Thiên nguyệt chi mị – CHƯƠNG 48 Q7: NGƯỜI CHẾT

0
43

CHƯƠNG 48 Q7: NGƯỜI CHẾT

“Nhìn bộ dạng của bọn họ xem chừng rất khó giải quyết”. Tránh ở một bên nhìn cảnh sát rồi đi với vẻ trầm trọng, Thiên Nguyệt Triệt cùng Thiên Nguyệt Thần cũng rời khỏi, tới kho máu quan sát.

“Đối với nhân loại ở địa cầu, khái niệm về ám dạ là một thế giới không tiếp xúc, chỉ tồn tại trong tưởng tượng.” Thiên Nguyệt Triệt lý giải, “Nơi này mùi máu tươi quá nồng, có thể che giấu thứ mùi khác, vốn không thể cảm ứng được sự việc có phải do tên ám dạ đó gây ra hay không”.

“Này có gì khó khăn? Chỉ cần hắn xuất hiện, ám dạ châu sẽ có phản ứng, tuy rằng che giấu được mùi máu tươi nhưng hơi thở thì vẫn lưu động.” Khi Thiên Nguyệt Thần đưa ám dạ châu ra, quả thật có phản ứng.

“Phụ hoàng, bên kia …..” Thiên Nguyệt Triệt chỉ vào hướng sáng mạnh phát ra từ hạt châu.

“Ừ, đúng như phán đoán của chúng ta, không ….. Có người đến”. Cảm giác có hơi thở đang tiếp cận, đôi mày Thiên Nguyệt Thần nhíu lại.

“Vừa rồi nghe được tin tức trên đài nên tới đây xem, sao rồi, có phát hiện gì không?” Tư Đồ Thánh Phi nhìn một vòng kho máu, nếu nói có lưu lại cái gì thì chỉ sợ qua một buổi sáng cũng đủ để xóa đi gần hết rồi. 

Thiên Nguyệt Triệt nhún vai, “Cũng vừa mới đến, nhưng ám dạ châu của phụ hoàng có phản ứng, như vậy chứng tỏ, đối phương đã bắt đầu ra tay.” Có lẽ ở một thời điểm nào đó, bọn họ còn chưa biết thì kẻ ở trong tối đã hành động rồi.

“Nói cách khác, chúng không sợ để lộ dấu vết?” Tư Đồ Thánh Phi nhíu mày, nếu vậy sự tình liền phiền toái.

Thiên Nguyệt Thần im lặng suy nghĩ một hồi, “Trong thành phố này cấp độ bệnh viện phân chia ra sao?”

“Ý phụ hoàng là?” Mắt Thiên Nguyệt Triệt sáng lên.

Tư Đồ Thánh Phi cùng Thương Khung quay sang nhìn nhau, bọn họ cũng hiểu Thiên Nguyệt Thần đang tính làm gì.

……………….

Bốn người về lại nhà, mặt đối mặt, Tư Đồ Thánh Phi trải bản đồ ra, “Đây là bản đồ thành phố, lấy tòa nhà này làm cột mốc trung tâm, chia ra bốn phía bắc nam đông tây, mỗi người nhận một khu, xem xem…..” Tư Đồ Thánh Phi giảng giải một chút.

Đồng thời nhìn ý Thiên Nguyệt Thần.

Thiên Nguyệt Thần gật gật đầu.

“Như vậy, nếu mọi người cảm thấy không còn vấn đề gì, ta trước tiên sẽ quay về trường học, bằng không……” Tư Đồ Thánh Phi lắc đầu làm bộ làm tịch, “Một cửa của ông thầy hắc ám kia sẽ có đủ rắc rối, nếu ta trốn học, sẽ lại bị báo về cho ông già.” Ông già được nhắc đến chính là ông nội của Thiên Nguyệt Triệt ở thế giới này.

“Tiểu Phi…..” Thương Khung đuổi tới, “Ta cùng ….” chữ ‘ngươi’ còn chưa ra tới miệng đã bị Tư Đồ Thánh Phi ở cửa ném một chiếc giày trở về chặn cứng.

“Ngươi đừng có đi theo.” Hung hăng cảnh cáo.

Trở lại trường, Tư Đồ Thánh Phi không rõ vì sao trong lòng có cảm giác nặng nề, dường như có điều gì đó không đúng lắm.

Hành lang yên tĩnh, không náo nhỉệt như bình thường. Còn đang bận nghi hoặc thì mấy người bạn cùng lớp vừa vặn đi tới, “ Uây, Thánh Phi…” Một người kề tay lên vai hắn, “Sao còn ở đây?”

“Hử?” Tư Đồ Thánh Phi khó hiểu.

“Ế?” Bạn học quay qua nhìn nhau, “Cậu không biết?”

“Biết cái gì?”

“Thánh Phi, sao tin tức cập nhật chậm vậy, nghe nói đội bóng rổ bên khoa thể d*c đã xảy ra chuyện rồi?”

“Gặp chuyện không may?”

“Chuyện lớn ấy chứ, thấy bảo tối hôm qua có một nhóm ở cùng với huấn luyện viên tập thêm, vì sắp tới có trận. Sau tập mệt thì ở lại phòng nghỉ của độỉ ngủ luôn, chính là sáng dậy phát hiện thiếu mất một người. Kết quả ………”

“Kết quả?” Đang hỏi thì thấy mấy người bên khoa thể d*c cũng tới.

“Bởi vì buồng vệ sinh chỗ sân tập đang tu sửa nên sân trong trường bị quây không được dùng, buổi tối muốn tập phải tới sân vận động, đi qua rừng trúc …… Đội vỉên đội bóng rổ kia, nằm trong rừng đó đó.”

Nghe đến đây, Tư Đồ Thánh Phi đủ hiểu. Dù sao hắn cũng sớm nhìn quen sinh tử, chỉ là sự tình trong lời kể có điểm khiến hắn chú ý.

“Kỳ quái là trên người cái cậu đó không hề có vết thương nào khác, chỉ đúng một chỗ.”

“Một chỗ? Thế nào?” Tư Đồ Thánh Phi biết, điểm này có vấn đề.

Nhìn trái nhìn phải một lượt, “Cậu không biết chứ, thằng bạn thời trung học của tôi cũng bên khoa đó, trong đội luôn, lúc phát hiện ra thi thể, nó bảo trên cổ cậu kia có hai lỗ máu, giống trên tivi đó, hệt như bị quỷ hút máu làm vậy.”

“Cho nên vì chuyện này, trường học thông báo toàn bộ các lớp đều nghỉ học một ngày, thôi, đi đây.”

Bọn họ phất phất tay chào Tư Đồ Thánh Phi, rời đi. 

Sau khi bạn học khuất hẳn, Tư Đỗ Thành Phi tay bấm di động, chân bước về phía sân bóng rổ mới được nhắc đến kia.

Hắn vẫn luôn cảm thấy trường học này tồn tại một hơi thở không hề tầm thường, tựa như thời điểm Thiên Nguyệt Triệt tới lần đó, có thể vì hai người bọn họ đang ở cùng nhau nên linh lực tăng mạnh, so với khi ở một mình thì cảm giác càng mãnh liệt hơn, đối với ngoại lực xa lạ cũng trở nên càng thêm mẫn cảm.

Chính là khi cả hai đuổi tới phía rừng cây anh đào lại bị mất dấu.

Là mùi hương của rừng anh đào đã giúp đối phương che giấu.

Thi thể trong rừng trúc đã bị rời đi, Tư Đồ Thánh Phi dò xét một chút cũng không thấy bất cứ dấu vết giãy dụa nào. Xem ra, cậu bạn kia không hề có cơ hội kháng cự.

Tư Đồ Thánh Phi nheo mắt nhìn cái cây gần đó, rồi đi vòng tới sau nó.

Cũng không có dấu vết giằng co, Tư Đồ Thánh Phi nhìn chằm chằm thân cây, nơi đó có một thứ mùi âm ẩm. Tư Đồ Thánh Phi lấy tay quét qua phần vỏ xù xì …… đầu ngón tay dính chút máu, tốt xấu gì hắn cũng là sinh viên giỏi của trường y, đặc biệt là chuyên khoa pháp y, nhìn liền biết đây là máu người. Dựa theo đường tơ máu rất nhỏ vương lại có thể phán đoán khả năng rất lớn nạn nhân bị ép vào cây, sau lưng ma sát với vỏ cây nên xước da, lưu lại.

Xác định phán đoán của mình không sai dựa trên vết tích thứ hai quá đỗi rõ ràng – một sợi vải nhân tạo bị mắc kẹt, Tư Đồ Thánh Phi rời đi.

Kế đó hắn cố ý trở lại khoa y, dựa vào mị lực của mình Tư Đồ Thánh Phi rất nhanh đã tìm được manh mối cần thiết từ các cô nàng đồng khóa.

Điện thoại đổ chuông, là Thiên Nguyệt Triệt gọi tới, Tư Đồ Thánh Phi nghe, “Vừa rồi có việc sao?” Thuận miệng hỏi.

“Giải quyết vấn đề sinh Ịý a.” Thiên Nguyệt Triệt trả lời chi tiết, “Rồi sao, bỗng dưng thông minh mà nghĩ tới hỏi ta vậy.”

Tư Đồ Thánh Phi trợn mắt với không khí, tưởng tượng ra đứng trước mặt mình là tên đang đắc ý trong điện thoại, “Please, ngươi đừng có tự kỷ tới cái mức đó.” Chính cái tội quá mức ảo tưởng bản thân này mới khiến hắn quyết định tách hồn mà đi, “Ai…….” Thở dài một hơi, giọng Tư Đồ Thánh Phi trở nên trầm trọng, “Trường học xảy ra chuyện.”

Gì? Thiên Nguyệt Triệt cũng trầm xuống, “Cũng là do tên ám dạ đó?” Có thể khiến bọn họ chú ý tới chỉ có y.

“Trước mắt chưa dám khẳng định nhưng đêm qua đội bóng rổ của trường ngủ lại phòng nghỉ khu tập, sáng dậy thấy thiếu mất một ngưòi, lúc phát hiện ra thì đã chết ở rừng trúc gần sân tập, tuy ta tìm không thấy manh mối nhưng nghe mấy tên cùng lớp kể lại trên thi thể có hai lỗ máu. Ta cũng đã hỏi địa chỉ gia đình cậu ta, muốn tới xem sao, có điều …..” trường học bên này ta còn chút lo lắng, cho nên……” Tư Đồ Thánh Phỉ vừa nóỉ vừa vào xe.

“Ta hiểu, sẽ lập tức tới”. Thiên Nguyệt Triệt biết, Tư Đồ Thánh Phi e trong trường sẽ lại xảy ra biến cố ngoài ý muốn, mà trong hai người còn lại chỉ có hắn là nắm khu trường học rõ như lòng bàn tay

“Sao vậy?” Thấy vẻ mặt Thiên Nguyệt Triệt khác thường, Thiên Nguyệt Thần cùng Thương Khung đồng thời hỏi.

“Vừa rồi điện về báo, trường học xảy ra chuyện.” Nhíu mày, sự tình dường như có phần nghiêm trọng.

“Tình huống ra sao?” Thiên Nguyệt Thần hỏi.

“Sáng nay phát hiện một sinh viên chết trong rừng trúc, thấy kể lại trên người cậu ta chỉ có một vết thương duy nhất, là hai lỗ máu. Thánh Phi hắn hiện tại đang trên đường tới nhà gia quyến nạn nhân, lại lo ở trường có thể phát sinh gì đó. Mà buổi tối ta có thể sẽ ở lại trong trường, kế hoạch kia phụ hoàng cùng Thương Khung ngươi vất vả thêm một chút mỗi người soát một nửa thành phố, hẳn là không có vấn đề.” Đối với hai vị Ám Dạ Vương cùng Tinh Linh Hoàng này hắn vẫn rất tin tưởng.

“Ừ.” Hai người gật gật đầu.

“Triệt nhi.” Thiên Nguyệt Thần nhìn hắn, “Cẩn thận.” Kỳ thật Thiên Nguyệt Thần không quá lo lắng cho Thiên Nguyệt Triệt, dù sao vô số thứ trong nhẫn Tạp Cơ Tư vẫn rất hữu ích, hắn chỉ lo Triệt nhi quá mức vội vàng ngược lại phá hỏng chuyện lớn.

“Phụ hoàng, ta hiểu mà.” Thiên Nguyệt Triệt biết y nghĩ gì, hứa hẹn một câu.

FACEBOOK COMMENT


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here