Sống lại gặp gã thần kinh – CHƯƠNG THỨ PHIÊN NGOẠI 4: PLAY NỮ TRANG CỰC CHUẨN

0
30

CHƯƠNG THỨ PHIÊN NGOẠI 4: PLAY NỮ TRANG CỰC CHUẨN

Trình Nguyên đi ngang một cửa hàng thời trang nữ nọ, trong shop trưng bày chiếc váy dài khá bắt mắt.

Chiếc váy mang phong cách cổ điển, xem qua đầy chất thần tiên.

“Tiên sinh, ngài chọn váy cho bạn gái ạ?” Cô bán hàng trong shop nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn, không nhịn được bước ra, cười nói.

Nghe vậy, Trình Nguyên bị trời xui đất khiến liền gật gật đầu.

Sau đó, Trình Nguyên theo cô bán hàng đi vào shop, lúc rời khỏi trên tay hắn có thêm cái túi.

Cố Diễn bắt gặp Trình Nguyên trở về với một chiếc túi thời trang nữ hàng hiệu rõ ràng, cậu có phần kỳ quái, lẽ nào lúc này Trình Nguyên biết tốt bụng đi mua quần áo cho em gái rồi?

“Tiểu Diễn, em xem bộ váy này có đẹp không?” Trình Nguyên lấy chiếc váy ra, hỏi Cố Diễn.

Cố Diễn liếc nhìn, chiếc váy có màu vàng nhạt, rất mang dáng vẻ của một nữ thần mô phạm, cậu liền gật đầu.

Trình Nguyên vọt qua, ôm lấy Cố Diễn, nói dịu dàng, “Em mặc cho anh xem được không?”

“Cái gì?” Cố Diễn cứng người trong chốc lát.

“Tối nay công ty có cuộc họp định kỳ hàng năm.” Trình Nguyên đột nhiên nói, phán một câu có vẻ chẳng liên quan gì.

“Rồi?” Cố Diễn ngờ vực.

“Anh cần một bạn nữ.” Trình Nguyên nheo mắt, nói.

Thật ra với người làm việc như Trình Nguyên, vào kỳ họp hàng năm của công ty, coi như hắn không mang theo trợ lý nữ cũng chả sao, hoặc nếu trực tiếp dắt đàn ông đi thì không ai dám ý kiến gì, sở dĩ hắn nói vậy, đơn giản chỉ là muốn nhìn Cố Diễn mặc chiếc váy này.

Nghe xong, mí mắt Cố Diễn giật lên, bất chợt có luồng dự cảm không rõ ràng.

“Hẳn là không phải như em nghĩ chứ?…” Cố Diễn nhíu nhíu mày, hỏi.

Trình Nguyên khẽ gật đầu.

“Tiểu Diễn, nếu em theo anh họp kỳ này, anh sẽ đưa em tài khoản.” Trình Nguyên nói.

Tuy hắn rất ghét Cố Diễn chơi game, vì hễ cậu chơi game là bơ hắn toàn tập, nhưng dù sao cũng là thứ Cố Diễn yêu thích, hắn còn hiểu rất rõ, hơn nữa vào thời khắc mấu chốt, quả nhiên chỉ có thể dùng game để mua Cố Diễn.

“Hiệu gì? Em là loại người vì một tài khoản game mà bán đứng nhân cách mình sao?” Cố Diễn lườm một cái, nói.

“Tuyệt bản tam nội, thiên sách vạn hoa thất tú.” Trình nguyên nói. (Chắc là mấy item trong Kiếm Võng Tam, đừng hỏi editor, mị không biết gì mô ^^)

“Đù, em có tuyệt bản tam nội rồi.” Cố Diễn một mặt không thèm.

“Phiên bản giới hạn ngũ lục thất trong năm, bao gồm tất cả các màu sắc.” Trình Nguyên tiếp tục. (Chú thích: như trên nha, editor không biết gì về game)

“Còn… Còn gì nữa không?” Cố Diễn bắt đầu để ý.

