Nhát gan là thua – 0 – 5

0
44

Đỗ Biệt Ly, người thành phố X, mẹ cậu khi sinh cậu ra bị rong huyết mà mất, cha cậu trong cơn đau thương liền lấy cái tên này đặt cho cậu, hy vọng sau này ông sẽ không còn gặp phải chuyện người thân rời đi mãi mãi như vậy.

Năm Đỗ Biệt Ly hơn mười ba đang học sơ trung thì cha cậu tái hôn, mẹ kế mang thai. Để chăm sóc vợ đang mang thai, cha Đỗ đem cha mẹ bà đón về đây. Người già mê tín cảm thấy Đỗ Biệt Ly thực xui xẻo, Bảo cha Đỗ đuổi cậu về quê. Đỗ Biệt Ly vì vậy mà một thân một mình tới thị trấn nhỏ Lâm thị mà sống.

Ở trường trung học cơ sở nơi trấn nhỏ này, cậu lớn dần trong cô độc và tịch mịch cùng với những người bạn cùng lớp lớn hơn hẳn mấy tuổi. Ba năm sau, cậu thi trở lại vào một trường trung học phổ thông bình thường ở thành phố X, sau đó cậu học đại học ở thành phố Y, yêu đương, gây dựng sự nghiệp, sự nghiệp gặp khó khăn. . . . . . Sau đó khi sự nghiệp dần dần có khởi sắc, người yêu đồng tính của cậu lại bỏ cậu ra nước ngoài.

So với cuộc sống phức tạp của hiện tại và tương lai, cuộc sống yên tĩnh không một tiếng động ba năm trong thị trấn nhỏ kia thực giống như một giấc mộng. Mà lúc này, đứa bé vừa đen vừa gầy ở thị trấn nhỏ nhìn chằm chằm cậu trong trí nhớ kia, mới xuất ngũ, gián tiếp từ rất nhiều người có được địa chỉ của cậu, đến thành phố Y.

(Ly: Không biết thành phố X, Y là những thành phố nào, ai biết giúp mị với )

1.

Thanh niên đầu cua cao lớn vác theo ba lô chất lượng thường thường bằng vải bạt đứng trước cổng trạm tàu thành phố Y, giống như đang đợi ai đó. Những người gần đó đến bắt tàu đều tránh không được mà liếc mắt nhìn người trẻ tuổi anh tuấn thân thể thẳng thắn khí chất đặc thù này một cái, hắn cũng không giận, còn cười cười nhìn đối phương, ngược lại khiến những người đó thấy ngượng ngùng mà tránh mắt đi.

Một lát sau, di động của thanh niên vang lên, hắn lấy từ trong túi quần ra một cái điện thoại di động đã lỗi thời vài năm, bắt điện thoại: “Uy, cha, con đã tới rồi. . . . . . Ôi chao, mẹ, mẹ đừng lo lắng, Đỗ ca chắc là sắp tan tầm rồi, lúc đó là con có thể vào nhà rồi a. . . . . . Không có, con không ngốc, sao có thể ngốc nghếch mà đứng đó chứ, bên này còn có ghế dựa a, mẹ đừng lo lắng. . . . . .”

Anh trai bảo vệ bên cạnh nhìn hắn nửa ngày, hắn nhìn cũng không giống người xấu, nên cũng chẳng quản, bây giờ nghe hắn trợn mắt mà nói dối cha mẹ ở bên kia điện thoại, lại nghĩ đến mình lúc lễ mừng năm mới có ca trực mà không về nhà được, không khỏi có chút cảm khái.

Thành phố Y tháng 12 gió thổi mạnh, rất lạnh, bây giờ đã gần năm giờ, trời gần tối, nhiệt độ không khí cũng hạ thấp, người đi đường đã mặc trang phục mùa đông, thậm chí có người hơi sợ lạnh đều đã đội mũ choàng khăn cài bao tay, co lại thành một cục.

Anh trai bảo vệ nhìn thanh niên kia ăn mặc đơn bạc đứng cạnh đường, liền từ trong phòng an ninh ra gọi hắn: “Này, người anh em,vào trong phòng ngồi đi, bên ngoài lạnh quá rồi.”

Thanh niên nâng cổ tay nhìn đồng hồ, mới bốn giờ rưỡi, nghĩ thầm Đỗ Biệt Ly hẳn là còn chưa tan tầm, mình chờ ở bên ngoài cũng chẳng được gì, liền cảm ơn anh trai bảo vệ rồi vào trong phòng.

