhị công tử Du Long Bảo. Ta cũng đã phái người tìm được Thuỷ đại hiệp, đáng tiếc hắn không muốn xuất chiến.”

Vừa dứt lời, bên dưới có tiếng xôn xao. Nói là đại công tử Du Long Bảo đã từng có mối tình với Thuỷ Vô Tâm, nhưng rồi hắn phụ Thuỷ Vô Tâm, có lẽ Thuỷ đại hiệp không chịu ra tay cũng vì không muốn xen vào chuyện của hắn nữa.

Ta sờ sờ mũi, ai ya, muốn thấy người Thuỷ Vô Tâm đem lòng yêu.

Bỗng dưng có tiếng sáo quỷ dị vang lên, mọi người liền vẻ mặt đông cứng.

“Nguy rồi! Là Si Mị cung!”

Nói thừa, chuyện lớn như vậy, nhân gia lẽ nào không đến xem?

Chỉ thấy một hắc y nhân nhẹ nhàng đáp lên trên cây cổ thụ trong sân. Khoé miệng hắn nhẹ nhàng nâng lên, trong nhất khắc, không khí ngưng đọng.

“Hiên Viên Tĩnh! Ngươi còn dám tới đây!”

“Hiên Viên Tĩnh! Đây là Thiếu Lâm Tự!”

Cố quát to nhưng cũng không giấu được sự sợ hãi.

“Ta đến đây – dĩ bỉ chi đạo hoàn thi bỉ thân a!” (Bó tay toàn tập với câu này nn) Thanh âm của hắn trong trẻo mà lạnh lùng, có vài phần cuồng ngạo, giống như lưỡi dao sắc bén lướt trên không trung.

Vừa dứt lời, một số đệ tử nội công thấp ngã xuống, ta liền nghĩ mình cũng chỉ là lục đại đệ tử, cũng ngã xuống theo, tiện thể nghỉ chân một chút.

“Ngươi hạ độc! Quả nhiên là hành vi của tà giáo!”

“Úc- vậy các ngươi ám toán ta, các ngươi với Hiên Viên Tĩnh ta phải chăng cũng cùng một loại người?”

Đúng! Nói rất hay! Ta âm thầm gật đầu.

Các chưởng môn phái bắt đầu vận công bức độc. Thế nhưng theo trực giác của ta, độc này hẳn là phát tán ra theo không khí, trừ phi không hô hấp, không thì bức độc cũng chỉ lãng phí khí lực, chi bằng nằm yên xem Hiên Viên Tĩnh sắp giở trò gì.

==========================

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here