Phong lưu quyển – CHƯƠNG 34

0
86

CHƯƠNG 34

Trận mưa này kéo dài tới ba, bốn ngày, nhưng vẫn không thể ngăn Hoà Phong cùng Vô Tâm lên núi tìm dược thảo.

Trong thời điểm đó, ta chỉ biết ngồi trên bậc cửa, tưởng tượng ra mây bay trên trời, sơn tuyền ở trong rừng, thanh hưởng của chim chóc vỗ cánh.

Lúc ta nghĩ suốt đời sẽ phải tiếp tục tưởng tượng nhàm chán như vậy, lão thiên gia hình như đã chiếu cố ta.

Chạng vạng, lúc Hoà Phong cùng Vô Tâm trở về, phát hiện ra một bình sứ trắng ở trên bàn cùng với một phong thư, ý tứ đại khái là có người quen biết ta, nghe nói ta trúng độc, đã đặc biệt tặng bình sứ trắng này cho ta.

Hoà Phong mở bình sứ trắng, phát hiện bên trong chính là hoa mi du đã được nghiền thành bột, mọi người đều hết sức vui mừng, Hoà Phong ngay đêm hôm đó đã bắt tay vào sắc thuốc. Đến nửa đêm, ta bị ép uống một bát thuốc đắng nghét, sớm biết phải chịu như vậy không bằng ta đợi đến lúc mất đi vị giác rồi mới uống, đương nhiên lời này không thể cho hai vị kia nghe rồi, bằng không thì ta sẽ cảm nhận được cảm giác sống mà còn thống khổ hơn so với chết. Uống xong thuốc, đầu ta bắt đầu thấy mê mê man man, liền ngả đầu xuống gối thiếp đi.

Không biết đã ngủ bao lâu, ta tựa hồ nghe thấy tiếng nước chảy thanh linh ngoài cửa sổ, tiếng chim chóc huyên náo từ trong rừng vang tới, còn có tiếng người hô hấp trong phòng. Ta cố mở hai mắt, thấy nóc nhà màu nâu sậm, màu sắc quá rõ nét đến nỗi khiến ta có cảm giác không thực. Ta nghiêng đầu, nhìn thấy có hai người đang nằm ở mép giường ta, đầu rủ xuống, tựa hồ đang thực sự mỏi mệt.

Gương mặt như trẻ con của Hoà Phong đã trở nên hốc hác, ngược lại lại có cảm giác giống nam tử đã trưởng thành, những ngón tay thường xuyên phải nghiền thảo dược đã trở nên thô ráp, còn có những vết thương sâu nông tinh tế lưu lại.

Đôi mắt của Vô Tâm hõm sâu một màu đen tối, tóc cột tuỳ tiện sau đầu, làm ta chút nữa là nhận không ra, đây chính là Thuỷ đại hiệp nhàn nhã ung dung đó sao?

Ta không hề biết, cảm giác đầu tiên ta có được sau khi giải được độc là rất muốn khóc, nhưng không thể giải phóng l*ng ngực để khóc ra thành tiếng, chỉ có nước mắt âm thầm chảy dọc theo gương mặt rơi xuống trên gối.

Ta hổn hển hít thở sâu, dường như ngay thời khắc đó, Hoà Phong cùng Vô Tâm đã tỉnh lại, nhìn ta đang hai mắt đẫm lệ, liền hoảng hốt hỏi ta: “Ngươi sao vậy? Có cảm thấy khó chịu không? Chẳng lẽ độc không giải được?”

Ta vội giật lấy cái chăn quấn mình lại, ta là một đại nam nhân, dù đang trúng độc thì gia gia ta cũng kiên cường một giọt nước mắt cũng không nhỏ, sao hiện tại lại sướt mướt khóc lóc y như đàn bà, thật là mất mặt mà!

“Thần Nhi, ngươi ra đây đi! Ngươi sao vậy!”

“Tiểu Thần, nếu… lỡ như độc chưa giải được cũng không sao đâu, ta sẽ nghĩ cách khác! Chúng ta vẫn còn thời gian mà…”

“Độc… đã giải được rồi…”

“Thật sao?” Ta có thể tưởng tượng được nụ cười đang phơi phới trên gương mặt họ, cả tiếng thở phào nhẹ nhõm của họ nữa.

“Vậy ngươi còn quấn chăn làm gì? Mau ra đây cho chúng ta nhìn xem nào!”

“Không được! Ta có ra cũng không dám nói!” Ta quyết liệt nắm lấy góc chăn.

“Cái gì? Ngươi có lời gì không dám nói ra?” Vô Tâm nói bằng giọng như đang dụ dỗ con nít.

“Ra đi mà… Cho ta nhìn mặt ngươi đi!” Hoà Phong cũng bắt chước nói giọng nũng nịu.

“Ta… Ta trọn đời muốn được ở bên cạnh hai ngươi… Ta… Ta đúng là con quỷ tham lam, có được trái tim hai ngươi rồi còn mong muốn suốt đời ở bên cạnh hai ngươi… Ta.. Ta…” Ta bị chăn quấn đến nghẹn lời.

“Đồ ngốc.”

“Cả đời ta đều giao vào tay ngươi rồi.”

Hôm đó, bọn họ ôm lấy ta qua lớp chăn, chặt thật chặt, làm ta chút nữa là chết nghẹn luôn, nhưng có chết nghẹn cũng thấy hạnh phúc.