“70, 80, 90 toàn môn phái đại cw.” Trình Nguyên nói.

“…”

“Thành y, toàn bộ sao chép đủ.”

“…”

“Tất cả phó bản, xung tiêu, vật trang sức thương thành.”

“…”

“Hết thảy những thứ em muốn thu thập.”

“Em mặc!” Cố Diễn hoàn toàn mất hết khí phách… mà thỏa hiệp.

Là một người chơi nghiện thu thập, nguyện vọng lớn nhất của Cố Diễn là tập hợp đủ hết thành y, sao chép, bản giới hạn, vật trang sức, cw, vân vân… Bởi vì chỉ có thế mới đem lại hạnh phúc cho Cố Diễn. (Tất cả đều là từ ngữ chuyên ngành trong Kiếm Võng Tam nha.)

Trình Nguyên nghe vậy cười toe toét không thấy ánh mặt trời.

Kế đến Cố Diễn lục tìm lại mớ tóc giả và giày nữ mà Từ Tịnh đã bẫy cậu từ rất lâu trước đây, cậu mang chiếc váy dài kia đến nhờ Từ Tịnh giúp đỡ.

Xế chiều hôm ấy, Trình Nguyên lái xe đến địa điểm Cố Diễn đã cho để đón cậu.

Trình Nguyên tựa vào cửa xe, lặng lẽ ảo tưởng một chút về cảnh Cố Diễn mặc váy dài sẽ trông như thế nào, cảm thấy xoang mũi bỗng nhiên nóng lên.

Cố Diễn bước ra, Trình Nguyên choáng váng muốn quay cuồng, cả người thấp thỏm run giật không ngừng.

“Kỳ lắm hả anh?” Cố Diễn nhìn vẻ mặt Trình Nguyên, cậu có phần buồn bực nhíu mày.

Dung mạo Cố Diễn vốn đẹp như thiên thần, lại đội suối tóc giả đen nhánh suôn dài, trên mặt trang điểm thanh tú, kết hợp với chiếc váy nhã nhặn, cả người tản ra khí chất một nữ thần trác tuyệt.

“Tiểu Diễn…” Trình Nguyên vừa cất giọng, cổ họng đã khàn suýt mất tiếng.

“Sao ạ?” Cố Diễn thấy phản ứng này của Trình Nguyên, cảm thấy có gì không ổn, tiện thể nói, “Hay là tốt nhất anh gọi một cô gái khác dẫn theo đi…”

“Không! Trừ em ra ai anh cũng không cần.” Trình Nguyên nhào đến ôm Cố Diễn, toàn thân dính sát vào cậu.

“…Anh cứng rồi.” Cố Diễn mặt đơ nói lên sự thật.

Sông chảy qua.

Sau khi làm “chuyện người lớn”, Cố Diễn lấy di động xem giờ, cậu khều khều Trình Nguyên, “Anh này, tám giờ, hình như tụi mình bị trễ rồi.”

Trình Nguyên ôm Cố Diễn đầy thỏa mãn, không muốn cựa quậy chút nào, nghe vậy vô tư nói, “Không đi cũng được.”

Ôi, làm sao có kiểu giám đốc như thế? Công ty anh không phá sản cũng thật là kỳ tích đấy!

Tác giả có lời muốn nói:

Đột nhiên cảm giác mình mê cao sản. (tình tiết truyện có năng lượng cao)

Theo như kiến nghị của các bạn tiểu thiên sứ thân yêu, tôi quyết định share bản txt hoàn chỉnh trên weibo, nick weibo là 君山第一大帅比 (Quân Sơn Đệ Nhất Đại Soái Tỉ), đợi tôi kiểm tra lại một lượt xem có thiếu sót gì không rồi sẽ đăng lên, hy vọng bản txt không dính lỗi 2333

Editor: đừng hy vọng nhiều, mị lật tung weibo của thanh niên tác giả vẫn chả thấy tăm tích bản full HD không xen xồ đâu =.=

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI