Phong lưu quyển – CHƯƠNG 17: NGHI HẬN TỰ ÁI

0
170

CHƯƠNG 17: NGHI HẬN TỰ ÁI

Ngay lúc sắp đem đốt bức tranh, có một bàn tay nhẹ nhàng đỡ lấy nó.

“Đây đúng là bức hoạ đệ nhất trong đời ta a…”

Ta ngẩng đầu, thấy gương mặt được hoả quang soi sáng đỏ bừng đang mơ hồ đau khổ, lập tức không do dự một chưởng đánh tới, sau đó bị tay hắn chặn lại.

“Nếu ngươi thật sự muốn giết ta, nên sử dụng hết thập phần lực.” Cặp mắt tinh thông của hắn đã nhìn thấu sự mềm yếu của ta.

“Ngươi thắng rồi, nhưng chỉ lần này thôi. Ta khuyên ngươi nên giết ta ngay bây giờ, vì lần sau gặp lại, ta sẽ xuất toàn lực.” Ta ngẩng mặt, đối diện với gương mặt tươi cười của hắn.

“Vậy thì cứ giết ta ngay đi.” Hắn nắm lấy tay ta đưa lên môi mình, nụ hôn mềm mại mịn màng theo các đầu ngón tay ta chậm rãi xuống đến lòng bàn tay, cổ tay, rồi kéo ống tay áo ta lên. Tiến tới cánh tay ta, hơi thở của hắn phả trên da ta, sau một kình lực mãnh liệt, ta bị hắn đưa vào trong lòng.

Tư thế thật là buồn cười a, trước đây hắn vẫn luôn nằm ngả vào lòng ta.

Tay hắn ép vào mặt ta, ép cổ ta cong thành một hình cung, ta có thể cảm nhận được răng hắn đang ngập vào da ta. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy ta từ phía sau, thấp giọng rì rầm vào tai ta: “Ngươi không nên đối xử với người khác thật lòng như thế – thật lòng rất ít khi được đáp lại thật lòng.”

“Đó là sai lầm lớn của ta.” Ta trở tay định rút kiếm ở bên hông ra, lại bị tay hắn đè lại, phải thừa nhận chỉ pháp của hắn rất tinh xảo, ta chưa kịp nhận ra đã bị hắn điểm huyệt đạo.

“Ân…” Hắn hừ một tiếng, “Đó là sai lầm của ta, không nên tiếp cận người thật lòng như ngươi.”

Ta liều mạng vận công giải khai huyệt đạo, tiếc rằng thủ pháp của hắn quá mức quỷ dị, ta đến giờ vẫn không thể tìm ra phương pháp. Ta giống như con cá giãy giụa trên mặt đất, không biết đời này có cơ hội vùng lên hay không.

Trên lưng bỗng thấy mát lạnh, thượng y đã bị hắn kéo xuống. Tay hắn ôm lấy vai ta, lưu luyến tại chỗ sống lưng, những nụ hôn mềm mại rơi xuống, đều đặn theo đường cột sống.

“Hiên Viên Tĩnh nói hắn muốn cắt đứt hai chân của ngươi, nhưng ta thì hận nhất lưng ngươi. Vì khi ngươi bỏ đi, ta chỉ có thể thấy bối ảnh (bóng lưng) của ngươi…”

Mặt ta bị vùi trong bãi cỏ, không nhìn được vẻ mặt của hắn.

Hắn dùng lực kéo khố tử của ta xuống, xuống đến tận mắt cá chân, sau đó mạnh bạo trút toàn bộ ra.

“Ngươi muốn làm gì?” Lòng ta một trận cả kinh.

“Trả thù ngươi.” Tay hắn duỗi ra hướng tới hạ thể của ta, vuốt ve nơi nhạy cảm của ta, sáo lộng lên xuống, sau đó ngón giữa cùng ngón áp út từ âm hành trượt xuống căn bộ, tay kia không ngừng đùa nghịch với hai tiểu cầu, đến tận khi chúng sung huyết muốn sưng lên.

Ta không tin được miệng mình lại phát ra những tiếng rên rỉ yếu đuối, toàn thân duỗi thẳng, bắn vào tay hắn.

