Phong lưu quyển – CHƯƠNG 11: HOẠT SẮC SINH HƯƠNG

0
79

CHƯƠNG 11: HOẠT SẮC SINH HƯƠNG

Hôm trước ngủ trong sơn động nên ta sở dĩ đã nhiễm phong hàn, Tiểu Liễm phải dẫn ta đi ngâm ôn tuyền. Trên người ta chỉ có đúng một chiếc áo trắng, run rẩy đi tới đại táo đường của Hiên Viên Tĩnh. Vừa mới thấy hơi nước từ ôn tuyền thoát ra, đã nghe một trận thanh âm khiến tim phải loạn nhịp.

“A… A… Cung chủ nhẹ nhàng một chút…”

“Nhẹ nhàng một chút à? Cái miệng nhỏ nhắn ở dưới này của ngươi đâu có nói vậy.” (Tự hiểu = =)

“A… Ta chịu hết nổi rồi…”

Ta liền nuốt nước bọt. Sự việc xảy ra trước mắt quả thật rất kích thích, nếu là biến thái sư phụ của ta có lẽ đã hăng hái thưởng thức, mà ta thì… máu mũi giàn giụa…

Tên Long đại thiếu gia trước kia đã từng cho ta một chưởng giờ đang ngồi gập chân trên người Hiên Viên Tĩnh, mông chỉ nổi lên trên mặt nước một chút, mỗi lần nhấp nhô đều khiến bọt nước văng tung toé, thỉnh thoảng lại phát sinh âm thanh bì bạch. Đầu của hắn ngửa về phía sau, hai cánh tay ôm siết lây Hiên Viên Tĩnh, thoạt nhìn như một người cá vẫy vùng trong nước.

Thêm vài cú thúc mãnh liệt, Long đại thiếu gia rên lên thoả mãn, Hiên Viên Tĩnh không chút lưu luyến rời khỏi cơ thể hắn. Hắn quay đầu nhìn ta đang chảy máu mũi, câu dẫn ra một nụ cười hết mực tà mị: “Xem cảnh khiêu d*m thích không?”

Ta đứng yên tại chỗ, căn bản không biết phải trả lời thế nào.

Long đại thiếu gia khiếp sợ nhìn ta, ai, huynh đệ, ta biết ngươi muốn ta chết, thế nhưng không lẽ ngươi chưa từng nghe qua câu nói, “Gặp đại hoạ sống ngàn năm” a, rất xin lỗi không thể như ý nguyện của ngươi a! Hiên Viên Tĩnh hất mặt về phía xiêm y của Long đại thiếu gia, ý bảo hắn ly khai. Long đại thiếu gia đứng dậy, chỉ phủ lên người tấm áo choàng, dịch thể màu trắng theo bắp đùi của hắn trườn xuống, ta lần thứ hai phải vội nuốt nước bọt.

Hiên Viên Tĩnh cười khẽ một tiếng: “Qua đây.” Ta liền ngây ngốc đi về phía hắn.

“Ngươi không phải muốn ngâm ôn tuyền sao, xuống đây đi.”

Ta nhấp nháy miệng, hai ngươi không phải vừa khoái hoạt với nhau ở chỗ này sao, ai biết trong nước còn lưu lại cái gì? Hơn nữa, ta sao dám cùng ngươi ngâm mình a…

Hắn dường như chờ không nổi, vươn tay nắm lấy mắt cá chân ta thoáng cái kéo ta xuống dưới, cả người ta bị nhấn chìm trong nước, đạp loạn xạ cả nửa ngày mới nhô được lên, thấy Hiên Viên Tĩnh cười bỡn cợt, mặt hơi nghiêng đi nhìn ta, lúc này ta mới nhận ra bản thân đã ướt đẫm, y phục dính sát vào người, lộ ra những đường cong không được đẹp lắm của ta.

“Ngươi quả là một điểm cũng không đẹp.” Hiếm hoi lắm mới thấy hắn nói nghiêm túc như vậy.

“Nói vô ích, người đẹp đều đã vào hậu cung của ngươi cả rồi!”

Hắn chậm rãi vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào chân mày ta, “Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở lại đây, không nghĩ tới việc chạy trốn, ta sẽ không đụng chạm tới ngươi.”

“Ngươi đã đụng chạm rồi đấy thôi, tên khốn.” Ta quay mặt đi, gia gia ta cũng có khí phách vậy!

Tay hắn dừng lại ở trên mũi ta, nắm lấy nó làm ta muốn há miệng la to, nhưng hắn đã đưa toàn bộ đầu lưỡi tiến vào, cố sức quấn lấy lưỡi của ta, điên cuồng đến nỗi khiến ta hoảng sợ. Ta cảm thấy cơ thể mình chìm xuống, sau đó hai người cùng đắm trong nước. Ta tưởng như vậy hắn sẽ buông ta ra, nhưng không phải. Hắn vẫn tiếp tục đè lấy ta ở dưới đáy ao, ta nhanh chóng không còn phân biệt được trong miệng ta là nước bọt hắn hay là nước ôn tuyền – đều nóng rực như nhau. Rốt cục, lúc ta tưởng mình đã phải đi chầu ông bà rồi, hắn đem ta ra khỏi đáy ao, nhẹ nhàng vuốt ve lưng ta cho thuận khí. Khi ta tỉnh lại, thấy hắn đang ôm ta, tỉ mỉ cầm lấy tay của ta, sau đó nói lời nghe như thật lòng: “Tinh Thần, ta thấy trên người ngươi có hai tay là đẹp nhất, đừng khiến chúng bị thương nữa.”

Ta không thèm nhìn hắn, hắn nhất định là bị điên rồi.

Sau đó hắn đưa đầu vùi vào cổ của ta, nhẹ nhàng nói: “Nếu ngươi cho rằng Thuỷ Vô Tâm có thể cứu được ngươi, thì ngươi lầm rồi.”

Ông nội nó, ta trước giờ không hề hi vọng có người sẽ tới cứu ta, ta chỉ tin tưởng vào bản thân thôi!

Từ hôm đó, ta bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng bố cục của Si Mị cung, Tiểu Liễm vẫn như trước luôn đi theo không rời ta một bước. Đến tận một ngày, ta đến thiêu trù phòng (nhà bếp) của Si Mị cung, phát hiện ra một bí mật, đó là phía dưới Si Mị cung có một mật đạo để người hầu ra vào mua thức ăn. Ta biết được bí đạo này thì mừng như điên, thế nhưng ta cố đè nén nỗi vui mừng, làm bộ buồn chán tiếp tục đi dạo.

Ta hiện tại vẫn chưa có cơ hội đào tẩu.

Thế nhưng dạo gần đây có một chuyện khiến ta phiền não, đó chính là Hiên Viên Tĩnh, à không, hắn trước giờ vẫn là nỗi phiền não của ta mới đúng.

Mỗi ngày vào buổi tối lúc còn nửa mê nửa tỉnh, ta có cảm giác có người đang ngồi trước giường, ban đầu ta tưởng Tiểu Liễm, sau đó biết là đã nhầm, vì Tiểu Liễm sẽ không vuốt ve mắt mũi ta, sẽ không hôn lên bàn tay ta, càng không nằm ở bên cạnh ta khe khẽ thở dài…

Hiên Viên Tĩnh đúng là điên rồi, sớm muộn sẽ có ngày lão tử khó giữ được trinh tiết (đúng đấy, sắp rồi :-“), hơn nữa Phong lưu quyển cho sư phụ vẫn còn hai mươi bốn bức chờ đệ tử hoàn thành!

Rốt cuộc, thời cơ của ta đã tới, cái này phải đa tạ Long đại công tử, vì đệ đệ hắn muốn cứu hắn đã đem theo cỏ hoang phóng hoả sau đó xông vào, Tiểu Liễm thấy phát hoả liền cố chạy đi xem xét tình hình, khi ta thấy bóng hắn đã khuất xa, liều mạng kìm nén tim đập thình thịch, tìm đến thiêu trù phòng bằng kí ức, tất cả mọi người đều đã ra ngoài dập lửa, ta may mắn mở được chốt, liền nhảy xuống, sau đó bám theo một thân cây bò ra.

Thấy gió thổi trên người ta lạnh buốt, ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao nhấp nháy, ta nhịn không được cười lớn thành tiếng: “Haha, rốt cuộc cũng thoát ra được con mẹ nó rồi, haha…” Ta hưng phấn bước tới vài bước, sau đó thấy một bóng người sáng chói dưới ánh trăng. Gió cuốn vạt áo hắn kêu vù vù, rồi hắn mở miệng nói: “Ta nhớ là đã nói với ngươi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở lại đây, ta sẽ không đụng chạm tới ngươi.”

Thời khắc đó, ta tưởng như mình đã bước chân vào địa ngục.

==========================

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here