Ta nói với họ, chúng ta hãy ly khai giang hồ, đem Tịch Chiếu đi gặp sư phụ ta, sau đó cùng ẩn cư, trải qua mỗi ngày bình dị, ban ngày vẽ tranh sơn thuỷ, trồng một ít rau dưa, nuôi mấy con gà, con vịt, còn có thể câu cá bên hồ…

Bọn họ nhiệt tình nghe ta nói, xong gật đầu, nở nụ cười.

Ngày hôm sau, chúng ta chuẩn bị hành lý đi đón Tịch Chiếu cùng hài tử.

Đến hoàng hôn, chúng ta tìm nơi nghỉ ngơi tại một nhà trọ, ăn uống no nê, bất quá đến tối còn phải uống thuốc, chỉ có điều đó làm lòng ta có chút không thoải mái.

Lúc ăn cơm chiều, ở bàn bên cạnh có một vài giang hồ nhân sĩ, bàn chuyện Si Mị cung bị Du Long bảo dẫn đầu võ lâm nhân sĩ đến công phá. Ta thấy chút khó chịu, sao có chuyện này được a, thực lực Hiên Viên Tĩnh cao cường không thể lường được, Du Long bảo tuyệt đối đâu thể là đối thủ chứ.

Nghe kĩ hơn mới biết, ra là trước khi Si Mị cung bị công phá thì Hiên Viên Tĩnh đã mất tích, hiện tại những giáo chúng còn sót lại một mặt phải trốn tránh võ lâm chính đạo đuổi giết, một mặt còn phải tìm giáo chủ của họ.

Hiên Viên Tĩnh đi đâu được nhỉ? Hắn tuyệt đối không phải hạng người lâm trận mà lùi bước. Thật là, ta nghĩ đến hắn làm gì nhỉ, dù sao hắn cũng đâu phải người tốt, hại ta thê thảm vậy còn chưa đủ sao?

Ta nhai bánh bao nhồm nhoàm như muốn trút căm phẫn vào đó, Vô Tâm cười khẽ bảo ta ăn từ từ thôi, còn mang chén canh đến trước mặt ta, ta nhất thời thấy choáng váng, Vô Tâm cười rộ lên trông thật là… anh tuấn a.

“Thần Nhi à, ngươi ăn như thế quả giống như một tiểu hài tử, còn lưu lại nước miếng kìa.”

Vô Tâm cùng Hoà Phong đối xử với ta rất tốt, chỉ có một khuyết điểm duy nhất là mỗi tối đều ép ta uống cái gì mà “Thập toàn đại bổ thang”, nói là bù lại những thương tổn trên cơ thể ta do bị trúng độc. Vấn đề là cơ thể ta đang rất khoẻ mạnh, mà cái thuốc chết tiệt kia còn khó uống hơn đồ ôi thiu, xem ra ta phải nghĩ cách trốn đi mới được, bằng không cơm chiều đã ăn vào cũng sẽ nôn ra hết.

“Vô Tâm a, ngươi gọi Hoà Phong mau ra đây ăn cơm đi, còn cái bổ thang kia để ăn cơm xong hẵng sắc!”

“Ngươi cứ để hắn sắc thuốc đi!”

“Bao nhiêu thức ăn ngon như vậy, để nguội sẽ không ngon lành gì nữa, mới sau mấy ngày mà các ngươi đã gầy đi rồi… Các ngươi không ăn cùng ta, ta cũng sẽ không ăn.” Ta làm bộ đặt đũa với bánh bao xuống bàn.

Vô Tâm đưa ngón tay lên mũi ta điểm điểm, sau đó đứng dậy tìm Hoà Phong.

Hay lắm, đây chính là cơ hội của ta, ta cầm hai cái bánh bao lên, đi đến chỗ tiểu nhị để lại lời nhắn, sau đó chạy vụt đi. Chờ cái thứ thuốc kia nguội lạnh rồi ta sẽ trở về, há há!

Ta thơ thẩn đi dạo trên đường, ăn linh tinh, đi ngang qua kỹ viện nổi danh trong thành, hương phấn xông vào mũi hại ta hắt xì mấy cái liền, trong lòng tự cười hắc hắc, kỹ viện từ nay ta nhất định không vào, vì ta đã có Hoà Phong và Vô Tâm rồi, còn muốn tìm người khác nhất định sẽ bị ông trời dùng tia sét đánh chết!

Bỗng nhiên trên đường có vài thanh âm xôn xao, ta liền xoay đầu, ra là có vài võ lâm nhân sĩ đang ẩu đả.

Những người này thiệt tình là ăn no không có chuyện gì làm à, suốt ngày đả đả sát sát, dương danh lập vạn, bao giờ mới chán a!

“Yêu nhân! Ngươi chạy đâu cho thoát! Hại lão tử đuổi theo mấy ngày nay!”

“Hừ! Tất cả cùng xông lên đi!”

“Sao cơ? Ngươi còn mong cung chủ sẽ đến cứu ngươi a, hắn không biết đã cao chạy xa bay đến nơi nào rồi!”

“Câm ngay! Không được vũ nhục cung chủ!”

Sau đó lại là một trận thanh âm binh binh cách cách, người đi trên đường đều né tránh, ta đứng ngây người, nhìn thân ảnh người đang bị vây đánh — chẳng phải là Tiểu Liễm sao?

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here