Phòng an ninh tường mỏng, lại không chắn gió, hệ thống sưởi hơi cũng không ấm, nhưng còn dễ chịu hơn gió lạnh như dao thổi bên ngoài. Thanh niên thở nhẹ một hơi, thả ba lô xuống chỗ anh trai bảo vệ chỉ, chà chà tay.

Anh trai bảo vệ cầm một cái ghế nhựa đến, bảo hắn ngồi xuống, sau đó hỏi hắn: “Cậu em, tới chỗ này tìm người a?”

Thanh niên gật đầu: “Phải, tìm người thân thích.”

Bảo vệ cười hắn: “Cậu tìm người thì đứng ngốc ở cửa trạm tàu cao tốc đó để mà làm gì? Không biết gọi điện thoại hỏi một tí chẳng phải là được rồi hay sao.”

Thanh niên ngượng ngùng sờ đầu: “Tôi sợ quấy rầy cậu ấy, nghe nói chuyện công việc của cậu ấy cũng thực bận rộn. . . . . .”

Sáu giờ, Đỗ Biệt Ly vội vã hoàn thành chuyện trong công ty, khóa cửa ban công chuẩn bị về nhà. Cậu lái xe vào ga ra tiểu khu, đi lên thang máy mới nhớ mình còn có hàng chuyển phát nhanh chưa lấy, liền tiếp tục dằn chân lên mặt đất, đi đến trạm tàu cao tốc.

Cầm xong hóa đơn nhận hàng, cánh cửa văng ra phát ra một tiếng “Cùm cụp”, sau đó cậu như nghe thấy có người gọi mình, nghi hoặc mà nhìn chung quanh lại không thấy ai, liền làm xong việc đóng cửa lại chuẩn bị rời đi.

“Đỗ ca!”

Âm thanh lần này lớn hơn một chút nữa. Đỗ Biệt Ly nhìn theo hướng đó, thấy một thanh niên cao lớn mặc áo ba-đờ-xuy màu đen ở dưới ánh đèn đường, cười thực tươi mà nhìn cậu.

“Thật có lỗi, cậu là?” Đỗ Biệt Ly xác định mình không có ấn tượng gì với người này.

Thanh niên giống như có chút thất bại, tay cầm ba lô có chút hạ xuống, thân hình cao lớn thẳng tắp giống như vì những lời này của Đỗ Biệt Ly mà sụp xuống: “Em là Cố Quân a.”

Đỗ Biệt Ly tìm tòi trong đầu cả nửa ngày, mới tìm ra bóng dáng một người có tên như vậy, không khỏi có chút kinh ngạc: “Cậu là — Hắc Oa?” Làm sao lại khác trước như vậy . . . . . .

Cố Quân nghe thấy biệt hiệu mà mình đã không còn nghe rất lâu từ miệng đối phương, trong lòng cũng chẳng biết có tư vị gì: giống như khi tòng quân vài năm trước hậu tri hậu giác mà phát hiện ra tính hướng của mình, cũng nhớ lại khi phát hiện đối tượng mộng xuân lại là anh trai từ thành phố tới kia, khoảng cách giữa hắn và đối phương xa xôi đến như vậy, mà hiện giờ lúc thật vất vả mới tìm được người, người ta ngay cả tên của hắn cũng không nhớ.

2.

Đỗ Biệt Ly lăn lộn ở thành phố Y cũng đã 6 năm, cũng đã bước lên đến hàng ngũ giai cấp tư sản có xe có nhà, thật sự cũng rất có bản lĩnh. Cho nên dù sau khi đi khỏi thị trấn nhỏ kia cậu rất ít khi liên hệ lại, nhưng chuyện cậu làm cũng đủ để làm tấm gương “nhân sĩ thành công” cho mấy người rảnh rỗi không có chuyện gì làm, chuyện bát quái ở thị trấn nhỏ truyền từ miệng người này sang miệng người kia, mà chuyện này được thêm mắm dặm muối mà truyền vào lỗ tai Cố Quân còn trong quân đội đang vô cùng mong mỏi tin tức của Đỗ Biệt Ly.

Cố Quân vẫn suy nghĩ đến thiên hồi bách chuyển, vừa lo lắng rồi lại có chút chờ mong. Hắn lo Đỗ Biệt Ly chướng mắt hắn, mà chờ mong nói không chừng Đỗ Biệt Ly sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt khác. Nhưng mà thứ công phu mồm miệng mà hắn tu luyện nhiều năm kia, gặp được người tâm tâm niệm niệm, toàn bộ đều bị phế hết, nhất thời liền ngơ ra y như một thằng ngốc. Nếu không phải do Đỗ Biệt Ly hỏi sao hắn đến đây, hắn thậm chí còn khẩn trương mà chẳng biết nói cái gì.

