Ông chủ, thứ bị hỏng không phải máy móc mà là đầu óc anh đấy – CHƯƠNG 1: CẦU, SỚM MUỘN RỒI CŨNG NẰM TRÊN CON SÔNG KIA()

0
39

CHƯƠNG 1: CẦU, SỚM MUỘN RỒI CŨNG NẰM TRÊN CON SÔNG KIA()

[1: () Cầu, sớm muộn rồi cũng nằm trên con sông kia:Em thụ tên là Kiều Lương (kiều = cầu), anh công tên là Sở Hà (hà = sông).Tác giả chơi chữ:+ Cầu luôn bắc ngang, nằm trên con sông.+ Em thụ sớm muộn rồi cũng sẽ đè được anh công (suy nghĩ của một tiểu thụ muốn đảo chính)Ở đoạn đối thoại của đồng nghiệp với em thụ: đồng nghiệp kia muốn trêu là: em thụ có ngày cũng sẽ trèo lên đè cổ vị quản lí (aka anh công), nhưng em thụ lại suy nghĩ theo chiều hướng khác.]

Thượng

Kiều Lương là một kĩ sư phần mềm thường gọi là lập trình viên, mặc dù tốt nghiệp đại học thuộc dự án 211 và 985(), là một nhân viên đắc lực nhưng thật ra lại ngốc ngốc về mọi mặt, thậm chí sống chết cũng không chịu gia nhập vào đội ngũ nhân viên ngân hàng, đãi ngộ thực thích, trọng trách thay đổi cải tiến phần mềm không quá nặng nề, tuy nhiên tóm lại về cơ bản cũng đã bị thu phục mà chui đầu vào, nhưng Kiều Lương cảm thấy mình đã vào ngân hàng này thì đến ngốc cũng không ngốc nổi nữa! Bởi vì cậu thích ông chủ của chính mình, cái này không tính là đau khổ, mà đau khổ nhất chính là ông chủ cũng là đàn ông, hơn nữa cho đến bây giờ bản thân chưa từng phát hiện ra mình có ham mê làm cơ.

[2: () Dự án 211 và 985: là dự án nhằm nâng cao nguồn lực tài chính để trang bị cơ sở vật chất và trang thiết bị nghiên cứu tối tân cho các trường.Tìm hiểu thêm tại đây.]

Kiều Lương thử vận hành phần mềm mình vừa lập trình ra – tui lặc cái đi()! Những 400 BUG! Kiều Lương xoa xoa huyệt thái dương, lắc lắc cái đầu đã không còn tỉnh táo, khổ sở đến mức muốn quỳ xuống! Thật sự không còn là mình nữa, thiệt tình là không tập trung được, tưởng tượng đến

[3: () Tui lặc cái đi: (Tiếng địa phương) = ta kháo = ta thao.]

việc mình phải tăng ca và còn ngồi làm ở chỗ gần quản lí, Kiều Lương nghĩ thôi đã muốn chết luôn cho xong…

Kỳ thật Kiều Lương vẫn không hoàn toàn “trạch” đến mức cái gì cũng không biết, lúc đầu Kiều Lương chỉ nghĩ vì quản lí đẹp trai như vậy, cho nên mới sinh ra loại ngưỡng mộ cái đẹp đối với quản lí, tuy nhiên sau này Kiều Lương có trở thành tiểu bạch thì cũng không thể bỏ qua một vấn đề vô cùng nghiêm túc: bình thường khi đàn ông phát hiện ra một người đàn ông khác là cao phú suất như Sở Hà làm thủ trưởng của mình, chắc chắn phần lớn sẽ hâm mộ cùng ghen tị nhỉ, vậy tại sao mình lại… rất muốn kết bạn cùng anh ấy? … Chỉ cần nhìn thấy Sở Hà tim sẽ đập nhanh hơn, đôi mắt mở lớn, đầu óc trống rỗng, tuyến thượng thận() kính thích gia tăng khả năng sản sinh hormon và nhiều điều không muốn nói, còn nữa, tại sao buổi tối nằm mơ đều thấy khuôn mặt đó, nhưng lại là mộng () trong truyền thuyết… Càng không cam tâm hơn là chính mình thực sự (5).

[4: () Tuyến thượng thận: ở đây hormon tuyến thượng thận tiết ra hẳn là hormon điều hòa sinh dục nam tính. Tìm hiểu thêm về tuyến thượng thận tại đây.][5: () Trong bản raw là 【 哔 ——】là mấy chữ bậy bị che đi đó. Mình để là và chắc mọi người hiểu nhỉ ಥ⌣ಥ. Ai không hiểu thì bảo mình ಥ⌣ಥ]

Dần dần Kiều Lương phát hiện ra mình mất hết hứng thú với các em gái hoặc đúng ra là mất hết hứng thú với tất cả mọi người thế nhưng sẽ bị cái nhíu mày hay mỉm cười của Sở Hà thu hút sự chú ý, Kiều Lương vô cùng bình tĩnh thừa nhận giới tính của mình – chỉ là thích đàn ông mà thôi, không có gì nghiêm trọng cả, không có gì nghiêm trọng cả…

Kiều Lương muốn làm ky() (máy tính), nhưng tuyệt đối không muốn làm cơ(1) đâu, trước khi gặp quản lí, Kiều Lương vô cùng tin tưởng mình đã che giấu giới tính tuyệt đối kỹ lưỡng, nhưng sau khi gặp anh ấy, Kiều Lương tan vỡ trăm mảnh- nói thế nào đi nữa thì Kiều Lương cũng là đàn ông thuần khiết, tuy ngoại hình không phải dạng đẹp trai nghiêng thùng đổ chậu nhưng coi như dễ nhìn, chẳng lẽ là bị tỉ lệ chênh lệch giới tính ở Thiên triều chèn ép đến nỗi muốn làm cơ sao? Nhớ lại thời điểm Kiều Lương còn ngồi trên giảng đường đại học đã từng qua lại với mấy nữ sinh, tình cảm rất vững bền, kết quả là nhà gái quá mức thực dụng nên không có về sau.

[6: () Ky = máy vi tính, phiên âm là [jī]. Cơ = Gay, phiên âm là [jī]. “Ky” và “cơ” đồng âm.]

Đối với chuyện này Kiều Lương chỉ có thể bất đắc dĩ, ông trời ghen ghét anh tài mà, có lẽ ông trời cũng hiểu được anh tài như cậu nếu có tiền mà vẫn chưa có vợ thì chắc chắn sẽ khiến mọi người nghi ngờ, cho nên ông trời chỉ còn cách là khiến cho Kiều Lương thật nghèo.

Tuy nhiên điều làm cho Kiều Lương không thể giải thích nổi chính là: Vì sao quản lí Sở Hà vừa trẻ tuổi vừa đẹp trai vừa lắm tiền như vậy mà cũng chưa có vợ! Hơn nữa anh ấy không phải dạng hài lòng với cuộc sống an nhàn sung sướng, mà là hoàn toàn dựa vào chính năng lực bản thân để đạt được ngày hôm nay, nhưng loại trẻ tuổi đầy hứa hẹn này — anh đừng nói anh chờ lâu như vậy là để mong được người khác bao dưỡng nhé? Thế thì bản thân cố gắng như vậy để làm cái lông gì! Đúng là não tàn mà! Người như thế từ nhỏ chắc chắn bị người khác ôm hận đó! Đáng tiếc những cô gái mê trai sẽ không cho là như vậy…

Bây giờ chúng ta giới thiệu một chút về vị quản lí Sở Hà vô cùng mạnh này, ừm… Ngoại hình rất tuấn tú, đẹp đến đáng sợ, chính xác thì phải nói anh ấy xinh đẹp, nhưng không mất đi nam tính, tóm lại là cậu vô cùng yêu thích loại vẻ đẹp này – nếu không thì “thẳng nam” Kiều Lương thân ái của chúng ta sẽ không bị bẻ cong đâu… Điểm duy nhất không tốt ở Sở Hà là anh ta đối xử với người khác rất lạnh nhạt, rất tàn nhẫn, đối với công việc thậm chí còn hung ác, cả ngân hàng có không ít người bị Sở Hà khiến cho khổ sở — Kiều Lương vào ngân hàng làm việc đã hơn một năm, cho tới bây giờ chưa từng thấy anh ấy cười lần nào, ngược lại mình cùng đồng nghiệp đã bị Sở Hà dạy dỗ không ít lần, hình như mỗi người bị Sở Hà gọi vào văn phòng dạy bảo đều do làm việc không tốt.

Vì nguyên nhân này nên Sở Hà bị không ít người oán hận, đương nhiên đa số là đồng nghiệp nam. Tuy nhiên Kiều Lương lại khác, nhân duyên rất tốt, ngốc manh đáng yêu, cộng thêm kỹ thuật làm việc với máy tính cứu vớt, phụ trách việc sửa chữa máy tính cho cả ngân hàng, nam nữ già trẻ trong ngân hàng đều đặc biệt có cảm tình với Kiều Lương, kết quả là mỗi ngày trong ngân hàng đều có tiếng gọi vang lên: “Tiểu Kiều, mau tới đây, máy tính của anh không chạy.” “Tiểu Kiều, giúp tôi xem tài liệu lần trước lưu trữ ở đâu, tôi tìm không thấy ” “Tiểu Kiều, …” …

Đôi khi đồng nghiệp nói đùa với Kiều Lương, “Kiều Lương, thật ra cậu mới là quản lí thích hợp nhất của ngân hàng chúng ta, cậu xem, cậu tên Kiều Lương, Kiều là cầu, sớm muộn rồi cũng nằm trên con sông kia.”