Hắn đem toàn bộ y phục của ta lót dưới bụng ta, khiến mông của ta nâng lên. Tay hắn nắm lấy mông ta, vuốt ve tách chúng ra.

“Hỗn đản! Buông ra! Ta phải giết ngươi! Giết ngươi!”

“Ngươi biết điểm nào ở ngươi đẹp nhất không?” Hắn đưa tay điểm điểm chỗ lối vào của ta, toàn thân ta nhịn không được run lên.

“Ta không muốn biết chút nào!” Ta liều mạng giãy giụa, nhưng cơ thể vẫn không động đậy.

“Tông sắc của ngươi.” Tay hắn tiến đến, nhét sâu ngón tay vào trong, “Bên trong có màu hồng nhạt, rất đẹp.”

“Lấy ra! Vương bát đản (lời chửi)! Lấy ra đi!”

“Ghét ta như vậy sao? Vẫn cố sức không cho ta vào.” Tay hắn quyến luyến rút ra.

Sau đó ta có cảm giác mông ta có vật gì cọ xát, một thứ ôn nhuận chạm vào huyệt khẩu của ta.

“Ngươi điên rồi! Đồ ác tâm!” Cơ thể ta không nhịn được một trận co rút, toàn thân bị kích thích dâng lên nóng rực.

“…Đồ ngốc… Mỗi đêm lúc ngươi ôm ta, ta đều nghĩ, một ngày thân thể này nhất định thuộc về ta.” Lưỡi hắn nhẹ nhàng đẩy vào những nếp uốn của huyệt khẩu, thâm nhập từng chút từng chút, đảo lộn bên trong thành tràng đạo của ta.

“Ta muốn vào trong.” Thứ nóng rực của hắn để ở trước huyệt khẩu của ta, ta liều mạng cố sức ngăn cản hắn tiến tới, hắn cúi người, ghé sát vào người ta, hôn vào vành tai ta, hai tay quấn quanh người ta, ngón tay vuốt ve nghịch với thù du trên ngực ta.

Sau đó, nhân lúc ta đang chìm đắm trong cử chỉ khiêu khích của hắn thì, hắn đã cấp tốc tiến vào.

“A-” Cảm giác đau đớn quen thuộc khiến ta muốn trào nước mắt, biên độ dao động ở phía sau vẫn còn nhỏ, ta cảm giác niêm mô bị hung khí tráng kiệm của hắn bám vào cũng muốn bị hắn đem theo ra ngoài.

“Thật dễ chịu, ta sắp chết trong cơ thể ngươi rồi.”

Chết đi! Chết đi! Ngươi mà không chết thì ta sẽ chết!

Khi hắn khuấy động bên trong cơ thể ta được một lúc, toàn thân ta bỗng co giật, nhịn không được tiếng rên rỉ, hắn cũng đã cảm thấy, không hề hoảng động, mà thu hết sức thúc tới.

Một lần nữa, bên tai ta lại nghe tiếng rên rỉ của chính mình, đại não rốt cuộc tê dại.

Hắn mạnh bạo kéo ta lên, tách hai bắp đùi của ta ra, sau đó cấp bách đặt ta lên hung khí của hắn, tiến nhập nhanh đến mức ta ra sức nghẹn ngào, sau đó hắn hôn mạnh lên thù du trước ngực ta, đến khi chúng đứng thẳng trong không trung.

Hắn mạnh mẽ đâm lên, ta kêu to sợ hãi, lúc đó cảm nhận được kinh mạch ma sát tràng bích của ta, đến một chiều sâu chưa từng thấy, giống như một phi nga giãy giụa liều mạng bay về phía trước, ta muốn nắm lấy thân thể hắn, sợ hắn hạ truỵ thì sẽ đâm thủng ta, nhưng hắn vẫn mạnh mẽ đè lên vai ta, khiến ta lặp đi lặp lại con đường xuống địa ngục.

Trên vách tường, hoả quang soi rọi thân ảnh d*m mi đang mập hợp.

Không biết đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, chỉ nhớ lúc ta nhắm mắt lại, bên tai nghe tiếng hắn nói: “Trả thù ngươi… khiến ta… không còn là ta nữa…”

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here