“Em định đến thành phố Y gây dựng sự nghiệp, Thế nhưng lại gặp anh ở chỗ này. . . . . .” Nói xong hắn ảo não nhíu mày, thầm nghĩ tại sao mình lại nói như vậy, vạn nhất cậu ấy cho là hắn đến cọ ăn cọ uống thì phải làm sao bây giờ.

Đỗ Biệt Ly thuận miệng lên tiếng, cũng không để ý đến ngữ khí của đối phương, bất quá nói là không có ác cảm tất nhiên là không thể, dù sao mấy người kể lể chuyện này với cậu nếu không phải là vay tiền thì chính là đến mượn chút quan hệ nhưng mà những chuyện này cũng rất hiếm, đối với Cố Quân có thể có mục đích xuất phát giống như vậy, cậu cũng không phải là quá chán ghét.

Nói đến cùng thì cậu bất quá cũng chỉ là một loại động vật thị giác, diện mạo hiện giờ của Cố Quân rất hợp ý cậu, cho dù là vay tiền hay là mượn đồ, cũng tốt hơn cái loại thân thích chẳng biết từ đâu ra kia nhiều lắm.

Theo lý thuyết thì hai người xa cách lâu ngày đáng lẽ nên chia sẻ chút chuyện quá khứ của cả hai, nhưng mà giao tình trước đây của Đỗ Biệt Ly và Cố Quân cũng không quá sâu nặng– không sâu nặng đến nỗi cậu còn không nhớ được tên của đối phương, mà cậu lại còn là loại người ngoại trừ công tác ra thì cũng không nói nhiều, những chuyện đã trải qua không cần nói, cũng không nhất thiết phải nghe.

Cố Quân nhập ngũ đã mấy năm, trải qua rất nhiều chuyện, chỉ trong nháy mắt, dù trong đầu đang diễn luyện vô số nội dung mà mấy năm nay suy nghĩ để làm sao câu thông với người trong lòng, nhưng bây giờ thấy đối phương không vui chút nào, liền thành thành thật thật mà đem những chuyện gì gì kia nuốt lại vào bụng, thay đổi đề tài: “Em vừa tới thành phố Y hôm nay, còn chưa tìm được chỗ nào để ở, không biết Đỗ ca có nơi nào đề cử hay không?” Hắn tuy rất muốn trực tiếp mở miệng thuê một căn phòng của Đỗ Biệt Ly, nhưng nhìn Đỗ Biệt Ly nhiều năm không thấy lại sinh ra hơi thở chớ gần không giống với lúc trước, đành phải tạm thời sửa lại lí do thoái thác.

Đỗ Biệt Ly lắc đầu, chỉ vào sô pha bên cạnh cái bàn nhỏ, bảo hắn để hành lý vào đó: “Tôi cũng không chú ý, hay là tôi bảo thư ký gọi cho nhân viên công ty cho thuê phòng để thống kê cho cậu?”

Cố Quân vội vàng nói: “Không cần phiền toái như vậy, em ngày mai đi ra ngoài tìm quán cà phê internet tra một chút là được.”

Đỗ Biệt Ly nghe vậy liền buồn bực mà nhìn đối phương, vừa định cho mật mã wifi nhà mình, cho hắn tra bằng di động, lúc này mới thấy cái máy cơ lỗi thời trên tay Cố Quân.

Cố Quân nhận ra tầm mắt đối phương, có chút không được tự nhiên mà rút tay về: “Mấy ngày hôm trước mới vừa xuất ngũ, mới về nhà vài ngày đã đi thành phố Y, còn chưa kịp đổi di động.” Hắn nhìn Đỗ Biệt Ly, sợ trên mặt đối phương lộ ra biểu tình ghét bỏ.

Chỉ là lời giải thích của hắn, lại làm lộ ra hành động vội vàng đến thành phố Y kia.

Nhưng Đỗ Biệt Ly bây giờ căn bản không nghĩ đến ý đồ của Cố Quân, mới bỏ lỡ dấu vết mà đối phương lộ ra, nhìn không gian trước mặt, trầm ngâm một lát liền nói: “Tủ lạnh không có gì ăn cả, tôi đi gọi chút đồ ăn ngoài.”

Cố Quân vốn định mở miệng ngăn lại, nhưng khi thấy trong tủ lạnh của Đỗ Biệt Ly rơi ra mấy gói thức ăn mốc đến đủ loại màu, mới hiểu mấy câu cậu nói không phải là giả.