Đương nhiên, cái “nằm trên” của đồng nghiệp là nghĩa trên mặt chữ, nhưng mà Kiều Lương nghe được lại thành ý tứ nào đó. Cả mặt Kiều Lương đều hồng thấu, tưởng tượng đến cảnh chính mình “bao trùm” rồi còn đánh yêu vị quản lí mê đảo cả nam lẫn nữ kia, Kiều Lương có xúc động muốn phun máu mũi.

Kiều Lương nhanh chân thoát khỏi móng vuốt của đồng nghiệp, “Sao có thể như vậy, tôi chỉ là một lập trình viên, hơn nữa còn là lập trình viên rách nát…”

Đồng nghiệp thấy Tiểu Kiều thật sự nghiêm túc như thế, mặt cũng hồng như vậy, vội vàng không tiếp tục trêu chọc cậu nữa, vọt sang một bên làm việc, để lại Kiều Lương một mình miên man suy nghĩ.

Thật sự mà nói Kiều Lương không có điểm nào nổi bật, cao 1m78, nhưng lại mang gương mặt trẻ con, cộng thêm một điều, đó là dáng người tiêm gầy, quả thật chỉ mới vừa tốt nghiệp đại học thôi mà, nhìn qua khiến cho người khác cảm thấy thật nhỏ nhắn, trực tiếp kích phát tình mẫu tử trong lòng đồng nghiệp nữ cùng thú tính trong lòng đồng nghiệp nam… Kiều Lương nghĩ đến bản thân mình, ừm. . . Hai mươi bốn tuổi, Sở Hà hai mươi tám, thật sự hình như không có khả năng mà! Từ từ, Kiều Lương mi nghĩ cái gì vậy! Không riêng gì về tuổi tác đã không có khả năng, cơ bản là ý nghĩ muốn đè anh ấy thôi đã không thể rồi!!

Cánh cửa mở ra để hiện lên bóng dáng Sở Hà, Kiều Lương còn chưa kịp phản ứng chỉ đành lẩm bẩm “Đừng tới đây đừng tới đây, anh đừng phát hiện ra tôi đừng phát hiện ra tôi…”, vì thế thanh âm Sở Hà đặc biệt lãnh ngạnh (lạnh lùng, cứng rắn) mà giàu từ tính vang lên bên tai Kiều Lương, “Ngốc ở trong này làm gì! Theo tôi vào đây!”

Hạ

Tuy rằng Kiều Lương rất ngốc nhưng vẫn đoán được chiêu “ám khí văn phòng chết là chắc”, hơi sửng sốt lon ton chạy theo Sở Hà ra ngoài, đồng nghiệp len lén nhìn Kiều Lương đáng thương “Gió hiu hắt chừ, Dịch thuỷ lạnh ghê()”, mở cỗ ăn mừng Kiều Lương thuận buồm xuôi gió— “Kiều Lương à, hãy yên nghỉ, cậu sẽ sống mãi trong lòng mọi người.”

[7: () Gió hiu hắt chừ, Dịch thuỷ lạnh ghê: nguyên văn là “Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn”, trích trong hai câu thơ “Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn/ Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục phản”. Đây là hai câu Kinh Kha hát khi từ biệt Cao Tiệm Ly lên đường hành thích vua Tần là Doanh Chính. Cuộc chia tay diễn ra bên bờ sông Dịch. (Nguồn dịch thơ ở đây và nguồn tìm hiểu ở đây)]

Bấy giờ Kiều Lương không hề biết mình đã đắc tội gì với vị Bồ Tát này, hiển nhiên sắc mặt Sở Hà cực kỳ không vui – mấy ngày nay làm việc đâu có lơ là gì nhỉ, chẳng lẽ vì trong lòng không yên nên để sót bug nào đó? Không thể nào, có thể mình để sót nhưng bên kiểm duyệt chắc chắn không thể không nhìn ra… Hay là anh ấy nghe được mấy câu mình đùa cợt với đồng nghiệp lúc nghỉ ngơi… Thảm rồi, mi sẽ chết không có chỗ chôn… Cầu thần cũng vô dụng!!

“Cậu lại bay lên chín tầng mây nào rồi!” Giọng nói lạnh như băng của Sở Hà qua tai Kiều Lương thì quyến rũ cực kỳ, lúc này Kiều Lương mới bừng tỉnh, “Tôi mặc kệ lý do của cậu là gì, lúc làm việc nghiêm túc cho tôi, làm không nổi thì xin nghỉ ở nhà!”

Kiều Lương giận cũng không dám giận, liên tục xin lỗi: “Sở quản lý, thật xin lỗi, tôi…”

“Tôi cho cậu ba ngày làm báo cáo quý này.” Sở Hà cắt ngang một nghìn lẻ một lý do mắc lỗi của Kiều Lương, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề giống với tác phong làm việc của mình, “Cậu định khi nào nộp cho tôi?”

Nhất thời một chậu nước sôi ùng ục dội thẳng từ đầu đến chân Kiều Lương, lòng sắp bị đun chín—— quỳ xuống, dạo này mang tâm trạng không yên đi làm… vậy mà quên sạch sẽ công việc Sở Hà phân cho! Kiều Lương mi là tên phế vật thuần chủng hiếm có khó tìm mà… Vậy thì một tí tẹo cảm tình Sở Hà dành cho mình coi như đi tong, không mất việc giáng chức đã khó bằng lên trời rồi, còn gì thảm hơn nữa.

“Sở quản lí, tôi…” Kiều Lương cảm thấy sống lưng mình lạnh toát, cả người mềm nhũn, bắt đầu hơi đau lòng.

“Mau đi làm!” Sắc mặt Sở Hà kém đi rất nhiều, “Kiều Lương cậu sao vậy?! Gần đây có vẻ thấp thỏm lơ là! Cậu vừa mới thăng chức, đừng tự đắc mà lười biếng!”

“Thật xin lỗi, Sở quản lí, mấy ngày nay tôi…” Kiều Lương đột nhiên cảm thấy ấm ức—— kết cục như này còn không phải tại anh sao, vậy mà còn lên mặt… Kiều Lương muốn giải thích nhưng không biết nên giải thích như nào, vì thế chỉ có thể ngây người như con dâu mới về nhà chồng nhằm bày ra bộ mặt đáng thương để tranh thủ thương cảm của Sở Hà.

“Đừng nói nữa, nhanh hoàn thành để nộp cho tôi.” Không biết là Kiều Lương bán manh có tác dụng hay Sở Hà mất kiên nhẫn, công cuộc dạy dỗ kết thúc chóng vánh, “Về sau đừng lơ là như thế nữa, cũng đừng tưởng như này nghĩa là tôi tha cho cậu.”

Kiều Lương khúm núm nép vào sát tường lết ra, lúc đóng cửa còn lưu luyến nhìn thoáng qua Sở Hà—— Sở Hà đang ngồi trên ghế xoay, không biết nghĩ đến chuyện gì thú vị mà khóe môi khẽ cong lên.

Trong nháy mắt, Kiều Lương có cảm giác mình bị sét đánh cháy khét, nụ cười kia kích động cậu hơn cả chuyện báo cáo quý làm không xong… Sở Hà… Má nó, đẹp quá đi… Đôi mắt hoa đào vốn dĩ rất đẹp giờ nheo lại càng mị hoặc hơn—— gương mặt điển trai mang theo hương vị quyến rũ thật khiến đàn ông như mình nuốt không nổi á á á… Thì ra đây là lý do anh ấy không chịu cười, vì quá đẹp trai chứ sao! Mặc dù trong lòng luôn gào lên phải bình tĩnh, nhưng nửa thân dưới của Kiều Lương bình tĩnh không nổi—— vì cảm giác đau trứng và căng cúc hoa nên Kiều Lương đành nhanh chóng chui vào WC.

Trên đời có một câu “yêu quá hóa hận”, Kiều Lương cảm thấy mình đang bị tình cảnh này giày vò —— trốn ở WC, bàn tay không thể thuận lợi tác chiến, bao nhiêu ai oán trong lòng vì thế mà tuôn ra, Kiều Lương liên tục mắng— “Sở Hà chết tiệt! Chỉ biết mắng người khác! Đúng là phụ nữ chanh chua chuyển thế nhầm! Xem anh tài giỏi cỡ nào!… Mỗi ngày đều treo lên bản mặt như thể người ta nợ anh tiền tỷ! … Ưm… Đẹp trai có tiền thì giỏi lắm à! … Má nó… Ông đây nhất định… ưm… đập… ha…” Muốn trách chỉ có thể trách điều kiện ngân hàng quá tốt, WC tiện nghi lại được bác gái nhân viên vệ sinh tẩy rửa quá sạch sẽ, không gian không tệ hơn nữa trong đầu đều là hình ảnh Sở Hà, mắng tới mắng lui dần dần Kiều Lương mắng càng thuận miệng hơn.

Ngay lúc Kiều Lương cảm giác mình sắp thừa thắng xông lên, ngoài cửa vang lên âm thanh ôn hòa nam tính đầy quyến rũ của người nào đó, “Kiều Lương, tôi yêu cầu cậu tuyệt đối không mắng chửi cấp trên của mình ở nơi công cộng.”

Kiều Lương rùng mình, sau đó Kiều Lương phát hiện ra một điểm biến thái của mình—— ngay lúc Sở Hà gọi tên mình, cậu thế mà…

Kiều Lương cắn chặt môi hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng, cơ thể khe khẽ run, đầu hơi ngẩng lên, hầu kết giật giật…

Nhìn chất lỏng trắng dính trên tay mình, Kiều Lương thiệt muốn quỳ—— thì ra mình đã biến thái đến mức này, thế mà sau khi——×… Vẫn biết mình rất rất rất thích anh ấy, nhưng rốt cuộc thích tên Sở Hà chết dẫm kia bao nhiêu mới được chứ, chỉ vì người ta gọi tên mình mà cũng không nhịn được… Kiều Lương, mi nhất định lâu rồi chưa thoải mái một lần nên mới thế, về nhà tuyệt đối phải ôm GV yêu dấu giải quyết… Đây là ảo giác, ảo giác… Mi sao có thể biến thái như vậy, sẽ không…

“Kiều Lương, cậu định trốn trong đó cả đời sao?” Có lẽ vì Kiều Lương đần người trong WC thật lâu nên thanh âm Sở Hà vọng vào không có mấy nhẫn nại… Hơn nữa vừa rồi còn lớn tiếng mắng người, ở trong WC làm mấy chuyện chẳng hay ho gì —— tuy rằng Kiều Lương thấy chuyện vừa rồi cực kỳ quan trọng… nhịn hỏng là không được đâu…

Kiều Lương khóc, má nó chứ, mình thật sự trốn không được nữa rồi, xem ra hôm nay thất bại toàn tập… Đang định dùng giấy lau sạch vết bẩn trên tay, lại điên điên phát hiện ra—— hộp đựng giấy là hộp không, hộp không, không,…

Đến nước này thì chỉ có thể trốn tiếp thôi, Kiều Lương chỉ kém kêu “áu áu” hai tiếng để biểu đạt cảm xúc phun trào của mình lúc này—— cha nó chứ, bác gái nhân viên vệ sinh hôm nay vì cái lông gì không đặt giấy vào hộp!! Không có giấy thì quét dọn sạch sẽ như vậy làm cái lông gì chứ!!! Ông đây mà ra được nhất định sẽ… U hu hu…

Kiều Lương sắp phát điên lên—— lần đầu tiên nhận ra tầm quan trọng của giấy vệ sinh huynh—— má ơi… Chẳng lẽ cứ mang bàn tay dính đầy thứ gì đó vọt qua Sở Hà chạy đến bồn rửa, bình tĩnh làm bộ thứ trên tay thật ra là—— nước xà phòng? … Cha nó chứ! Nước xà phòng ở công ty có màu trà xanh á…

Dù sao vọt đến bồn rửa tay để rửa thứ này mà không bị Sở Hà chú ý là không thể… WC có mỗi hai gian thôi chết tiệt… Không để thứ trên tay mình cọ trúng người Sở Hà đã là may mắn…

Vì thế Kiều Lương buồn phiền—— không ra ngoài chắc chắn sẽ chết, ra ngoài cũng chết nhưng sẽ dễ nhìn hơn và xấu hổ hơn… Tuy biết rằng ai cũng có một lần chết nhưng bây giờ Kiều Lương còn chưa muốn chết—— hơn nữa là chết thảm trước mặt Sở Hà…

Dường như cả thế kỷ trôi qua, Kiều Lương đã chuẩn bị thật tốt di thư, nghĩ rằng lúc này có thể hạ quyết tâm, lao ra phun ra một câu, “Hey, tôi vừa ở trong WC nhớ đến anh mà quay tay đấy, có ngon thì lại đây…”

Kiều Lương thấy chết không sờn đẩy cửa ra mới ngạc nhiên phát hiện ra một vấn đề đáng sợ khác—— bên ngoài, Sở Hà sớm đã đi rồi! Sớm đi rồi, đi rồi, rồi…

Kiều Lương thật sự quỳ…

.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here