Phong lưu quyển – CHƯƠNG 12: SINH BẤT NHƯ TỬ

0
165

CHƯƠNG 12: SINH BẤT NHƯ TỬ

Hiên Viên Tĩnh từng bước tiến lại gần ta, vì nghịch ánh trăng nên không thấy rõ vẻ mặt hắn. Trái tim của ta mách bảo, bây giờ ngươi có bỏ chạy cũng không có đường sống đâu, thế nhưng người đang vào chỗ chết bao giờ cũng muốn vùng vẫy, ta liền xoay người liều mạng bỏ chạy.

Trong chốc lát, cánh tay ta đã bị túm lại, toàn cơ thể ngã ngửa về phía sau, các đốt ngón tay đau đớn như đang bị bẻ gãy, sau đó ta bị hắn ghì trên mặt đất. Ta giơ tay phải đẩy người hắn, hắn vươn tay nắm lấy cổ tay ta đè mạnh xuống mặt đất, nghe một tiếng rắc, âm hưởng khớp xương đã bị gãy. Ta cắn răng kêu lên đau đớn, sau đó có cảm giác khố tử bị kéo xuống tới mắt cá chân, gió ùa ngay vào giữa hai chân, lông tơ toàn thân dựng đứng.

“Hiên Viên Tĩnh! Tên điên nhà ngươi muốn làm gì vậy!”

Hắn đè lên đôi chân đang giãy dụa tới tấp của ta, tay phải vén những sợi tóc đang che khuất mắt, biểu tình trên mặt hắn khiến ta liên tưởng tới Tu La (Hình như là Atula, Asura gì ấy ^^) ở địa ngục sâu thẳm. Ta duỗi chân muốn đạp vào người hắn, đầu gối hắn lại thừa cơ tiến đến, thứ cương cứng nóng rực của hắn không ngừng chà xát vào bên trong bắp đùi ta, ta không phải là kẻ ngu dốt, hiểu được nguy cơ mình đang đối mặt. Ta muốn đập đầu mình vào đầu hắn, nhưng hắn đã cúi đầu xuống cắn vào môi ta, dây dưa cắn, khi hắn vừa buông ra, thứ nóng rực của hắn liền mạnh bạo tiến vào thân thể ta, cơn đau nhức trong chốc lát đã lan rộng toàn thân, trong không gian vang vọng tiếng kêu thét thảm liệt của ta.

“Ra ngoài! Tên điên này! Ra ngoài! Ra ngoài!” Ta vẫn chỉ biết lấy tay trái còn lành lặn cố hết sức đấm vào ngực hắn, hắn vẫn không để tâm, tiếp tục đẩy tới, cố sức đâm vào, ở góc độ này ta có thể thấy rõ sau mỗi động tác của hắn, phân thân của hắn lại bám đầy máu.

Hắn tựa như một con báo đang phẫn nộ đến điên cuồng hết sức ưu nhã, nhưng ta vô lực tán thưởng.

“Ngươi giết ta đi! Giết ta đi!” Nước mắt ta chảy giàn giụa, trên đời này chưa từng trải qua đau đớn đến thế.

Hắn ngừng lại, ta run lên, tưởng rằng hắn sẽ buông ta ta, thế nhưng hắn xoay toàn bô cơ thể ta ngược lại, thành một tư thế quỳ sấp trên mặt đất cực kì khó coi, hắn rút phân thân ra, sau đó hai tay cố sức bài khai mông của ta, ta có thể cảm nhận được máu tươi đang chảy dài xuống hai bắp đùi, sau đó hắn đâm mạnh vào, ta đau đến nỗi không la lên được nữa, khớp hàm cũng đã tê dại. Mỗi lần hắn di chuyển là một lần cực hình, đốt cháy tràng bích của ta, khiến nó bị mở rộng đến nỗi muốn rách ra. Ta chỉ còn lại một ý niệm duy nhất, cố sức dùng lực của cánh tay để lết về phía trước, muốn thoát ly vòng khống chế của hắn, thế nhưng mỗi lần chỉ mới nhích lên một chút, hắn sẽ kéo trở lại, sau đó căn bộ lại cố sức phách đả hậu huyệt của ta.

Lúc ta mất dần ý thức, chỉ cảm thấy thân thể của chính mình đong đưa lên xuống theo từng động tác của hắn như một con rối đứt dây.

Không biết qua bao lâu, ta mơ màng nhìn thấy ánh sáng trước mắt. Nếu như phải đối mặt với sự thật đau đớn kia, ta thà lúc đó ngủ mãi không dậy. Màn che lụa mỏng trước mắt cho ta biết Hiên Viên Tĩnh không đem ta phơi thây ngoài hoang sơn dã lĩnh, tuy rằng đó mới là nguyện vọng của ta.

Ta nằm sấp trên giường mềm mại, chỗ xương bị gãy ở tay phải đã được nẹp lại cẩn thận, đầu gối vì ma sát với cát đá trên mặt đất trầy xước cũng được băng bó, còn vết thương chỗ đáng hổ thẹn nhất, cũng có cảm giác mát lạnh, xem ra đã được xử lí qua.

Khẽ cục cựa, toàn thân ta đau như bị nghiền nát, còn cơn đau từ hậu huyệt bị xé rách, như muốn nhắc nhở ta đã được đãi ngộ thế nào.

“Tỉnh rồi à.” Chủ nhân của thanh âm đó, ta có hoá thành quỷ cũng không thể quên.

“Ta trái lại rất mong mình không tỉnh lại.”

“Lần sau ngươi còn bỏ chạy, ta nhất định chặt đứt hai chân của ngươi.”

“Phải. Ngươi bây giờ đã làm ta thế này, ta vĩnh viễn không dám chạy.”

Hắn vươn hai tay, xoa bóp hai chân của ta, lực độ vừa phải, “Thế nhưng ngươi vĩnh viễn không bỏ chạy được. Dù cho ta có chết, ta cũng sẽ giết ngươi trước.”

“Úc… Ngươi có muốn thừa dịp tốt thế này làm lại tư thế đó không?” Gương mặt ta giả vờ d*m đãng nhưng ngữ điệu mỉa mai.

Hắn câu dẫn ra một nụ cười, ngón trỏ nhẹ nhàng đặt lên hậu huyệt đạo của ta: “Ta thật không ngờ a. Nhan sắc ở chỗ này của ngươi quả thật rất đẹp.”

“Ngươi đi chết đi!” Ta đột nhiên cử động mạnh cơ thể, há miệng định cắn vào cánh tay hắn, thế nhưng lại bổ người vào khoảng không.

Hai tay của hắn đã mạnh bạo nắm lấy hai tay ta, ép ta nhìn thẳng hắn, mũi hắn chạm lên mũi ta.

“Ngươi nghĩ ta không dám? Sau đó ta nhất định thao tử ngươi!” Sau đó đẩy mạnh người ta.

“Hiên Viên Tĩnh! Gia gia ta thành quỷ cũng không buông tha ngươi!”

“Không sao, ngươi biến thành quỷ ta cũng sẽ đi theo làm nhục ngươi!”

“…”

Nếu như các người nghĩ ta sẽ vì vậy mà muốn chết thì đã sai rồi, gia gia ta trời sinh ra đã rất sợ chết. Nếu như các người nghĩ ta sẽ khóc thì cũng sai rồi, gia gia ta là đàn ông! Gặp phải chuyện này, coi như kiếp trước ta thiếu hắn vạn lượng hoàng kim, kiếp này phải bán mình để trả nợ.

Thế nhưng, gia gia ta nhất định phải bỏ chạy, dù có cắt đứt hai chân ta, ta cũng phải bỏ chạy!

Vài ngày sau đó, ta rốt cuộc sống rất an nhàn sung sướng, được ăn cháo thượng đẳng, ghế lót không dưới mười lớp đệm êm ái, vừa ngồi xuống, cả người đều chìm xuống không muốn đứng dậy. Tay phải ta vẫn chưa hồi phục, chỉ có thể dùng tay trái vụng về múc, sau đó Tiểu Liễm nhìn thấy, giành lấy cái thìa.

“Tiểu Liễm, ngươi quả là người tốt.”

“Hanh.”

“Tiểu Liễm, ngươi cũng quả là một mỹ nhân.” Ta làm bộ muốn ôm, lại bị hắn né tránh.

“Ông trời ơi, ngươi thử nói lời này với cung chủ xem. Tiểu Liễm ta không bị giết cũng sẽ bị thiến.”

Ta cười hắc hắc.

Sau khi vết thương đã đỡ nhiều, Tiểu Liễm theo ta đi dạo vòng vòng trong sân. Hoa hồng trong sân quả thật rất đẹp, ta đưa tay sờ thử, lại bị đâm chảy máu. Bỗng có một người cầm tay ta lên, đưa lên môi, đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m qua vết máu.

“Đau không?” Ôn nhu đến cực điểm.

“Người đâu mau tới đây!” Tiếng la thất thanh của Tiểu Liễm vang lên từ phía sau.

==========================

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here