Nhưng cái này cũng khiến hắn hiểu được kế hoạch nhờ tài nấu ăn mà đạt được hảo cảm đã thất bại.

3.

Đỗ Biệt Ly sống trong một căn nhà hơn 130 mét vuông, ba phòng nghỉ hai phòng làm việc hai phòng vệ sinh, còn có ba cái ban công. Theo lẽ thường mà nói, một người sống một mình không cần nhiều phòng như vậy. Nhưng lúc ban đầu khi cậu mua nhà là định cùng bạn trai cũ Triệu Hàm Vũ sống chung, nếu có thể, cậu còn định đưa mẹ Triệu đến sống cùng. Nhưng khi cậu còn chưa đem chuyện này báo cho đối phương, đối phương đã tỏ vẻ thực có lỗi mà nói với cậu: “Thực xin lỗi, a Ly, tôi có chuyện muốn nói với em.”

Đỗ Biệt Ly lúc ấy bình tĩnh đến đáng sợ, giương mắt hỏi hắn: “Visa làm xong rồi?”

Triệu Hàm Vũ giống như có chút lúng túng: “A Ly, em không cần như vậy. . . . . . Em chẳng phải là người hiểu tôi nhất sao, hẳn là biết chí hướng của tôi không đặt ở trong nước. . . . . .” Em có thể đợi tôi được không?

Đỗ Biệt Ly gật đầu đánh gảy mấy lời lẩm bẩm của hắn: “Ân, cút đi.”

Hắn cảm thấy mình quay người đi cũng thực tiêu sái, không nghĩ lại nghe thấy người phía sau rống to mà chất vấn: “Đỗ Biệt Ly, ngươi luôn như vậy, một bộ dạng ai cũng chẳng để trong lòng, ngươi mẹ nó có phải là không có tim hay không a?”

Đỗ Biệt Ly đứng lại, cảm thấy tình cảnh này thật sự vớ vẩn đến mức buồn cười: rõ ràng mình mới bị là người vứt không thương tiếc, sao mà đối phương lại mang một bộ dạng y hệt oán phụ thất thân lại thất tâm.

Vì thế cậu nhanh chóng đi về phía đối phương, lưng thẳng giống y như khi còn làm sinh viên đại biểu đọc diễn văn những năm đại học kia.

Cậu không hối hận chuyện năm đó đồng ý lời theo đuổi của đối phương, cũng không hối hận ngay lần đầu người nọ cầu hoan liền chọn ở mặt dưới, chỉ là nghĩ cuộc sống vốn đã được suy xét cẩn thận đột nhiên thiếu đi một người, có chút mờ mịt mà thôi.

4.

Bình thường nhà của Đỗ Biệt Ly ngoại trừ người giúp việc thỉnh thoảng đến quét tước theo lịch và thư ký tới lấy văn kiện ra, cơ hồ không có ai ra vào, lại càng chẳng nói tới chuyện bây giờ đã là đêm muộn, cho nên phòng hoàn toàn chỉ là thứ bày ra cho có, căn phòng nhỏ trống trơn để một cái máy chạy nộ — tiếc rằng cậu bình thường đã bận muốn chết, cái máy này đã mua nhưng chưa từng cắm điện. Ban ngày cậu nhất thời rút não mà cho Cố Quân vào nhà, hiện tại cũng chẳng thể đuổi người ta ra ngoài thuê khách sạn, đành phải cho hắn ngủ sô pha .

Đỗ Biệt Ly nghe xong một bản nhạc không lời khá dài, lại chẳng có lấy một chút buồn ngủ nào, cố lắm mới có chút mệt nhọc, đột nhiên lại thấy có chút khát nước, bật đèn ra lại nhớ đã quên cốc của mình ở phòng khách. Cậu đành đứng dậy ra ngoài. Nhưng mới vừa đẩy cửa phòng ra, tiếng ngáy rất nhỏ vừa nghe thấy liền ngừng lại.

Tiếng của Cố Quân vì còn đang ngơ ngẩn mà có chút khàn khàn: “Đỗ ca? Em ầm ĩ làm anh tỉnh à?”

Đỗ Biệt Ly lắc đầu, phát hiện phòng bây giờ đang tối đen, đối phương chẳng thấy được cái gì, liền mở miệng: “Tôi đi ra uống nước.”

Cố Quân “À” một tiếng, lại im lặng mà nằm xuống, Đỗ Biệt Ly tưởng hắn đã ngủ lại, thật cẩn thận rót nước, lại nghe thấy đối phương nói: “Ngủ ngon.”

Đỗ Biệt Ly sửng sốt: “Ngủ ngon.”

Cậu cầm cốc trở lại phòng, tận đến khi nước trong chén đều đã lạnh, trái tim mới tỉnh táo lại từ trong cảm giác ấm áp vừa thình lình xuất hiện.

Đỗ Biệt Ly nghĩ, nếu không có gì thì liền giúp hắn một lần, xem tại phân lượng cái câu “Ngủ ngon” kia.

5.

Sáng sớm hôm sau, Đỗ Biệt Ly lái xe đưa Cố Quân ra cửa tiệm nhỏ ngoài phố. Vách tường phía sau quán bánh quẩy rán khá lớn, vì hun khói hàng năm nên chẳng còn nhìn ra được hình dạng ban đầu mà đã lung lay sắp đổ.

Đỗ Biệt Ly lấy một tờ giấy ăn trên bàn đưa cho đối phương, nói: “Đừng nhìn bề ngoài nơi này không đẹp đẽ, nhưng hương vị thực sự không tồi đâu.”

Cố Quân gật đầu, hắn xuất thân quân ngũ, tất nhiên sẽ không gặp khủng hoảng với hoàn cảnh nơi ăn cơm, chỉ là kinh ngạc Đỗ Biệt Ly tựa như có chút khiết phích nhiều năm trước giờ lại thay đổi thực nhiều.

Ông chủ từ buồng trong đi ra, thấy khách quen, vội tới tiếp đón: “Tiểu Đỗ đến đấy à? Đây là bạn của cậu đi? Đây là lần đầu tiên thấy cậu dẫn người đến ăn cơm a!”

Đỗ Biệt Ly cười: “Phải, ông chủ, ông cho hai phần — à đúng rồi, cậu có ăn ngọt không? Có ăn kiêng gì không?” Cậu quay đầu hỏi Cố Quân.

Cố Quân lắc đầu: “Cái gì cũng được, em không ăn kiêng.”

Đỗ Biệt Ly lại quay qua nói với ông chủ: “Ông chủ, hai phần rượu nếp hấp bánh trôi, hai phần cơm nắm nhân chà bông, thêm hai bát nhỏ cháo thịt nạc trứng muối, nếu không đủ thì tôi sẽ gọi thêm.”

Lúc chờ thức ăn, Đỗ Biệt Ly nói: “Cậu tính làm ăn buôn bán, hay là việc gì khác?”

Cố Quân nhất thời ngậm miệng, hắn không nghĩ Đỗ Biệt Ly sẽ đặt chuyện này trong lòng, lại càng không thể nói chuyện mình gây dựng sự nghiệp là giả, đi truy thê mới là thực, liền kiên trì nói: “Làm chút buôn bán nhỏ đi, bất quá em còn chưa nghĩ xong phương hướng thế nào. . . . . .”

Đỗ Biệt Ly hiếm thấy lại vô cùng kiên nhẫn — tuy rằng đối với cái người duy nhất tìm cậu muốn cố vấn để gây dựng sự nghiệp lại chưa có một chút tính toán nào, không khỏi làm cho cậu có chút ghét bỏ — dẫn dắt từng bước mà nói: “Làm thương mại điện tử hay mở cửa hàng gì đó thì sao?”

Cố Quân vẫn chưa nghĩ được đáp án nào, cũng không muốn cho đối phương một câu trả lời có lệ, liền có chút khó xử. Cũng may lúc này ông chủ đã bưng đồ ăn lên, vừa lúc phá bỏ khốn cảnh của hắn.

Đỗ Biệt Ly vốn định mượn chút thời gian ăn điểm tâm để cho Cố Quân chút lời khuyên, nhưng tán gẫu chưa được vài câu đã đến giờ làm việc của công ty. Tuy cậu là ông chủ, không ai dám nói ra nói vào về thời gian đi làm của cậu, nhưng dù sao đã nhiều năm như vậy chưa từng đi muộn về sớm, cậu cũng không muốn phá vỡ cái thói quen này.

Cố Quân đối với chuyện Đỗ Biệt Ly vội vã rời đi tất nhiên không có ý kiến gì, chỉ đáng tiếc không tìm được cái cớ nào để lưu người lại, nên đối mặt với thời gian ở chung vào buổi sáng khó khi có được phá lệ không nỡ.

Ly:

rượu nếp hấp bánh trôi

cơm nắm nhân chà bông

cháo thịt nạc trứng muối

SHARE
Previous articleMỗi ngày idol đều tự bôi đen
Next articleNhát gan là thua - 6 - 10

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI